Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5123

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 200

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18741

Tập 3 - Minh chứng cho sự giải thoát - Chap 42 - Lấp đầy lịch trình nghỉ hè

Chap 42 - Lấp đầy lịch trình nghỉ hè

Nếu phải nói về Kanzashi Serina, thì đại khái cô ấy không sinh ra trong một gia đình bình thường và có những quan điểm sống khá méo mó.

Cô ấy có nhận thức về lẽ thường, nhưng đã buông xuôi tất cả.

Cô ấy đã chết mòn trong sự tuyệt vọng.

Còn hơn cả Orimoto.

Còn hơn cả Michikusa.

Do đó, không thể không nói rằng việc đối phó với Kanzashi Serina là điều tàn nhẫn nhất, phiền phức nhất và khó khăn nhất.

─────

Sáng sớm, một nhân vật hiếm hoi đã làm xao động tâm trí tôi. Một cảm giác lâng lâng, bồng bềnh.

Mở mắt ra nhìn──một màu vàng kim.

Thứ gì đó mượt mà và nhồn nhột đang mơn trớn má tôi.

Có lẽ vì đang là mùa hè, ánh nắng len lỏi qua khe rèm khá chói chang và gay gắt so với một buổi sáng sớm.

Tôi cất giọng khi mắt vẫn đang nhắm hờ.

Ý thức mới chỉ tỉnh một nửa. Giọng tôi hơi khàn, nhưng vẫn cố gắng tạo thành những lời có nghĩa.

“Michikusa. Có chuyện gì thế?”

“Đến để nói chào buổi sáng. Koutarou.”

“…………Chuyện hiếm thấy quá đấy.”

Michikusa tiếp tục lay người tôi rung bần bật.

Bản thân tôi cũng không phải là đứa khó dậy vào buổi sáng, nên bị gọi đến mức này thì việc tỉnh giấc cũng chẳng có gì khó khăn.

Tôi ngồi dậy, đưa mắt nhìn tờ lịch.

“……Ah, hôm nay có ca làm thêm.”

“Có khi nào, tớ không nên đánh thức cậu không?”

“Không có đâu. Ngược lại còn phải cảm ơn ấy chứ.”

Tôi uể oải bò ra khỏi giường, vừa tắm mình trong ánh nắng vừa ngáp một cái thật lớn đến ứa cả nước mắt.

Vẫn còn dư dả thời gian trước khi phải ra khỏi nhà.

Tôi tắt chuông báo thức đang chực chờ reo. Sau đó, tôi quay nửa người lại và hỏi.

“Cơ mà, sao thế. Mới sáng bảnh mắt ra.”

“Thì đã bảo, tớ đến để nói chào buổi sáng.”

“……Mọi khi giờ này cậu vẫn còn đang say giấc nồng mà…… Gì đây, đang âm mưu chuyện gì à.”

Michikusa lắc đầu nguầy nguậy.

“Nghĩ xấu cho người ta quá. ──Trong sách viết thế.”

Vì chẳng có việc gì làm ở trường nên Michikusa dư dả thời gian, dạo này cô nàng đang đọc sách theo lời khuyên của tôi.

Có vẻ như cô ấy cũng khá thích việc đó.

Thành thật mà nói, đây là một tín hiệu đáng mừng.

“Sách á? Tựa đề là gì thế?”

“Nhân đôi lợi ích cuộc đời nhờ hoạt động buổi sáng.”

“……Cái tên nghe có vẻ đậm mùi triết lý đấy, nhưng nội dung thì sao. Đánh giá thế nào? Không tệ chứ?”

“Đánh giá trên mạng là 2 sao.”

Tôi suýt chút nữa thì vấp té.

Michikusa luôn có những pha ngây ngô ở mấy chỗ kỳ lạ như vậy đấy.

Cơ mà thôi, dậy sớm thì cũng tận dụng được thời gian hiệu quả.

“……Ờ thì nói sao nhỉ. Nếu có thể duy trì mà không bị gượng ép thì cố gắng dậy sớm cũng tốt mà.”

“Với Inori thì chắc chỉ hôm nay thôi là đủ rồi.”

“Cứ sống đúng với bản chất của cậu đi.”

Ngay từ sáng đã bị cuốn theo nhịp độ trò chuyện của cô nàng, tôi vừa cười khổ vừa tạm kết thúc câu chuyện.

Nhưng, vài giây sau tôi chợt nhận ra.

“Ah, cậu đổi đồ ngủ rồi à. Bộ đó trông dễ vận động hơn hẳn bộ đồ rộng thùng thình của tớ đấy.”

“Đồ cũ của Koutarou cũng không tệ đâu.”

“Nghe cậu nói vậy cũng mừng.”

Cô ấy đang khoác trên mình bộ đồ ngủ mỏng với họa tiết hoa anh đào. Sự tương phản với mái tóc vàng kim trông cũng không tồi.

Tôi tình cờ hỏi một điều mà bản thân chợt thắc mắc.

“Nhắc mới nhớ, mái tóc vàng đó của cậu là tóc thật à?”

“? Đúng vậy. Bố tớ là người Anh.”

“……Ra là con lai.”

Tuy nhiên, đường nét khuôn mặt của Michikusa lại đậm chất Nhật Bản hơn, có lẽ về mặt di truyền cô ấy thừa hưởng nhiều từ mẹ.

Tóc vàng tự nhiên cơ đấy──chà chà.

