Chương 29: Sự kiện Hẹn hò
Trở thành quản lý cùng với Chinami, tôi đi đến phòng vật tư cùng cô ấy, người đang vỗ tay đen đét như hải cẩu vì sung sướng.
“Hậu bối Matsuda, mong được giúp đỡ nhé!”
Phải hùa theo Chinami thế nào đây?
Năng lượng của cô nàng cao quá, thật khó để theo kịp.
Tạm thời cứ quan sát đã.
“Mong được giúp đỡ, Nanase-senpai... ạ.”
“Vâng! Nào, hôm nay chị sẽ dạy em cách vệ sinh Bogu trước nhé. Em từng nghe nói về Bogu rồi đúng không?”
“Vâng.”
“Vậy tên gọi các bộ phận của Bogu dùng trong Kendo là gì nà~o?”
Tự dưng lại đố vui à?
Đáng yêu phết.
Tôi đã tìm hiểu và biết rõ về Bogu rồi.
Nhưng vì Chinami có vẻ đang rất muốn dạy bảo điều gì đó...
Nên cứ thử giả vờ quên một thứ xem sao.
“Men, Kote và Do ạ.”
“Ồ...? Giỏi lắm nhưng em bỏ sót một thứ rồi. Chị cho gợi ý nhé. Đây là bộ phận được mặc vào đầu tiên trong bộ Bogu...?”
“Tôi không rõ lắm.”
“Ưm! Không biết thì chị phải dạy cho thôi!”
Có vẻ hài lòng vì tôi không biết, Chinami lấy ra món đồ nằm tít trong góc... Tare, bộ phận bảo vệ hông và hạ bộ.
Rồi cô nàng đưa Tare ra trước mặt tôi và giải thích.
“Cái này gọi là Tare. Nó là trang bị bảo vệ hông và phần thân dưới.”
Chắc hẳn nó khá nặng nhưng cô nàng chẳng hề nhăn mặt lấy một cái.
Nghĩa là sức rất khỏe. Nếu vậy thì độ co thắt chắc cũng tuyệt lắm đây.
“Là một trang bị quan trọng nhỉ?”
“Tất nhiên rồi! Quan trọng lắm chứ! Đặc biệt là với người mới bắt đầu. Nếu lóng ngóng lúc giao đấu mà lỡ đâm trúng chỗ hiểm thì... đau lắm đúng không?”
Nghe kinh khủng thật.
Đặt Tare lại chỗ cũ, Chinami gập từng ngón tay lại và nói tiếp.
“Men, Kote, Do, và Tare... Bốn bộ phận này hợp thành trang bị của Kendo.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ ghi nhớ.”
“Thái độ tốt lắm, hậu bối Matsuda. Vệ sinh bộ Bogu này thật tỉ mỉ mỗi ngày chính là một trong những công việc thường nhật của chúng ta đấy.”
“Mỗi ngày sao?”
“Đương nhiên rồi. Tập Kendo mà lười biếng một chút thôi là Bogu sẽ bốc mùi ngay. Tưởng tượng đội Men lên mà mùi hôi rình xộc vào mũi xem... bực mình lắm đúng không? Hihi.”
Chinami bật cười ngây ngốc.
Đừng bảo là cô nàng có fetish mùi hương đấy nhé?
“... Vâng.”
“Dù đây là đồ Học viện cấp phát miễn phí, nhưng nếu chúng ta coi nó như đồ của mình và giữ gìn cẩn thận, thì những người nhận lại bộ Bogu này sau này cũng sẽ có chung tâm ý như vậy.”
Tôi đại khái hiểu rồi. Level của cô... à không, tính cách của cô.
Tôi sẽ điều giáo cô bằng một khóa huấn luyện thiết kế riêng thật triệt để.
“Tôi hiểu rồi.”
“Tốt lắm. Giờ chị sẽ dạy em cách vệ sinh Bogu nhé. Đầu tiên là thấm một ít cồn nhẹ vào bông...”
“À... Vậy ra Matsuda-kun gia nhập với tư cách quản lý sao?”
Trên chuyến xe trở về nhà, Miyuki lên tiếng sau khi nghe toàn bộ lời giải thích của tôi.
