Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11293

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

WN - Chương 06: Những Kẻ Méo Mó

Trong khi đó, những khoảng lặng ban đêm ngoài ban công cùng chị Hai Lăm vẫn tiếp diễn. Sau ca làm thêm, tôi thường ra ban công để hóng gió cho hạ nhiệt, và thi thoảng lại bắt gặp chị đang đứng hút thuốc bên ban công phòng bên với vẻ u sầu.

“Chào buổi tối, cậu Nhân Viên. Em vất vả rồi.”

“Chào buổi tối chị.”

Trong cửa hàng tiện lợi, chúng tôi là khách hàng và nhân viên. 

Ngoài những câu chào hỏi xã giao đã được quy định sẵn, chẳng có lời nào khác được thốt ra. Nhưng ở đây, chúng tôi là hàng xóm. Chúng tôi có thể nói chuyện một cách bình thường.

Chúng tôi tán gẫu những chuyện không đầu không cuối một lúc lâu. Từ cuốn sách mới đọc gần đây, cửa tiệm mới ghé qua, hay chuyện nếu thành phố tràn ngập zombie thì phải làm thế nào, nội dung thật sự chẳng có gì to tát.. Những cuộc hội thoại tựa như khói thuốc, chỉ cần sang ngày mai là sẽ tan biến và bị lãng quên. Dù vậy, thi thoảng chúng tôi cũng nói về chuyện trường lớp.

“Này, từ bữa đó đến giờ em đã có bạn chưa?” 

“Hoàn toàn không ạ. Đã qua tháng Tư mà không có bạn thì coi như xong phim rồi chị. Hết Tuần Lễ Vàng là các nhóm chơi chung đã định hình xong xuôi. Trận đấu kết thúc.” 

“Biết đâu hiệp chín, hai out rồi mà vẫn lội ngược dòng được thì sao?” 

“Biết đâu đấy. Nhưng khổ nỗi tay đập bóng là em đây chẳng còn ý định bước lên sân nữa. Em quen với việc ở một mình rồi.”

“Vậy là cậu nhân viên nhà ta vẫn mãi là ‘nhóc cô độc’ sao?” 

“Vẫn mãi là ‘nhóc cô độc’ thôi ạ.” 

“Chà. Vậy sao.”

Thi thoảng chị lại hỏi thăm xem tôi có bạn ở trường chưa như thể vừa nhớ ra điều gì đó, và lần nào tôi cũng trả lời là chưa. Nghe vậy, chị lại thoáng lộ vẻ vui mừng. Cứ như thể chị mong muốn tôi cứ cô độc mãi như thế. Phải chăng chị thuộc kiểu người tìm thấy mật ngọt trên nỗi đau khổ của người khác? Dù rằng bản thân tôi cũng chẳng thấy việc này bất hạnh cho lắm.

“Thế mà ngày nào em cũng đi học đầy đủ không nghỉ buổi nào, giỏi thật đấy.” 

“Em có cảm giác nếu nghỉ một lần thôi là sẽ không bao giờ muốn đi học nữa. Với lại em cũng chẳng có ai để mà mượn tập.”

Nghỉ một buổi là sẽ không theo kịp bài vở. Tôi không thể tùy tiện nghỉ học được. Có phải bò cũng phải lết đến trường.

“Nhắc mới nhớ, thời cấp ba chị Hai Lăm là kiểu học sinh thế nào?” 

“Chị chịu lạnh kém lắm, sáng nào cũng không dậy nổi nên toàn đi trễ thôi. Họa hoằn lắm mới có bữa đi đúng giờ, làm giáo viên ngạc nhiên quá trời.”

“Thế thì cũng căng nhỉ.” 

“Nếu đi trễ hoặc vắng mặt tám lần là mất quyền xét tuyển thẳng đại học. Mà chị thì bị tước quyền đấy vào giữa tháng Tư năm lớp mười rồi.” 

“Tháng Tư năm lớp mười. Nhanh dữ vậy.” 

“Hồi đó chị giữ kỷ lục nhanh nhất đấy, chắc bây giờ cũng chưa có ai phá được đâu. Mà nói thế chứ cũng chẳng phải chuyện đáng tự hào gì.” 

“Nếu chị tham gia mấy câu lạc bộ có tập luyện buổi sáng thì chắc vất vả lắm nhỉ.” 

“Ừa, đúng ha. Chắc chị bị đuổi cổ sớm thôi.” 

“Chị từng tham gia câu lạc bộ nào không?” 

“Em thử đoán xem chị ‘không’ tham gia câu lạc bộ nào?” “Không phải đoán chị tham gia cái nào, mà là đoán cái nào chị ‘không’ tham gia ấy ạ?” 

“Là trò Dò mìn (Minesweeper) đấy. Cứ cho là nếu đoán trúng câu lạc bộ chị từng tham gia thì bom sẽ nổ, vậy em nghĩ câu lạc bộ nào là an toàn nhất?”

“...Bóng rổ chăng? Bóng mềm chắc cũng an toàn.” 

“Ái chà. Hóa ra trong mắt cậu nhân viên nhà ta, chị trông như thế à.” 

“Ít nhất thì chị trông không giống dân thể thao lắm. Nếu là dân thể thao thì giờ chị đã không hút thuốc rồi.” 

“Đâu phải cứ là dân thể thao thì không hút thuốc đâu em? Mấy đứa hút thuốc khi chưa đủ tuổi thành niên đa phần là dân thể thao đấy chứ?” 

