Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 31: Diễu Hành (2)

“Nhắc mới nhớ, hôm trước em gặp chị Saki ở khu hút thuốc. Bọn em nói chuyện về việc liệu có thể tưởng tượng ra bản thân mặc âu phục công sở hay không.”

“Hưm. Rồi sao?”

“Chị Saki bảo là không thể.”

“Còn Yuito thì sao?”

“Em cũng chịu chết. Hay đúng hơn là em không muốn tưởng tượng. Em không muốn nghĩ quá nhiều về tương lai. Còn chị Rui thì thế nào?”

“Hừm... Xem nào. Em có tưởng tượng ra cảnh chị mặc đồ công sở không?”

Tôi thử hình dung. Rui khoác lên người bộ âu phục, chân đi giày cao gót.

“Chắc là hợp lắm ạ.”

Rui có dáng người đẹp nên mặc gì cũng đẹp. Có khi chị lấy được lời mời làm việc từ các công ty lớn dễ như trở bàn tay ấy chứ. Nhưng tôi không muốn nhìn thấy chị mặc bộ đồ đó.

“Cách nói chuyện nghe có vẻ đầy ẩn ý nhỉ. Nhưng được khen hợp thì chị cũng không ghét đâu.”

“Hồi trước Bợm Rượu - à nhầm, anh Sakurada - hỏi thì chị bảo chưa quyết định. Thế rốt cuộc chị có đi thực tập không?”

“Không. Chị chẳng có ý định đó.”

Rui đáp.

“Bộ đồ công sở vẫn còn nằm nguyên trong thùng các-tông chưa khui từ hồi chuyển nhà cơ. Lôi ra phiền phức lắm.”

Lý do gì thế này. Đúng là kẻ không thích nghi được với xã hội. Tôi suýt phì cười. Nhưng nghe câu trả lời đó, tôi lại thấy nhẹ nhõm. Thật may vì Rui chưa bị thế gian nuốt chửng. Tôi thực tâm mong chị đừng thay đổi.

“Cũng sắp được nửa năm kể từ ngày mình gặp nhau rồi nhỉ.”

Rui bất ngờ nói. Chúng tôi gặp nhau vào khoảng mùa xuân năm nay. Tôi vẫn nhớ như in. Từ ngày đầu tiên chị bước vào cửa hàng, tôi đã luôn dõi theo chị.

“Hồi đó em không nghĩ mình sẽ thân thiết với chị như bây giờ đâu.”

Tôi cũng vậy. Người mà tôi thầm ngưỡng mộ lại chuyển đến sống ngay phòng bên cạnh, rồi chúng tôi bắt chuyện với nhau, và giờ thì cùng nhau đi dạo giữa đêm khuya thế này.

“Cho em hỏi một câu được không?”

“Được thôi.”

“Mỗi lần chị đến mua thuốc lá, chị toàn dùng mấy từ cảm ơn lạ hoắc. Nào là ‘đa tạ em’, nào là ‘đội ơn em lắm...”

“Ừ.”

“Chị làm thế với mục đích gì vậy?”

Mỗi lần đến mua thuốc lá, chị lại thay đổi cách nói cảm ơn. Có lẽ nhờ men rượu đã tháo bỏ cái nút chặn của sự tự ti, nên tôi mới có thể hỏi thẳng thắn như vậy.

“Bị hỏi thẳng về mấy trò đùa cợt thế này, tự nhiên chị thấy xấu hổ ghê.”

Rui lấy tay áo che miệng, cười ngượng nghịu.

“Cơ mà chắc là chị muốn thu hút sự chú ý của em.”

“Hả?”

Tôi buột miệng thốt lên.

“Chị muốn làm thân với Yuito. Nên chị nghĩ mình phải làm gì đó để em để ý đến chị.”

“...Chị muốn làm thân với em sao?”

Tôi không hiểu. Tôi học không giỏi, chơi thể thao lại càng không. Nhan sắc bình thường, cũng chẳng có tài cán gì để người ta yêu mến. Nói đúng ra tôi còn bị ghét bỏ. Vậy mà Rui lại muốn làm thân với một kẻ như tôi. 

Ngay sau đó, thắc mắc của tôi đã được giải đáp.

“Lần đầu tiên bước vào cửa hàng đó, nhìn vào mắt Yuito lúc em đứng ở quầy thu ngân, chị đã nghĩ ngay: Người này chắc chắn đang chán ghét cả cái thế giới này đến tận xương tủy.”