“Đã bảo là vậy mà.”
“Sao giờ? Nghe nói làm quản lý câu lạc bộ thể thao cực lắm...”
“Hôm nay tôi chỉ hì hục lau Bogu thôi.”
“Bởi vậy nên bình thường cậu phải cư xử cho tốt vào chứ...”
“Xuống xe. Cô đi bộ về đi.”
“Không chịu đâu. Đau chân lắm.”
Trả lời với vẻ hờn dỗi, Miyuki quay sang hỏi Tetsuya.
“Còn Tetsuya-kun thì sao? Hôm nay cậu học được gì rồi?”
“Lễ nghi và cách cầm Shinai.”
“Lễ nghi? Ý cậu là mấy cách chào hỏi trong Kendo ấy hả?”
“Ừ. Tớ học cách ngồi và vài thứ lặt vặt khác.”
“Mấy người học võ giữ lễ nghĩa trông dứt khoát và ngầu lắm đúng không?”
“Thay vì nói là dứt khoát... thì giống như dồn hết khí thế vào ấy.”
“Hôm nào làm thử tớ xem với nhé. Chắc là trông bảnh lắm.”
Khóe miệng Tetsuya nhếch lên.
Được khen bảnh nên có vẻ tâm trạng hắn đang bay bổng tận mây xanh.
Thằng ranh đó không phải đang nghĩ đến giọng nói êm ái của Miyuki rồi... cương cứng đấy chứ?
Nhìn cái bản mặt cười ngu ngơ của hắn thì có vẻ đúng là vậy rồi...
“Tớ sẽ làm vậy.”
“Matsuda-kun mới là vấn đề đấy. Cậu phải mau chóng ngoan ngoãn lại đi... Tớ chỉ lo cậu lại làm ra hành động thất lễ nào đó với vị tiền bối quản lý kia thôi.”
“Tớ cũng nghĩ giống cậu.”
Giờ thì mày đã đạt đến cảnh giới không biết thân biết phận mà dám xấc xược rồi cơ đấy.
Giỏi lắm, Tetsuya.
Nếu mày muốn xem cuốn băng video có tựa đề [Kỷ lục thụ thai của Miyuki], thì cứ tiếp tục làm thế đi.
Tôi ghé qua nhà Tetsuya, để hắn xuống xe trước.
“Cảm ơn nhé, Matsuda.”
“Biến nhanh đi.”
“Mai gặp lại. Miyuki, lát nữa liên lạc với tớ nhé.”
Giờ thì hắn chẳng thèm mảy may bận tâm đến mức độ khiêu khích này mà cứ thản nhiên nói phần mình.
Phớt lờ thằng nhãi đang vẫy tay, tôi đạp chân ga, đỗ xe trước cửa nhà Miyuki.
Sau đó, tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cô nàng đang định bước xuống xe.
“Miyuki.”
“Hả...?”
“Cô đậu vào Hội học sinh rồi đúng không?”
“À... ừ. Đậu rồi. Trước mắt tớ sẽ bắt đầu từ vị trí tổng vụ.”
“Chúc mừng nhé.”
Trước thái độ đột nhiên nghiêm túc của tôi, cơ thể Miyuki cứng đờ lại.
“Cả, cảm ơn...”
Miyuki luôn tỏ ra xấu hổ mỗi khi bầu không khí trở nên mềm mỏng thế này.
Rồi đến lúc thực sự hẹn hò, cô nàng sẽ trở lại dáng vẻ bình thường, nhưng đến cuối buổi lại tiếp tục vặn vẹo cơ thể ngượng ngùng như thế kia.
Nhìn cô nàng đang bối rối, tôi cười khẩy, mở hộp điều khiển trung tâm và lấy ra chiếc hộp đã chuẩn bị sẵn.
Một hộp bánh kem mini có quai xách bên trên, phần đỉnh bo tròn hình vòm.
Khi tôi đưa nó cho Miyuki, cô nàng chớp mắt vài cái.
“Cái gì đây...?”
“Quà chúc mừng ra mắt Hội học sinh. Mở ra xem đi.”
Nghe vậy, Miyuki phản xạ vươn tay ra mở hộp.
