Tiếng chuông báo hết tiết bốn vang lên. Giáo viên vừa bước ra khỏi lớp, không gian lớp lập tức ồn ào như vỡ chợ. Đã đến giờ nghỉ trưa. Mặc kệ đám bạn cùng lớp đang bắt đầu tụ tập thành bầy đàn, tôi một mình rời khỏi phòng học. Ghé qua căng tin mua cái bánh mì Yakisoba, tôi hướng thẳng đến chốn cũ. Phía sau khu nhà đa năng, cô Koharu đã ở đó. Thấy tôi, gương mặt cô bừng sáng.
“A, đến rồi à. Hôm nay cô nhanh hơn nhé.”
“Tại tiết bốn là giờ Cổ văn mà cô.”
Thầy Ihara dạy Cổ văn rất nghiêm khắc chuyện giờ giấc vào lớp, nhưng lúc tan lớp thì thầy toàn dạy lố giờ. Học sinh ai cũng than quá trời.
“Hôm nay cô không ăn bánh mì kẹp nữa ạ?”
Tôi hỏi. Trên tay cô Koharu đang cầm chiếc bánh mì Yakisoba còn nguyên bao bì.
“Hôm nọ thấy Enoki ăn ngon lành quá, tự nhiên cô thấy thèm, nên là cô mua ăn thử xem sao.”
Nói rồi, cô nhìn xuống tay tôi.
“Còn Enoki thì vẫn trung thành với bánh mì Yakisoba nhỉ. Em thích nó ghê ha?”
“...Chắc là vậy ạ.”
Chẳng hiểu sao hôm nay tôi lại có thể thừa nhận một cách thành thật. Tôi ngồi xuống cạnh cô Koharu, cẩn thận bóc lớp vỏ bánh mì.
“Dạo này có chuyện gì vui à?”
“Sao cô lại hỏi thế?”
“Nhìn mặt em như vừa được giải thoát ấy. Kiểu như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.”
Cô Koharu nói tiếp:
“Với lại, dạo này em đi học đầy đủ, không cúp buổi nào nữa. Chắc chắn là có chuyện gì đó xảy ra mà cô không biết rồi.”
“...”
Đúng là dạo gần đây ngày nào tôi cũng đến trường, kể từ sau cái đêm dạo chơi cùng Rui cho đến sáng. Nhưng chuyện xảy ra đêm đó, tôi không định kể cho bất cứ ai.
“Cơ mà nghỉ học nhiều thế, cô cứ tưởng em mất gốc không theo kịp bài rồi chứ. Thế mà bài kiểm tra hôm qua làm ngon ơ nhỉ.”
“Em tự đọc sách giáo khoa là hiểu mà.”
“Chẳng dễ thương tẹo nào. Cô đã cất công chuẩn bị tài liệu bổ túc các môn chính sau giờ học, đề phòng trường hợp Enoki khóc lóc chạy đến cầu cứu rồi đấy.”
“Em tưởng cô ghét mấy việc phiền phức đó chứ?”
Hồi bị bắt làm cố vấn câu lạc bộ, cô than vãn dữ lắm mà. Tôi cứ nghĩ cô không bao giờ hoan nghênh việc làm thêm giờ.
“Cô chỉ ghét bị ép làm những việc mình không thích thôi. Chứ học trò dễ thương gặp nạn thì cô phải dốc sức giúp đỡ chứ.”
Cô nói ra những lời đó mà không chút ngượng ngùng. Đón nhận sự dịu dàng thẳng thắn không chút toan tính ấy, tôi buột miệng:
“...Cô Koharu này.”
“Hửm?”
“Cảm ơn cô ạ. Với lại, xin lỗi vì đã làm cô lo lắng.”
Cô Koharu ngẩn người ra một lúc, rồi cô cười xòa, vẻ ngượng ngùng:
“Gớm, có gì đâu mà khách sáo!”
Cô nói bằng giọng điệu kịch nghệ lạ lùng để che giấu sự xấu hổ. Thấy thế, tôi cũng thấy ngượng lây, bèn lảng sang chuyện khác.
“Nhắc mới nhớ.”
“Gì?”
“Hôm qua đi ngang qua quán mì Ramen gần trường, em thấy ở chỗ hút thuốc trước quán có người trông giống cô lắm.”
Tôi thấy có người giống cô đang đứng hút thuốc ở đó, dáng vẻ bất cần đời và đầy chán ghét.
