Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Phụ Chương: Màn Đêm Tận Cùng Cô Độc

Thi thoảng, có những đêm mà tôi tưởng như mình đang ở tận cùng của sự cô độc.

Những đêm như thế thường ập đến sau khi tôi gặp gỡ mọi người. Có lẽ ai đó sẽ nghĩ rằng vì không gặp ai nên tôi mới thấy cô đơn. Nhưng không phải. Ngược lại mới đúng. Chính vì gặp gỡ người khác nên tôi mới càng cảm thấy cô đơn hơn. Khi bạn không thể bước vào vòng tròn xã hội và hòa nhập, chính việc đứng giữa tập thể mới làm sự cô độc của bản thân trở nên nổi bật. Nó ép tôi phải nhận thức rõ ràng rằng mình là một giống loài thấp kém.

Đêm xuống. Tan ca làm thêm, tôi trở về phòng trọ. Tôi đóng cửa, khóa chốt, rồi tắm nước nóng để cố quên đi tất cả, tất cả những ký ức khó chịu ở trường, ở chỗ làm thêm.

Tôi thay đồ ngủ, ngả lưng xuống giường, và ngay khi vừa thở phào nhẹ nhõm, cảm giác đó lại ập về. Lớp vảy vết thương bong ra, nỗi cô đơn mưng mủ lại trào lên ồ ạt.

Tôi ghét con người trên thế gian này, vì vậy tôi thấy ổn với việc ở một mình mãi mãi. Tôi vẫn luôn nghĩ vậy. Nhưng thi thoảng, tôi lại tự hỏi. Liệu có phải tôi sẽ mãi mãi không thể kết nối với bất kỳ ai? Liệu tôi có phải sống cả đời thế này, cứ mỗi lần định kết nối với ai đó là lại bị tổn thương, lại cảm thấy bị xa lánh? Những ngày tháng như thế sẽ kéo dài mãi sao? Nghĩ đến đó, tôi sợ hãi vô cùng. Tôi bất an đến mức không ngủ nổi. Dù mạnh miệng tuyên bố ghét người đời, nhưng tôi lại suýt bật cười vì sự yếu đuối của chính mình.

Những lúc như thế, tôi chợt nhớ đến cô gái hay đến cửa hàng tiện lợi mua thuốc lá. Một cô gái luôn mua độc một loại thuốc có vỏ bao màu sáng như dạ quang, một cô gái mà trong thâm tâm tôi vẫn gọi là "Chị Hai Lăm".

Tôi không biết tên chị. Giữa hai chúng tôi chỉ là mối quan hệ chào hỏi xã giao. Thế nhưng, khoảng thời gian ngắn ngủi được tương tác với chị là liều thuốc chữa lành cho tôi, là khoảnh khắc duy nhất giúp tôi quên đi sự cô độc.

*

Hôm nay lại là một đêm như thế, một đêm mà tôi lại bị quăng vào tận cùng cô độc sau một thời gian dài yên ổn. Trước đây, những lúc thế này tôi thường nghe nhạc. Âm nhạc sẽ bầu bạn với nỗi cô đơn đang mưng mủ chực trào ấy.

Tôi nằm trên giường, mở điện thoại định bật nhạc. Nhưng ngón tay đang định chạm vào nút phát bỗng khựng lại. Có những tạp âm vọng sang từ phía bên kia bức tường mỏng dính của phòng trọ tồi tàn. Ở phòng bên cạnh, chắc là Rui đang xem phim. Tôi nghe được tiếng diễn viên nói chuyện bằng tiếng Anh, tiếng súng đạn, tiếng bom phát nổ.

Tôi không nghe rõ họ nói gì. Tôi không nắm bắt được nội dung. Nhưng những tạp âm không rõ nghĩa ấy cùng ánh sáng lọt qua từ phòng chị bên phía ban công lại khiến tâm hồn tôi bình yên đến lạ.

Bên kia bức tường, có Rui ở đó. Chị đang sống ở đó. Chẳng cần trao đổi lời nào, chẳng cần gặp mặt, chỉ cần biết vậy thôi cũng đủ để tôi cảm thấy mình không còn cô độc giữa màn đêm rộng lớn và tăm tối này.

Tôi rụt ngón tay đang đặt trên nút phát nhạc lại. Rồi tôi nhắm mắt, tai vẫn lắng nghe những tạp âm vọng sang từ bên kia vách tường mỏng.

Từ lúc nào không hay, tôi đã chìm vào giấc mộng. Và tôi chẳng còn cảm thấy bất an nữa.

Ghi chú của tác giả: Đây là câu chuyện về Yuito trước khi gặp Rui và Yuito sau khi gặp Rui. Trình tự thời gian: Trước khi bắt đầu chính truyện ➝ Sau khi kết thúc tập 1)