Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - *Thông Báo Của Tác Giả*

Đã lâu rồi mới cập nhật, hôm nay tôi xin gửi đến các bạn một thông báo. Tác phẩm này đã chính thức được chuyển thể thành sách. Sách sẽ được phát hành bởi Famitsu Bunko vào ngày 30 tháng 06 năm 2025.

Đối với cá nhân tôi, đây là một tác phẩm chứa đựng rất nhiều tâm huyết, nên tôi vô cùng hạnh phúc khi nó có thể bước ra thế giới dưới hình hài của một cuốn sách.

Điều này có được tất cả là nhờ sự ủng hộ của các bạn độc giả. Tôi đã đọc đi đọc lại những dòng cảm nhận mà các bạn gửi về không biết bao nhiêu lần.

Sau đây là đôi lời thỉnh cầu, hay nói đúng hơn là quảng cáo của tôi. Nếu có thể, tôi rất mong các bạn sẽ mua sách để ủng hộ.

Lý do là vì tác phẩm này khai thác đề tài thuốc lá, nên nghe nói là không thể chạy quảng cáo trên các nền tảng WEB. Việc bị hạn chế phương tiện quảng bá sẽ khiến tác phẩm gặp khá nhiều bất lợi.

Nghe bảo nếu bỏ hình ảnh thuốc lá trên bìa thì có thể chạy quảng cáo được, nhưng đối với tác phẩm này, thuốc lá là một vật phẩm cực kỳ quan trọng. Hơn nữa, tôi khao khát được nhìn thấy hình ảnh Rui cầm điếu thuốc trên tay, tôi nghĩ rằng dù thế nào đi nữa thuốc lá cũng phải xuất hiện trên bìa. Vì vậy, tôi đã quyết định chèo lái theo hướng giữ nguyên hình ảnh đó, dù biết sẽ gặp bất lợi.

Ngoài ra, trong truyện còn có cảnh nhân vật chính chưa đủ tuổi vị thành niên uống rượu. Thông thường, những tác phẩm như thế này sẽ bị yêu cầu chỉnh sửa, và việc chuyển thể thành sách đôi khi lại khiến tác phẩm bị "mài mòn", mất đi sự góc cạnh và sức hút vốn có. Tuy nhiên với tác phẩm này, biên tập viên đã nỗ lực đấu tranh để giữ nguyên vẹn nội dung gốc.

Bên cạnh đó, những chi tiết tinh chỉnh và tranh minh họa cũng cực kỳ tuyệt vời. Tôi tự tin rằng cuốn sách này sẽ mang lại sự hài lòng ngay cả với những ai đã từng đọc qua bản web.

Tôi sẽ không làm các bạn phải hối hận đâu.

Nếu các bạn mua tập 1, tôi sẽ có thêm cơ hội để viết tiếp những phần sau. Vì thế, rất mong nhận được sự ủng hộ của các bạn!

*

Khu hút thuốc của trường đại học nằm ở một nơi ánh mặt trời không chiếu tới.

Nằm lọt thỏm giữa các tòa nhà, những tấm vách ngăn dựng lên như để che giấu khỏi ánh mắt người đời. Trong cái bóng râm mờ tối ấy, những người hút thuốc lặng lẽ nhả khói. Vì đang trong giờ học nên rất ít người bén mảng. Hay nói đúng hơn là không có ai, duy chỉ có một mình chị Rui. Kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay thon dài, chị lơ đãng nhìn vào hư không, để mặc làn khói lững lờ trôi. Đôi mắt màu xám tro lạnh lẽo và tỉnh táo đến rợn người.

“Chị Rui.”

Tôi cất tiếng gọi, sắc màu mới quay trở lại trong đôi mắt chị.

“Chào Yuito. Sao em lại ở đây?”

“Sao trăng gì chứ, chính chị gọi em ra còn gì.”

Tôi giơ điện thoại lên. Trên màn hình là đoạn tin nhắn trao đổi giữa tôi và Rui.

“Chị đang rảnh, em đến nói chuyện với chị không?”

Hôm nay tiết học của tôi kết thúc sớm. Thế nên tan học là tôi đến đây ngay.

“A, chị quên mất.”

Rui nói, rồi cố tình thè lưỡi trêu chọc. Chính giữa chiếc lưỡi ấy, một chiếc khuyên bạc đang tỏa sáng lấp lánh.