Câu nói ấy giáng xuống đầu tôi một cú như trời giáng. Rui nói đúng. Ban đầu tôi cũng cố hòa nhập vào bầy đàn. Vì muốn sống thì phải làm thế. Nhưng thực tâm, tôi ghét tất cả. Tên Bợm Rượu hạ nhục tôi trước đám đông chỉ để khoe khoang sự ưu tú của bản thân. Ông chủ đổ lỗi cho tôi dù tôi chẳng làm gì sai. Những người làm thêm khác tin vào tin đồn méo mó và lảng tránh tôi. Cậu nam sinh ở nhóm nổi bật trong lớp luôn cho rằng mình làm gì cũng được tha thứ. Và đám đông hùa theo cười cợt những câu nói nhạt nhẽo của nó. Tất cả bọn họ, tôi đều ghét cay ghét đắng. Và trên hết, tôi ghét chính bản thân mình vì không thể thỏa hiệp với thế giới này. Nhưng mà…

“...Sao chị biết được? Rằng em ghét cả thế giới này?”

Chưa từng có ai nhìn thấu điều đó. Vì tôi luôn đeo mặt nạ để che giấu. Và cũng vì chẳng ai thèm quan tâm đến tôi.

“Hừm... Sao nhỉ. Chị cũng chỉ cảm thấy thế thôi. Nhưng nếu buộc phải diễn đạt thành lời thì...”

“Thì sao ạ?”

“Thì chắc là vì chị cũng cùng một giuộc với Yuito.”

Rui nói rồi mỉm cười với tôi. Nhìn nụ cười dịu dàng ấy, tôi suýt bật khóc.

Tôi cứ ngỡ mình luôn cô độc. Rằng tôi là người ngoài hành tinh duy nhất trên thế gian này. Rằng tôi sẽ chẳng thể thấu hiểu ai. Nhưng hóa ra vẫn còn một người có cùng tần số với tôi. Chị ấy đang ở ngay đây. Nhận thức điều đó, lồng ngực tôi nghẹn lại đến mức không thở nổi.

Và rồi, với cái đầu đang chếnh choáng hơi men, tôi cũng nhận thức ra một điều khác. Tôi thích người này. Tôi thích khoảng thời gian được ở bên Rui. Mười người thì tôi ghét chín. Nhưng Rui thì khác. Chị là người quan trọng duy nhất đối với tôi.

Nhưng rồi chúng ta sẽ... 

Tôi nhớ lại lời Saki nói. Bây giờ có thể ổn, nhưng biết đâu một ngày nào đó Rui cũng bị thế giới này nuốt chửng. Bị vấy bẩn, bị đánh bại, chị đánh mất đi ánh hào quang ấy của mình.

Nếu cứ đà này mà không bước ra xã hội, hoặc nếu tốt nghiệp đại học mà không đi làm, sống một cuộc đời nghèo khó nhưng tự do bằng nghề làm thêm, chúng tôi có thể sẽ túng thiếu, nhưng ít ra sẽ không bị thế gian nuốt chửng. Nhưng rồi cũng sẽ đến giới hạn. Ngày mà ánh hào quang vụt tắt, ngày chúng tôi tỉnh mộng, ngày mà chúng tôi không thể tiếp tục là chính mình của hiện tại, chúng rồi sẽ đến. Để tiếp tục mơ, chúng tôi cần phải có một thứ gì đó. Đó có thể là tuổi trẻ, hoặc là tài năng.

Tôi sợ ngày đó sẽ đến. Tôi sợ phép màu sẽ tan biến. Tôi sợ mất đi người duy nhất tôi trân trọng trên thế gian này. Nếu điều đó xảy ra, tôi sẽ không biết phải sống tiếp thế nào. Mất đi ánh sáng mang tên Rui, tôi chỉ còn biết đứng chôn chân trong bóng tối. Tôi sẽ mất đi điểm tựa để bám víu. Vì thế, tôi muốn khoảng thời gian này kéo dài mãi mãi. Tôi không muốn buổi diễu hành này kết thúc. Tôi muốn cứ thế này cùng Rui lang thang trong đêm đen vĩnh cửu.

“Thật ra chị có chuyện muốn nói với Yuito.”

Rui bất chợt thì thầm.

“Chuyện muốn nói ạ?”

Giọng điệu của chị có chút gì đó là lạ.

“Em còn nhớ truyện ngắn hôm trước chị đưa em đọc không?”

“Đương nhiên là em nhớ.”

Truyện ngắn năm mươi trang bị cả lớp chê bai thậm tệ, nhưng tôi lại thấy nó rất thú vị.

“Truyện ngắn đó, chị đã gửi đi dự thi giải thưởng Tân binh và được giải rồi.”

Tôi á khẩu. Rui được giải thưởng. Tác phẩm bị chê bai đó đã được công nhận. Giải thưởng mà Rui nhắc đến là một giải thưởng danh giá mà tôi cũng biết. Nơi đã sản sinh ra biết bao nhà văn tài năng.