Tôi lỡ quên béng mất, con bé này vốn dĩ cũng là một thành viên trong dàn harem của Sera mà. 

Hội tụ đủ các loại thuộc tính luôn.

Danh xưng ứng cử viên nữ chính đúng là không phải hữu danh vô thực.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở toang.

“Chào buổi sáng, Kasugai-kun!”

Orimoto cũng đã thay khỏi bộ đồ cũ của tôi và diện một bộ đồ ngủ chấm bi. Trông cô nàng đầy tràn năng lượng ngay từ sáng sớm.

Orimoto chớp chớp mắt.

Cô nàng chằm chằm nhìn Michikusa.

“Inori đang…… thức sao……?”

“Bản giới hạn đấy. Giờ thì buồn ngủ rồi. Ngủ đây.”

Vừa dứt lời, Michikusa ngã lăn xuống giường tôi như một cái máy bị sập nguồn. Và rồi tiếng thở đều đều vang lên.

Cô nàng vẫn khéo léo kéo mỗi cái chăn đắp lên người.

“Kasugai-kun, thế này là sao?”

“Gì đâu. Nổi hứng nhất thời thôi.”

─────

“Kỳ nghỉ hè đến rồi, Kasugai-kun!”

“Ừ ha. Nóng nực đến phát bực.”

“Nhắc đến kỳ nghỉ hè là phải! Tèn ten!”

Kèm theo một hiệu ứng âm thanh kỳ quặc, Orimoto dùng móng tay gõ cộc cộc vào màn hình chiếc điện thoại đã bị độ lại tơi bời của mình rồi đưa ra trước mặt tôi.

Tôi và Michikusa đồng loạt ghé mắt nhìn vào.

Một chuỗi dài chữ nghĩa chi chít từ trên xuống dưới.

・Chắc chắn phải đi hồ bơi 

・Phục thù lễ hội mùa hè thêm một lần nữa 

・Thong thả chơi hoặc ngắm pháo hoa

Vân vân và mây mây. Kể mãi không hết.

Michikusa bỏ cuộc giữa chừng không đọc nữa, còn tôi thì cố gắng lướt qua tất cả một lượt rồi thở dài thườn thượt.

“Orimoto, cậu định làm hết chỗ này thật đấy à?”

“Đương nhiên rồi. Nghỉ hè mà lại.”

Vừa nói, Orimoto vừa khoanh tròn liên tục vào tờ lịch treo tường ở phòng khách.

……Chỉ vài phút sau, tờ lịch đã dày đặc những vòng tròn.

“Chẳng hay là, tớ có thể hiểu những ngày được khoanh tròn là ngày mà cậu có dự định muốn làm đúng không?”

“Đúng thế? Có vấn đề gì à?”

Orimoto xoắn xoắn lọn tóc màu hạt dẻ của mình.

“……Cái lịch trình này trông khác gì hoạt động của câu lạc bộ thể thao đâu. Chịu thôi chịu thôi, không muốn đi.”

Vốn dĩ, tôi cũng có một vài việc riêng.

Không thể nghỉ làm thêm được, mà dẫu có nghỉ thì tôi cũng đã có dự định đi chơi xa rồi. Không thể nào hầu hạ theo nổi.

“Đi cùng Michikusa ấy. Thỉnh thoảng tớ tham gia là được rồi.”

“Nghe gì chưa Inori. Kasugai-kun khó chơi quá à.”

“Koutarou vốn dĩ đã khó rủ rê rồi. Trước giờ toàn là chuyện bất thường thôi. Inori cơ bản cũng không muốn ra ngoài.”

Bị cả tôi và Michikusa phũ phàng từ chối, Orimoto ỉu xìu lấy tẩy xóa dần những vòng tròn trên tờ lịch.

Có vẻ như cô nàng đã dùng bút bi tẩy được.

Những vết hằn lưu lại như đang diễn tả sự tiếc nuối vương vấn.

“Nhưng mà việc chơi pháo hoa với đi hồ bơi là không thể bỏ qua được đâu. Riêng hai chuyện đó thì hai người lo mà chuẩn bị tinh thần đi nhé.”

“Tớ mà đi hồ bơi á. Chẳng vui tẻo nào.”

“Vui hay không là do tớ quyết định cơ mà?”

Bất chợt, điện thoại của tôi rung nhẹ.

Đưa mắt nhìn xuống màn hình, đã đến lúc phải ra khỏi nhà. Đi muộn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến túi tiền.

Đã thế tôi còn đang phải gánh hai cô nàng NEET ăn bám này nữa. Tôi làm gì có thời gian mà nhởn nhơ.

Tôi nhét ví vào túi quần.

“Tớ đi làm đây.”

“Tớ tò mò không biết cậu làm thêm việc gì. Tớ đi theo được không?”

“Tất nhiên là không rồi. Ngại lắm.”

“Ể, sao thế. Công việc mờ ám à?”

“……Ngốc ạ. Đơn giản là vì nó nguy hiểm thôi──Thôi nhé, trước khi về tớ sẽ liên lạc lại sau.”

Thực ra, nếu bị lén nhìn lúc đang làm việc thì đúng là xấu hổ thật, nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ khác.

Chỉ đơn thuần là do tôi phải thao tác với máy móc nên rất nguy hiểm.

Lỡ như có linh kiện nào văng trúng thì đúng là thảm họa.

Tôi dặn dò cẩn thận không cho hai người họ đến, rồi thay giày và lao vút đi như đang chạy nước rút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!