“Nói cũng phải. Kiểu mấy đội bóng chày hay bóng đá ấy nhỉ. Thế câu trả lời chính xác là gì ạ?” “Đoán trúng thì chị nói cho.” 

“Nhưng đây là trò Dò mìn mà, đoán trúng là nổ banh xác đúng không? Thế nổ xong thì em bị làm sao?” 

“Chà, xem nào. Chắc là chị sẽ phả khói thuốc vào mặt em nhé?” 

“Cái đó nghe cũng đau đấy.”

Chị khẽ mỉm cười, ngón tay gõ nhẹ cho tàn thuốc rơi vào gạt tàn rồi nói tiếp:

“Chị nói này, em nghiêm túc như thế mà giao du với đứa học sinh hư hỏng như chị, coi chừng bị ảnh hưởng xấu đấy nhé.” 

“Chị nghĩ em nghiêm túc, nhưng thật ra cũng không hẳn đâu. Hồi cấp hai em cũng từng cúp học rồi.”

“Hồi cấp hai, tức là trước khi em sống một mình đúng không? Cúp học thế không bị bố mẹ mắng sao?” 

“Em giấu kỹ mà. Sáng em vẫn giả vờ đi học, canh đến giờ tan trường thì làm cái mặt như vừa đi học về rồi bước vào nhà.” 

“Nhưng thế thì nhà trường không gọi điện về sao?” 

“Nên trước đó em đã rút dây điện thoại bàn ra rồi. Để họ không gọi được. Hôm nào có môn thể dục thì em làm bẩn đồ thể dục một chút rồi mới về.” 

“Ái chà. Em cũng lắm chiêu phết nhỉ.”

Chị Hai Lăm cười vui vẻ. Cổ họng chị khẽ rung lên những tiếng nhỏ. Chỉ những lúc thế này, vẻ ngây thơ thiếu nữ mới thoáng hiện lên trên dáng người trưởng thành của chị. Được ai đó cười vì câu chuyện của mình hóa ra lại vui thế này sao. Có lẽ đó là lý do mọi người ở trường cứ cố kết bạn với nhau.

Sau đó, chúng tôi lại tiếp tục nói chuyện phiếm, rồi chẳng biết thế nào mà chủ đề lại lái sang chuyện ăn trưa ở đâu vào giờ nghỉ. Tôi kể về khoảng sân sau khu nhà đa năng. Tôi bảo mình luôn ăn trưa ở cái chỗ vắng vẻ, cỏ mọc um tùm.

“Chỗ đó, hồi xưa chị cũng hay dùng lắm.” 

“Thật ạ?”

“Nơi đó chẳng có ai qua lại, yên tĩnh cực kỳ. Với chị, chỗ đó như một đảo hoang để chị lánh nạn những khi không muốn nói chuyện với ai.”

Biết chuyện chị cũng từng dùng chỗ đó, tôi thấy vui vui. Hóa ra trong quá khứ, chị cũng từng trôi dạt và tấp vào hòn đảo hoang ấy. Tôi cảm nhận được một sự kết nối nào đó giữa hai người.

“Công nhận. Cơ mà với em thì nó không hẳn là đảo hoang.” 

“Nghĩa là sao?” 

“Giáo viên chủ nhiệm của em thi thoảng cũng mò tới. Cô ấy cũng biết chỗ đó. Thế là lâu lâu hai cô trò lại ăn trưa cùng nhau.”

Tôi vừa nói vừa nhớ đến cô Koharu, nhớ đến dáng vẻ cô tìm đến hòn đảo cô độc của tôi, trút bỏ những nỗi niềm không thể phơi bày trước đám đông rồi rời đi.

“Hừm. Giáo viên đó là nữ à?” “Dạ vâng.” 

“Trẻ không?” 

“Cô ấy bảo mới đi dạy năm thứ hai.”

“...Hừm.”

Chị Hai Lăm im lặng một thoáng, rồi phát ra một tiếng ngân dài thườn thượt như tiếng muỗi kêu. Chị chống cằm lên lan can, nhả ra một làn khói thuốc. Chẳng hiểu sao mặt chị trông có vẻ chán chường.

“Sao thế ạ? Em nói gì lạ à?” 

“Không có gì. Chị cứ tưởng em chẳng có ai để nói chuyện chứ. Hóa ra là vậy. Em đâu có hoàn toàn cô độc đâu.”

“Nói là nói thế, nhưng em chỉ nói chuyện với cô ấy vào giờ nghỉ trưa thôi. Cũng đâu phải bạn bè gì, nên tính ra em vẫn là kẻ cô độc mà.” 

“Nhưng được ăn trưa với cô giáo trẻ thì đáng ghen tị quá còn gì.” 

“Chị thích em hoàn toàn cô độc hơn à?” 

“Thà thế còn hơn. Chị muốn cậu nhân viên nhà ta cả ngày không mở miệng nói với ai, nhưng mặt vẫn phải tỏ ra cứng cỏi kiểu ‘bố mày đếch quan tâm’ cơ.”

“Cái sở thích gì thế không biết.”

Tôi tự hỏi, con người này có phải méo mó quá rồi không. Nhưng nghĩ lại, nếu không phải là kẻ méo mó thì ai lại đi sống trong cái căn trọ tồi tàn này chứ. Và đã là hàng xóm của chị ta, thì chắc hẳn tôi cũng là một kẻ méo mó mà thôi.

Cả hai nhân vật đang nói về bóng chày.