Cẩn thận tháo lớp giấy gói, ngay khi nhìn thấy thứ bên trong, cô nàng liền thốt lên kinh ngạc.
“Oa...”
Món quà tôi tặng Miyuki là một chiếc bánh kem.
Một chiếc bánh kem mini với từng lớp dâu tây xen kẽ, được trang trí bằng những bông hoa làm từ kem tươi và một quả dâu tây to bự đặt trên cùng.
Chắc chắn Miyuki không bao giờ ngờ được tôi lại mua thứ này.
Dù chỉ là một món quà nhỏ bé, nhưng với cô nàng lúc này, nó mang ý nghĩa rất lớn.
Hơi tiếc vì không thể tự tay làm... nhưng sau này làm cho cô ấy cũng được.
Tôi lên tiếng, hướng về phía Miyuki - người đang không thể rời mắt khỏi chiếc bánh.
“Nhưng mà tổng vụ à... Là chức vụ chuyên lo việc vặt giống tôi nhỉ?”
“... Hả? Ừm? Cậu nói gì cơ?”
Mải mê chiêm ngưỡng đến mức không thèm nghe tôi nói gì.
Thất bại trong việc trêu chọc, tôi mỉm cười lắc đầu.
“Không có gì. Ăn ngon miệng nhé.”
“Tớ, tớ chẳng chuẩn bị gì cả...”
“Tôi cũng chẳng mong đợi gì. Mau vào nhà đi.”
“Về bây giờ sao...?”
Tặng quà xong rồi nhưng lại chẳng có chút không khí lãng mạn nào tiếp theo đúng không?
Bản tính tôi vốn vậy mà. Cô cũng biết rõ còn gì.
“Vào nhà rồi lén ăn một mình đi nhé? Đừng để chị cô cướp mất đấy.”
“Kh, không bị cướp đâu nhé...?”
“Vào đi.”
“Biết rồi... Vậy... tớ vào đây, Matsuda-kun.”
Gật đầu thay cho câu trả lời, tôi nhìn Miyuki chậm rãi bước xuống xe.
Vừa đi về phía nhà, cô nàng vừa liếc nhìn lại phía sau.
Hai tay ôm khư khư hộp bánh kem như thể đó là một báu vật.
Vruuum...
Khởi động xe, tôi quan sát Miyuki đang xa dần qua gương chiếu hậu.
Cô nàng lục lọi túi áo trước cửa nhà rồi ngồi xổm xuống, có vẻ như đã làm rơi chìa khóa.
Hậu đậu thật đấy.
Từ tháng 9 sẽ bắt đầu rục rịch chuẩn bị cho Lễ hội Văn hóa, trước đó phải sắp xếp một sự kiện mới được.
@@
Chống tay lên mép bàn, tì cằm lên đó, khóe miệng Miyuki kéo xếch lên tận mang tai.
Cô nàng hiện đang đặt chiếc bánh kem Matsuda tặng lên bàn và ngắm nhìn nó say đắm.
Một chiếc bánh kem tuyệt đẹp, có thể cảm nhận được tâm huyết của người thợ làm bánh.
Thậm chí nó còn chứa đầy dâu tây - loại quả mà cô yêu thích, khiến cô càng ưng ý hơn.
Từ cách xử lý sự cố ở rạp chiếu phim, hay dáng vẻ chu đáo cậu ấy thể hiện trước và sau khi rời khỏi băng đảng...
Dù biết cậu ấy có mặt tinh tế, nhưng cô chưa từng mơ đến việc cậu ấy lại chuẩn bị cả một món quà thế này.
‘Mình cũng phải tặng quà đáp lễ mới được...’
Làm bento thì nhàm chán quá... Hay là nướng bánh quy nhỉ?
Ngắm chiếc bánh một lúc lâu, vừa suy nghĩ cách báo đáp Matsuda, Miyuki vừa cầm điện thoại lên.
Chắc giờ này cậu ấy về đến nhà rồi.
Nghĩ vậy, cô mở ứng dụng camera.
‘Ưm...’
Định chụp ảnh chiếc bánh nhưng cô cảm thấy có gì đó không ưng ý.
Bật dậy khỏi ghế, Miyuki dọn dẹp sách vở xung quanh chiếc bánh, rồi vội vàng chạy xuống bếp, nói với giọng khá lớn.