“Em muốn đi quán cà phê nào đó không?”

“Không ạ. Em ở đây được rồi.”

Nói đoạn, tôi ngồi xuống cạnh Rui. Những quán cà phê ngoài kia quá chói chang đối với tôi, trong khi cái u tối khép mình của khu hút thuốc này lại vừa vặn hơn cả. Hơn nữa, ở đây chỉ có hai người. Người không hút thuốc sẽ chẳng bao giờ bén mảng đến khu hút thuốc. Chẳng ai muốn hít độc vào người cả, trừ những kẻ lập dị như tôi. Theo một nghĩa nào đó, đây là không gian được bảo vệ khỏi thế giới bên ngoài.

“Chị dụi thuốc nhé?”

“Chị cứ hút tự nhiên đi ạ. Đây là khu hút thuốc mà.”

“Vậy thì chị không khách sáo nhé.”

Nói rồi, Rui lại đưa điếu thuốc lên môi. Ngồi ngay bên cạnh, tôi ngắm nhìn góc nghiêng khuôn mặt chị khi hút thuốc. Quả nhiên vẫn rất đẹp. Tôi thầm nghĩ. Nhưng tôi không nói ra. Khoảnh khắc thốt ra thành lời, những từ ngữ ấy sẽ trở nên sáo rỗng. Tôi không muốn Rui nghĩ tôi là một kẻ sáo rỗng, tẻ nhạt. Người khác nghĩ gì tôi không quan tâm, nhưng riêng chị thì tôi không muốn bị đánh giá như thế. Nên tôi chọn im lặng. Ban nãy, khi hỏi "Chị dụi thuốc nhé?", chắc chắn Rui không hề có ý định dụi tắt nó. Chị tin chắc rằng tôi sẽ trả lời "không sao". Tôi muốn trở thành người có thể đáp lại sự kỳ vọng đó của chị.

“Em biết không? Nghe bảo người ở cạnh người hút thuốc và hít phải khói thuốc thụ động còn dễ bị bệnh hơn cả người hút trực tiếp đấy.”

Rui vừa hút thuốc, vừa nhìn tôi - người đang hít trọn luồng khói phụ ngay bên cạnh - và nói.

“Chị là người hút mà lại ít bị hại hơn người không hút là Yuito. Em có thấy bất công và vô lý không?”

“Công nhận, quá sức vô lý.”

Tôi cười khổ. Nhưng tôi thấy thế cũng chẳng sao. Nếu cái giá phải trả để được ngồi ở hàng ghế đặc biệt ngắm nhìn dáng vẻ Rui tận hưởng điếu thuốc chỉ là chút sức khỏe thì vẫn còn rẻ chán. Thậm chí tôi còn thấy mình lời to. Đằng nào con người cũng sẽ chết. Không bệnh tật thì cũng là tai nạn. Nếu trong một tương lai xa xôi nào đó mà tôi mắc bệnh và nguyên nhân là do khói thuốc của Rui, ít nhất tôi cũng cảm thấy đỡ tồi tệ hơn là chết vì những căn bệnh vô nghĩa khác. Hơn nữa, giờ tôi chưa chết được đâu. Chừng nào chưa chứng kiến quả bom Rui chế tạo, chừng nào Rui chưa chứng kiến quả bom tôi làm ra, thì tôi vẫn phải sống. Chỉ cần sống đến lúc đó là đủ.

Nhưng mà chuyện này giống hệt mối quan hệ giữa tôi và Rui. Giống như việc Rui hút thuốc khiến cơ thể tôi bị hủy hoại, việc ở bên cạnh Rui cũng khiến cuộc đời tôi dần dần đi chệch hướng. Chắc chắn Rui đang sống và rải rác chất độc. Chị vừa sống một cách vui vẻ, vừa gieo rắc chất độc phá hủy cuộc đời những người xung quanh. Càng ở gần chị, chất độc ấy càng ngấm sâu vào cơ thể. Và rồi một ngày nào đó, tôi sẽ đi đến một kết cục chí mạng không thể cứu vãn.

Nhưng thế cũng được. Chắc chắn tôi sẽ không hối hận.

Vừa suy nghĩ miên man, tôi vừa ngắm nhìn dáng vẻ Rui hút thuốc. Tôi hít sâu làn khói ấy, chất độc ấy, vào tận sâu trong lồng ngực mình.