Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 30: Diễu Hành (1)

“Em có muốn đi dạo bây giờ không?”

Tin nhắn của Rui gửi đến đúng lúc tôi vừa tan ca làm thêm, đang định bước ra ban công để xua đi những cảm xúc u uất tích tụ trong lòng.

“Đi dạo ạ?”

“Vừa uống rượu vừa cùng nhau lang thang giữa đêm khuya. Nghe vui chứ?”

Nghe có vẻ vui thật. Đằng nào cũng chẳng có kế hoạch gì, vả lại đi dạo cũng tốt để hạ nhiệt cái đầu đang nóng. Tôi đồng ý. Thay đồ xong, tôi bước ra hành lang. Rui đã đứng đợi sẵn trước cửa phòng.

“Chào buổi tối.”

“Chào chị.”

Gặp nhau xong, cả hai cùng bước đi. Xuống hết những bậc cầu thang sắt rỉ sét, chúng tôi đặt chân xuống mặt đất.

“Đợi chị một chút nhé.”

Nói rồi, Rui ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó. Khi quay ra, trên tay chị là một lon Highball.

“Mát lạnh luôn, thích lắm đấy.”

Rui đang áp lon rượu lên má mình, bỗng nhiên chị chuyển sang áp nó lên má tôi.

“Thấy chưa?”

“...”

Quả thật rất lạnh. Nhưng mặt tôi lại nóng bừng không kém.

“Nào, cùng hòa mình vào màn đêm thôi. Đây là một buổi diễu hành đấy.”

“Gọi là diễu hành mà có hai người thì hơi heo hút nhỉ.”

“Nhưng chỉ cần hai người là đủ rồi, đúng không?”

Rui nói đúng. Ngoài chúng tôi ra thì chẳng cần thêm ai cả. Rời xa ánh đèn của cửa hàng tiện lợi, chúng tôi bước vào màn đêm bao trùm. Đồng hồ đã điểm quá nửa đêm. Khu dân cư vắng bóng xe cộ, ngoài chúng tôi ra không còn ai khác. Đèn trong các ngôi nhà đã tắt ngấm, bóng người hoàn toàn vắng lặng. Chỉ có ánh đèn đường vàng vọt trải dài trên con đường u tịch. Rui bật nắp lon Highball. Tách. Âm thanh giòn tan. Chị nghiêng lon, uống một ngụm chất lỏng bên trong.

“Chị vẫn thích rượu như mọi khi nhỉ.”

“Nó làm khoảng thời gian vui vẻ trở nên vui hơn mà.”

“Nghe ghen tị thật.”

“Yuito có muốn thử không?”

Rui chìa lon rượu về phía tôi mời mọc. Nếu là bình thường, tôi sẽ lấy cớ chưa đủ tuổi để từ chối. Nhưng hôm nay thì không. Tôi muốn nhìn ngắm cùng một khung cảnh với chị, dù chỉ một chút.

“Vậy em xin phép.”

Tôi nhận lấy lon rượu, kề môi vào miệng lon và ngửa cổ uống một hơi mạnh. Chất lỏng ngọt và hơi đắng trượt xuống cổ họng. Lục phủ ngũ tạng tôi nóng ran lên âm ỉ.

“Ái chà. Em uống được đấy chứ.”

Rui mỉm cười.

“Vị rượu đầu đời thế nào?”

“Chẳng ngon lành gì ạ.”

Nó vừa đắng vừa xộc lên mũi. Tôi chẳng hiểu sao người ta lại thích uống thứ này. Hay là khi trở thành người lớn, vị giác sẽ thay đổi?

“Ban đầu ai cũng thế cả thôi. Cả thuốc lá, cả rượu đều có vị như vậy.”

Rui nói như để cho tôi biết rằng chị cũng từng trải qua giai đoạn như thế.

Hôm nay là lần đầu tiên tôi uống rượu. Và nguyên nhân chắc chắn là Rui. Nếu sau này, khi tròn hai mươi tuổi mà tôi bắt đầu hút thuốc, thì nguyên nhân chắc chắn cũng là Rui. Rui đã cướp đi vài cái "lần đầu tiên" trong đời tôi. Chị đã khắc sâu những vết sẹo không thể xóa nhòa.

Mai khi về già. Những lúc hút thuốc hay nâng lên ly rượu, chắc hẳn tôi sẽ nhớ về Rui như cơn phát tác bất chợt của miền kỷ niệm. Vị đắng của ly Highball uống vào khoảnh khắc này. Bầu không khí ban đêm mang theo hương thơm mùa hạ. Bờ vai trắng ngần, mịn màng của Rui đang sóng bước bên cạnh. Thứ ánh sáng rực rỡ tựa vầng trăng ấy. Tất cả bọn chúng đều sẽ ùa về.

“Yuito, mặt em đỏ lựng rồi kìa.”

Dưới ánh đèn đường, Rui nhìn tôi và bật cười.

“Tửu lượng kém quá nha.”

“Thì em vẫn là trẻ vị thành niên mà.”

Tôi cảm thấy đỉnh đầu tê rần. Cơ thể nóng ran từ bên trong.

“Cảm thấy thế nào?”

“Không tệ chút nào ạ.”

Cảm giác lâng lâng như đang bước đi trên mây, rất dễ chịu. Quan trọng hơn cả, lớp áo giáp tự ti dày cộm mà tôi thường khoác lên người dường như đang mỏng đi. Những ánh nhìn thù địch của thế giới dường như cũng yếu ớt hơn hẳn.

“Buổi diễu hành này đang đi về đâu thế chị?”

“Chẳng có đích đến cụ thể nào cả. Nhưng nếu được thì chị sẽ chọn cửa hàng tiện lợi. Vì Yuito uống hết sạch lon Highball của chị rồi. Phải mua lon thứ hai thôi.”

“Thế để em trả tiền.”

“Không cần đâu. Chỉ cần nhìn dáng vẻ uống cạn lon hào sảng của em lúc nãy là chị đủ lời rồi.”

Rui ghé vào cửa hàng tiện lợi và mua thêm Highball. Lần này là hai lon. Chị đưa cho tôi một lon.

“Đây. Phần của Yuito.”

Rốt cuộc tôi lại được chị bao. Cảm ơn chị xong, tôi bật nắp. Tách. Âm thanh vui tai. Cảm nhận hơi lạnh của lon nhôm trong lòng bàn tay, tôi uống tiếp.

Men say ngấm dần. Các giác quan trở nên mơ hồ, đường nét của cảnh vật xung quanh bắt đầu nhòe đi. Đêm xuống, ánh đèn đường và những tòa nhà hòa trộn vào nhau như những mảng màu nước loang lổ. Nhưng đường nét của tôi và người bên cạnh lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Dường như trong thế giới nhòe nhoẹt này, chỉ có tôi và Rui tồn tại. Đó là thế giới lý tưởng đối với tôi. Một không gian hạnh phúc vô ngần.