“À, ừ, cô đấy.”
Cô thừa nhận cái rụp.
“Cô Koharu cũng hút thuốc ạ?”
“Hút chứ. Hút như ống khói luôn.”
“Em mới biết luôn đấy.”
“Thì ở trường có được hút đâu. Bất ngờ hả?”
“Vâng, cũng hơi bất ngờ.”
Chắc do cô có gương mặt trẻ con nên tôi mặc định là cô không hút thuốc. Giờ nghĩ lại mới thấy đó là sự áp đặt chủ quan của tôi.
“Thì cũng giống chuyện của em thôi.”
“Dạ?”
“Enoki bảo là em ghét nhiều người. Nhưng nếu thực sự tiếp xúc, biết đâu em sẽ thấy họ có những mặt khác mà em chưa biết. Giống như việc em không biết cô hút thuốc vậy.”
“Ý cô là...” - Tôi hỏi. - “Ý cô là sao ạ?”
“Ý là Enoki còn quá trẻ để vội vàng từ bỏ thế giới này.”
Cô Koharu nói giọng nhẹ tênh.
“Cái bánh mì Yakisoba này ngon phết nhỉ. Hay là cô bỏ phái bánh mì kẹp để chuyển sang phái này ta?”
Cô cười đùa vẻ tinh nghịch. Tôi cũng bật cười, bảo rằng "Bánh mì kẹp sẽ buồn lắm đấy". Và thầm nhủ, trưa mai mình sẽ lại đến đây.
*
Chiều tối hôm đó, tôi có ca làm thêm. Trùng ca với Bợm Rượu. Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ thấy nặng nề u uất. Nhưng giờ thì khác. Hoàn cảnh chẳng có gì thay đổi. Tôi vẫn bị cô lập ở chỗ làm, vẫn bị Bợm Rượu coi thường. Thi thoảng hắn vẫn buông lời mỉa mai châm chọc. Nhưng tâm thế của tôi đã khác xưa.
Hết ca làm. Khi tôi đang thay đồ trong phòng kho, Bợm Rượu bắt chuyện.
“Này Enocchi, mày vẫn còn bám lấy người đó à?”
“Người đó...?”
“Chị Rui ấy.”
“Vâng anh.”
“Tội nghiệp ghê. Bị người ta chơi đùa thôi em ơi.”
Anh ta cười khẩy vẻ thương hại. Chắc anh ta vẫn còn cay cú vụ Rui, hoặc lo sợ điều gì đó nên mới cố tình hạ thấp tôi như vậy.
“...Có lẽ thế thật.”
Tôi đáp, rồi nói tiếp:
“À này, anh Sakurada. Hồi trước anh có hỏi em một câu nhớ không? Rằng em có ghét anh không ấy.”
“...Thì sao?”
“Lúc đó em bảo là ‘không’, nhưng xin lỗi nhé. Em nói dối đấy.”
Vẻ mặt đang đắc ý của Bợm Rượu tối sầm lại, dường như cảm nhận được điều gì đó không ổn. Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc. Nhìn thẳng vào cái bản mặt hợm hĩnh đó, tôi tuyên bố:
“Tôi ghét anh từ lâu lắm rồi, ghét đến mức muốn giết quách anh đi cho rảnh nợ.”
Cuối cùng, tôi cũng đã thốt ra được câu nói tôi muốn nói từ rất lâu nhưng chưa bao giờ dám nói.
“...Hả?”
Có lẽ hắn không ngờ tôi dám nói như thế. Bợm Rượu ngơ ngác, há hốc mồm kinh ngạc. Khoảnh khắc nhìn thấy sự sợ hãi len lỏi trong ánh mắt hắn, tôi suýt bật cười. Thậm chí, tôi còn thấy hắn có chút... đáng yêu theo một cách thảm hại nào đó. Hóa ra là thế. Tôi đã từng u uất khổ sở chỉ vì một kẻ thế này sao?
“Xin lỗi nhé. Chỉ có thế thôi. Tôi về trước đây.”
Thay đồ xong, tôi mỉm cười cúi đầu chào Bợm Rượu rồi bước ra khỏi phòng kho. Lúc tôi bước ra cửa sau của cửa hàng, cơn mưa lúc tôi đi làm đã tạnh hẳn.
Trên bầu trời đêm, vầng trăng tỏa sáng rực rỡ. Lồng ngực tôi nhẹ bẫng, sảng khoái và quang đãng vô cùng.
