Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 29: Rồi Chúng Ta Sẽ Bị Thế Gian Nuốt Chửng

Kể từ đó tôi không còn đến trường nữa. Một khi đôi chân đã bước xa khỏi cánh cổng trường, nếu không có lý do đặc biệt thì rất khó để quay lại. Tuy nhiên, tôi vẫn ra ngoài. Rui rủ tôi đi ăn trưa. Tôi ngồi đợi chị tan học ở chiếc ghế dài trong khu hút thuốc không ánh mặt trời của trường đại học. Đang trong giờ học nên xung quanh vắng vẻ. Tôi đang đọc dở cuốn sách mang theo thì một giọng nói cất lên từ phía trên đỉnh đầu.

“Yo. Cậu thành sinh viên đại học từ bao giờ thế?”

“...Chị Saki. Lâu rồi không gặp ạ.”

Là Saki, bạn của Rui. Chị mặc áo phông quần jean. Cự ly gần chỉ càng tô điểm vóc dáng chuẩn chỉnh của chị.

“Chị cúp học ạ?”

“Đừng có đánh đồng tôi với lũ các người. Tôi chỉ ra làm điếu thuốc trước khi vào tiết thôi. Mà này, đây đâu phải chỗ cho trẻ vị thành niên?”

“Nhưng ở đây yên tĩnh.”

“Kể cũng phải, trong khuôn viên trường chỗ nào cũng đông nghịt. Nhưng mà chui vào khu hút thuốc thế này có ổn không đấy? Hại sức khỏe lắm, không sống thọ được đâu.”

“Có lẽ thế ạ.”

Tôi đáp.

“Nhưng em thấy cũng chẳng sao.”

Sống thọ để làm gì. Ngược lại, càng sống lâu, tôi càng thấy ngán ngẩm khi nghĩ đến việc cuộc đời vẫn còn kéo dài lê thê.

“Biết quý trọng bản thân mình hơn chút đi.”

Saki nói giọng chán chường, rồi lấy điếu thuốc ra bật lửa châm thuốc.

“Chị nói thế mà bản thân chị cũng hút thuốc còn gì.”

“Chính vì biết quý trọng bản thân nên tôi mới hút đấy.”

Saki đứng dựa lưng vào tường ngay cạnh ghế tôi ngồi, nhả khói vào khoảng không với vẻ đầy tận hưởng. Hút xong hơi đầu, chị mới vào đề.

“Nghe đồn dạo này cậu hay cúp học hả?”

“Chị Rui kể với chị ạ?”

“Nó kể với vẻ hớn hở lắm.”

“Chị Saki nghĩ sao về chuyện đó?”

“Không muốn đi thì nghỉ thôi, có gì đâu. Cùng lắm là lưu ban, sau này nhìn lại thì đó cũng là một trải nghiệm. Bỏ học thì thi lấy chứng chỉ tốt nghiệp rồi học lên tiếp cũng được mà.”

“Chị suy nghĩ thoáng thật.”

“Tôi không quan tâm thôi. Vì đó đâu phải cuộc đời tôi.”

“Thế chị Saki có đi học đầy đủ không đấy?”

“Đại học mà lưu ban thì tốn tiền lắm cậu ơi. Tính bằng đơn vị tiền triệu đấy. Nghĩ đến khoản đó thì thời gian đâu mà làm mấy trò nổi loạn tuổi dậy thì.”

“Chị nghiêm túc thật đấy.”

“Đồ ngốc. Người nghiêm túc thì ai lại đi lập ban nhạc.”

Saki cười tự giễu rồi hướng mắt ra phía ngoài khu hút thuốc. Nhìn qua khe hẹp giữa những tòa nhà u tối, chúng tôi có thể thấy con đường lớn bên ngoài. Những nhóm sinh viên mặc âu phục đang rảo bước.

“Kia là...”

“Đám sinh viên đang đi xin việc đấy. Trời nóng thế này, kể cũng khổ.”

Ánh mắt Saki nhìn họ như đang nhìn một thứ gì đó xa xăm.

“Cơ mà bọn chúng ghê thật đấy.”

“Sao ạ?”

“Trước đó thì ăn chơi nhảy múa tưng bừng, thế mà vừa đến mùa tuyển dụng là đứa nào đứa nấy nhuộm lại tóc đen, ăn mặc chỉn chu ngay và luôn. Sao bọn chúng có thể thay đổi dứt khoát như thế được nhỉ?”

Tôi không biết đó là lời mỉa mai hay sự nể phục từ tận đáy lòng.

“Nhắc mới nhớ sắp đến mùa thực tập của các chị rồi nhỉ.”