“Vẫn chưa công bố chính thức nên lẽ ra chị chưa được nói với ai đâu. Nhưng chị muốn báo cho Yuito biết trước.”

Rui nói tiếp:

“Nếu Yuito không khen, không bảo nó thú vị, thì chị đã chẳng dám gửi đi dự thi. Nên chị muốn cảm ơn em.”

“...Em có làm gì to tát đâu mà chị phải cảm ơn.”

Đó là lời thật lòng. Ngược lại, người phải cảm ơn là tôi mới đúng. Rui đã đúng. Tác phẩm đó thực sự thú vị. Những gì tôi và Rui tin tưởng không hề sai. Chị đã chứng minh điều đó.

“Cơ mà chúc mừng chị nhé.”

“Ái chà. Cảm ơn em.”

Rui cười bẽn lẽn.

“Cơ mà chỉ là truyện ngắn thôi, chưa biết có được xuất bản thành sách không nữa. Sống bằng nghề viết lách khó khăn lắm.”

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi.” - Tôi khẳng định. - “Nếu là chị Rui thì mọi chuyện chắc chắn sẽ ổn.”

Bởi vì Rui có tài năng. Tài năng và sức hút để không bị thế giới này nuốt chửng.

“Yuito mà nói thế là chị có cảm giác mình làm được thật ấy.”

Nhận được sự khẳng định tuyệt đối của tôi, Rui mỉm cười. Nhìn nụ cười ấy, tôi cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng.

“Chị muốn chế tạo bom.”

“Bom ạ?”

“Những tác phẩm thực sự vĩ đại có thể thay đổi lòng người. Nó có sức mạnh thay đổi tư tưởng và giá trị quan của con người. Nên chị muốn thông qua tiểu thuyết để rải tư tưởng của mình, rải thuốc độc của mình ra khắp thế giới. Chị muốn khắc sâu những vết sẹo không thể xóa nhòa vào trái tim người đọc. Chị muốn tạo ra thật nhiều người đồng cảm với tư tưởng của mình. Làm thế, biết đâu thế giới sẽ thay đổi một chút, sẽ trở thành một thế giới vui vẻ hơn đối với chúng ta.”

Khủng bố. Tôi nghĩ thầm. Rui đang định thực hiện một vụ khủng bố. Chị ấy định dùng tiểu thuyết để rải bom xuống thế giới này.

“Nghe...” - Tôi nói. - “Tuyệt đấy ạ.”

Chỉ tưởng tượng thôi, lồng ngực tôi đã run lên vì phấn khích.

“Nên là, chị muốn Yuito trở thành đồng phạm của chị.”

“Cả em... nữa sao?”

“Ừ.”

Rui mỉm cười, chìa tay về phía tôi.

“Cùng chị thả bom xuống thế giới này nhé?”

Đó là một lời mời gọi. Mời gọi cùng nhau thay đổi thế giới thông qua hình thức biểu đạt nào đó. Nhưng nếu không có tài năng thì không thể làm được. Nếu có tài năng, ta có thể tiếp tục mơ, và có thể không bị thế gian nuốt chửng. Và tôi có thể tiếp tục ở bên Rui.

“...Em có làm được không?”

“Được chứ.”

Tôi rụt rè hỏi, và Rui đáp lại ngay tức khắc. Rồi chị mỉm cười:

“Bởi vì Yuito là một người thú vị mà. Chị xin lấy danh dự ra đảm bảo.”

Tại sao chứ? Tại sao người này luôn trao cho tôi những lời mà tôi khao khát nhất?

Rui là ánh sáng của tôi. Là người đầu tiên và duy nhất tôi trân trọng trong cái thế giới tẻ nhạt này. Người ấy đã cần đến tôi, đã mời tôi làm đồng phạm, đã công nhận tôi là một người thú vị.

Tôi từng nghĩ mình chẳng có lý do gì để sống. Tôi cũng chẳng thiết tha sống lâu. Cuộc đời tôi kết thúc lúc nào cũng được. Nhưng giờ đây, tôi đã có một lý do để không muốn chết.

“Cho chị câu trả lời được không?”

“...Nếu chị không chê, thì em rất sẵn lòng.”

Tôi muốn nhìn thấy quả bom Rui chế tạo. 

Tôi muốn nhìn thấy khoảnh khắc chất độc ấy lan tràn thế gian. 

Và tôi muốn Rui nhìn thấy quả bom do chính tôi tạo ra. 

Tôi muốn Rui nhìn thấy khoảnh khắc chất độc ấy lan tràn thế gian. 

Tôi muốn Rui nhìn thấy khoảnh khắc có thể thay đổi một điều gì đó.

 

Vì thế cho đến ngày đó, tôi nghĩ mình sẽ sống thêm một chút nữa xem sao.