“Mẹ ơi! Nhà mình có cái đĩa nào đẹp đẹp không ạ?”
Nghe vậy, bà Midori đang rửa bát trong bếp nghiêng đầu thắc mắc.
“Đĩa đẹp á? Để làm gì? À... để đựng cái bánh kem đó hả?”
“Vâng ạ. Có không mẹ?”
“Khó mà chỉ đích danh được. Trong mắt mẹ thì bát đĩa nào cũng đẹp cả.”
Một câu trả lời thật khéo léo.
Ngượng ngùng xoắn lọn tóc, Miyuki định tự đi tìm đĩa thì,
“Khoảng 2, 3 năm trước lúc đi chuyến đi thực tế hồi cấp ba ấy nhỉ? Cái đĩa con mua lúc đó đẹp đấy, sao không dùng cái đó?”
Tiếng ông Wataru đang xem TV ngoài phòng khách vọng vào khiến cô thốt lên "A!".
Chiếc đĩa nhỏ nhắn có thêu họa tiết hoa anh đào ở viền mà cô đã mua cùng Tetsuya.
Sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Rõ ràng là món đồ thường xuyên sử dụng mà.
Mở ngăn tủ trong góc, cô lấy chiếc đĩa đã lâu không dùng ra và ngập ngừng trước mặt bà Midori.
Cô muốn rửa đĩa nhưng bà Midori lại đang chiếm bồn rửa.
Nhận ra tâm tư của con gái, bà Midori bật cười, vươn bàn tay đang đeo găng cao su ra.
“Đưa đây. Mẹ rửa cho.”
Miyuki nở nụ cười gượng gạo rồi đưa chiếc đĩa ra.
Sau đó, cô cầm chiếc khăn lau khô, nhón gót chân lên xuống liên tục, thể hiện rõ sự nôn nóng trong lòng.
Một lát sau, bà Midori rửa xong, trả lại chiếc đĩa cho Miyuki và hỏi.
“Bánh kem là Tetsuya tặng hả con? Hay là Haruka?”
“Không phải ạ. Con đang bận nên lên phòng đây. Cảm ơn mẹ.”
“Biết rồi. Nhưng mà Matsuda-kun khi nào đến chơi vậy? Con bảo là con sẽ quyết định ngày mà.”
Miyuki đang định bước ra khỏi bếp chợt khựng lại.
“Con vẫn chưa định ngày...”
“Quyết định nhanh lên. Cứ chần chừ là lại trôi vào dĩ vãng đấy.”
“Con biết rồi... Con lên phòng nhé?”
“Ừ.”
Kết thúc cuộc trò chuyện, Miyuki cầm chiếc nĩa có hình nhân vật thỏ ở đuôi và quay về phòng.
Sau đó, cô vô cùng cẩn thận lấy chiếc bánh ra để không làm hỏng nó, rồi đặt lên đĩa.
Gác thêm chiếc nĩa lên viền đĩa, trông cũng ra dáng phết.
Chụp lại khung cảnh đó, Miyuki vào khung chat với Matsuda, đính kèm bức ảnh và định gõ tin nhắn.
[Đẹp quá tớ không nỡ ăn.]
Cảm giác cứ thiếu thiếu gì đó...
Hay là thêm một biểu tượng cảm xúc ở cuối nhỉ?
[Đẹp quá tớ không nỡ ăn♥]
Thả tim thì hơi quá chăng...? Có vẻ hơi thiếu đứng đắn.
Dấu ngã hay dấu chấm than thì lại trông nhạt nhẽo quá...
Trăn trở với những suy nghĩ mà bình thường chẳng bao giờ bận tâm, không biết phải làm sao, cuối cùng Miyuki đành gửi dòng tin nhắn ban đầu và gửi thêm một nhãn dán nhân vật.
“...”
Đã qua một lúc khá lâu mà vẫn không thấy hồi âm.
Cậu ấy đang tắm sao? Không phải là gặp tai nạn trên đường về đấy chứ?
Thậm chí còn tưởng tượng ra những viễn cảnh tồi tệ nhất để lo lắng cho Matsuda, ngay khi điện thoại rung lên, Miyuki lập tức mở khóa màn hình.