Tôi nói, nhớ lại những gì Bợm Rượu từng khoe khoang.

“Hình như thế.”

“Chị Saki có tham gia không?”

“Cậu tưởng tượng nổi cảnh tôi mặc vest, nhuộm tóc đen rồi đi đứng khép nép như thế không?”

“Không ạ.”

“Tôi cũng chịu, không tưởng tượng được. Nên tôi không tham gia.”

Lầm bầm xong, Saki ném mẩu thuốc lá đã cháy ngắn vào làn nước trong gạt tàn.

“Vậy là chị định dồn hết sức cho ban nhạc ạ?”

“Nếu suôn sẻ.”

“Em thấy ngầu lắm.”

Đó là lời thật lòng.

“Chẳng có gì đáng khen đâu. Nói mồm thì ai chả nói được. Tuyên bố mà không đi kèm kết quả thì vô nghĩa.”

Saki nói, rồi tiếp tục:

“Chỉ một số rất ít người mới có thể giữ được sự đặc biệt của mình thôi. Còn lại, hầu hết đều thất bại và bị thế gian nuốt chửng.”

“Bị thế gian nuốt chửng... ạ?”

“Làm nhạc thì sẽ thấm thía điều đó thôi. Những kẻ tài năng cũng lần lượt vỡ mộng và bỏ cuộc. Kể cả khi đã cố lết được đến lúc ra mắt, thì hoặc không bán được đĩa, hoặc nội bộ lục đục, rồi ngoảnh đi ngoảnh lại cậu đã đánh mất cái nhiệt huyết ban đầu. Có tiền, có danh tiếng đấy, nhưng nhìn lại bản thân lúc chưa ra mắt thì thấy mình đã trở thành một kẻ nhàm chán mất rồi.”

Nói đến đó, Saki rút thêm một điếu thuốc nữa, cười chua chát.

“Giờ tôi nói hay thế thôi, chứ biết đâu sau này tôi cũng trở thành một kẻ y hệt bọn họ, và thậm chí còn chẳng cảm thấy gì khi biến thành như thế.”

Nghĩ về tương lai xa xăm, Saki phả khói thuốc lên bầu trời. Nhìn làn khói bay lên, tôi cũng chìm vào suy tư.

“...Rui thì sao ạ?”

Tôi buột miệng hỏi.

“Liệu có khi nào Rui cũng bị thế gian nuốt chửng và trở nên như thế không?”

“Ai mà biết được.”

Saki nhìn vào hư không, đáp.

“Nhưng mà thời gian trôi đi thì con người buộc phải thay đổi. Không ai là không thay đổi cả. Rồi chúng ta sẽ bị thế gian nuốt chửng. Ví dụ như khi đi làm, khi kết hôn, hay khi một thứ gì đó bên trong mình vụn vỡ. Rui chắc chắn cũng không phải ngoại lệ.”

Tôi thử tưởng tượng đến ngày Rui không còn là Rui nữa, ngày mà chị đánh mất thứ ánh sáng kỳ lạ đang ngự trị bên trong mình. Chỉ tưởng tượng thôi, lồng ngực tôi đã thắt lại đau đớn. Không thể chịu đựng nổi.

“AAA. Thôi thôi, dẹp đi.”

Bất chợt, Saki xua tay như đuổi ruồi, cưỡng chế chấm dứt cuộc đối thoại.

“Nói chuyện với mấy đứa tuổi dậy thì làm tôi cũng bị lây cái bệnh sầu đời theo. Nhớ cho kỹ đây, khu hút thuốc là nơi chỉ để nói mấy chuyện tào lao thôi.”

“Em xin lỗi.”

Saki vứt điếu thuốc vừa hút xong vào gạt tàn, rồi nói với giọng cộc lốc:

“Hôm nào rảnh tôi chở cậu đi biển.”

“Biển ạ?”

“Cậu đang phiền não chuyện gì đó chứ gì. Hầu hết mọi phiền não trên đời này, chỉ cần cưỡi xe máy xé gió lao đi và ngắm biển là giải quyết được hết.”

Saki phán một câu xanh rờn đầy hào sảng. Cách giải quyết vấn đề dứt khoát ấy khiến tôi bật cười.

“Cười cái gì.”

“Em chỉ thấy là...”

Tôi ngập ngừng một chút rồi nói.

“Chị Saki là một người tốt bụng.”

“...Tốt cái khỉ mốc. Tôi sẵn sàng dùng bạo lực đấy nhé.”

Saki nói rồi đấm nhẹ vào vai tôi như để che giấu sự ngượng ngùng. Cú đấm có lực thật đấy, nhưng tôi chẳng thấy đau chút nào.