[Miyuki, cậu về đến nhà an toàn chứ?]
Không phải Matsuda, mà là tin nhắn của Tetsuya.
Khoảnh khắc nhìn thấy dòng tin nhắn hỏi thăm đó, trong lòng Miyuki chợt xẹt qua một cảm giác thất vọng khó tả... chỉ trong một thoáng chốc.
Nhanh đến mức chính bản thân cô cũng không hề nhận ra.
[Ừ. Tớ về đến nhà an toàn rồi.]
[May quá. Không thấy cậu liên lạc nên tớ lo lắm đấy.]
Nhắc mới nhớ, lúc ở trên xe Tetsuya có bảo lát nữa liên lạc lại.
Cô đã quên béng mất.
Cảm thấy có lỗi, Miyuki chụp lại bức ảnh chiếc đĩa vừa mang lên.
Bỏ chiếc bánh và nĩa ra, chỉ để lộ phần viền đĩa.
[Cậu biết cái này là gì không?]
[Là cái đĩa mua lúc đi thực tế ở Okinawa 2 năm trước đúng không?]
[Đúng rồi. Cậu đoán hay thật đấy?]
[Món đồ chứa đựng kỷ niệm của chúng ta thì đương nhiên tớ phải biết chứ. Cậu vẫn còn dùng nó sao?]
[Tớ vẫn dùng rất tốt. Còn Tetsuya-kun thì sao?]
[Tớ cũng thỉnh thoảng dùng để đựng thức ăn. Nhìn cái đĩa đó tớ lại nhớ ra một chuyện, sợi dây chuyền tớ tặng cậu hồi tiểu học... cậu vẫn giữ chứ?]
Đọc dòng tin nhắn phản hồi, Miyuki nhìn về phía cửa phòng.
Phía trên cửa có treo lủng lẳng một chú mèo dễ thương đang giơ chân phải lên.
Đó là sợi dây chuyền làm từ hình tượng Maneki-neko mang lại may mắn.
[Tất nhiên rồi. Nó đang chăm chỉ vẫy gọi may mắn trên trần phòng tớ đây này.]
[Tớ vẫn nhớ mãi dáng vẻ cậu nâng niu nó và khen dễ thương lúc mới nhận. À, chúc mừng cậu đậu Hội học sinh hôm nay nhé.]
[Giờ cậu mới chúc à?]
[Tớ xin lỗi. Tha lỗi cho tớ nhé.]
Thử trêu đùa một chút nhưng phản ứng lại nhạt nhẽo quá.
Nếu gửi tin nhắn kiểu đó cho Matsuda, chắc chắn cậu ấy sẽ đáp lại bằng một thái độ dửng dưng kiểu như: "Được chúc mừng là may rồi, lo mà biết ơn đi."
[Đặc biệt tha lỗi cho cậu đấy. Cảm ơn nhé, Tetsuya-kun.]
Vừa dỗ dành Tetsuya vừa tưởng tượng ra cuộc trò chuyện với Matsuda, Miyuki chợt...
Rung-!
Điện thoại rung lên, tin nhắn của Matsuda hiện ra trên màn hình, cô lập tức chạm ngay vào đó.
[Ăn muộn là béo đấy nên ăn luôn bây giờ đi. Với lại nhớ đánh răng. Sâu răng ráng chịu. Không thích thì tùy.]
Một dòng tin nhắn mang nhiệt độ hoàn toàn khác biệt so với Tetsuya.
Dù chỉ là những dòng chữ đơn giản nhưng lại bộc lộ rõ tính cách của Matsuda.
Nếu là trước đây, cô sẽ nghĩ cậu ấy thật vô lễ, nhưng bây giờ thì không.
Phải nói là rất ra dáng Matsuda chăng? Cô cảm thấy nó vô cùng phù hợp với cậu ấy.
[Matsuda-kun là tsundere à?]
[Thích giỡn mặt không?]
Dù chỉ là một câu trả lời cộc lốc nhưng cô đã thấy thú vị rồi.
Nở nụ cười tươi rói trên môi, Miyuki cứ thế chìm đắm vào cuộc trò chuyện cùng Matsuda.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
