Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

67 416

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

17 89

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

217 1690

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

358 3784

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

70 922

Tập 01 - Chương 10: Cô vừa nói nhiệm vụ gì cơ?

Chương 10: Cô vừa nói nhiệm vụ gì cơ?

Tan học rồi. 

Thời gian tan học của các chuyên ngành về cơ bản cũng chẳng chênh lệch nhau là mấy.

Lục Hàng đứng ở cổng trường, chào hỏi mấy gương mặt quen thuộc, vừa nhìn vào hai vạn tệ Nữ Thần gửi tới và câu hỏi của cô ta. 

Cậu nghĩ đi nghĩ lại rồi trả lời: “Hoàn toàn không có cảm giác gì hết bà chị ơi… Tôi cảm thấy, chỉ là sống chung bình thường thôi mà.”

“Hả? Là vậy sao?” Đối phương tỏ vẻ rất ngơ ngác.

Lục Hàng thực sự không biết chuyện này có gì đáng để ngơ ngác.

Trên đời này làm gì có chuyện sống chung một tuần là nảy sinh quan hệ yêu đương.

Nếu thực sự đúng như lời Nữ Thần nói, thì mấy ông con trai ở chung ký túc xá bốn năm với nhau, chẳng lẽ thằng nào thằng nấy đều chạy đến Thành Đô làm gay hết à.

Sau khi tan học, rảnh rỗi sinh nông nổi, Lục Hàng muốn đi dạo loanh quanh một chút. Cậu tản bộ dọc theo con đường, tiện tay trả lời Nữ Thần:

“Nếu tôi nói tôi thực sự yêu người khác rồi, trả lời là ‘có’ thì sao? Nếu nhiệm vụ lần này khiến tôi thực sự nảy sinh cảm giác yêu đương, vậy thì chuyện này có kết thúc không, cô có thể về Thần Giới báo cáo kết quả được chưa?”

“Cái đó thì không thể nào.” Nữ Thần trả lời rất nhanh: “Là một vị thần, ta biết trong lòng ngươi thực sự đang nghĩ gì, ta có thể đọc được suy nghĩ đấy. Ngươi có yêu một người hay không, ta ở đây biết rõ mồn một, công việc sát hạch của ta ta còn không rõ sao?”

“Vậy cô còn hỏi tôi làm gì?” Lục Hàng có chút mất kiên nhẫn.

“Để xem tiến độ nhiệm vụ thế nào thôi, dù sao cũng sống chung với con gái một tuần rồi, trong lòng ngươi không thể không có chút cảm giác nào chứ.”

Tiện tay trả lời tin nhắn của Lục Hàng xong.

Nữ Thần nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đây là một căn hộ chung cư trông khá cao cấp. Trước cửa sổ sát đất rộng lớn, Nữ Thần ngồi trên ghế bập bênh trả lời tin nhắn của Lục Hàng, mang theo vẻ mặt thương xót như bức tranh Đức Mẹ Maria trên tường, nhưng trên bàn trà thủy tinh lại đầy rẫy những hộp đồ ăn ship, bừa bộn như một bãi chiến trường.

Và ngay trong căn hộ này, mấy cái giá sách siêu to khổng lồ chất đầy đủ loại manga tình cảm, nhìn tiêu đề trên đó thì về cơ bản lứa tuổi nào cũng có.

Cô tùy tiện cầm một cuốn manga lên, khẽ chống cằm, dường như có chút phiền muộn.

Nhiệm vụ đầu tiên được thiết kế ra đã không thể khiến Lục Hàng yêu đương.

Nhưng cô cảm thấy chuyện này cũng nằm trong dự đoán.

Yêu đương sao có thể đơn giản như vậy.

Trầm tư giây lát, Nữ Thần tùy tiện ném cuốn manga sang một bên, vẫy tay một cái, một cuốn manga khác trên giá sách liền bay tới.

Tóm lại, trước khi Lục Hàng tốt nghiệp đại học, cứ thử hết tất cả các tình tiết trong đống manga ở căn phòng này một lượt, cuối cùng chắc chắn sẽ có một cách khiến cậu ta có được tình yêu ngọt ngào thôi.

“Ngươi phải để tâm một chút đấy, nếu trước khi tốt nghiệp vẫn không hoàn thành khảo hạch yêu đương cuối cùng, thì ta sẽ triệu hồi xe tải tiễn ngươi đi luôn đấy.” Thấy Lục Hàng có vẻ không chịu buông tha, Nữ Thần tùy ý trả lời:

“Tóm lại cố lên nhé, bây giờ ta phải đi học tập đây, trước ngày mai ta sẽ giao nhiệm vụ mới cho ngươi… Hiện tại hơi bí ý tưởng.”

Im lặng giây lát.

Một lúc sau, đối phương gửi tới một đoạn ghi âm dài 60 giây.

Nữ Thần căn bản lười chẳng buồn ấn vào nghe.

Bên trong chắc chắn chẳng có lời hay ý đẹp gì.

Thấy Nữ Thần không trả lời tin nhắn nữa, Lục Hàng hít sâu một hơi.

Cậu bây giờ đang vô cùng hối hận.

Tóm lại là cảm thấy vô cùng hối hận, mình ngu thật, thực sự rất ngu.

Đáng lẽ không nên hóng hớt chạy lên sân thượng để cầu nguyện cái khỉ gió gì, không ngờ lại có người nghe thấy thật.

Nhưng nhìn số tiền bốn vạn tệ tính cả tiền cọc và tiền thưởng sau khi kết thúc nhiệm vụ trên Wechat, suy nghĩ một lúc, trong lòng cậu bỗng nhiên dao động.

Gửi tin nhắn cho Nữ Thần: “Cái nhiệm vụ này, trước khi tôi tốt nghiệp sẽ luôn có đúng không?”

“Đúng.” Cô ta trả lời ngay lập tức.

“Đều có lúa chứ?”

“Có.” Cô ta trả lời.

Thế thì được.

Trong lòng Lục Hàng bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo.

Đối với chuyện yêu đương hay gì đó thì tạm thời chẳng có chút hứng thú nào, cậu hiện tại chỉ cảm thấy chuyện này rất phiền phức. Nhưng được cái tiền Nữ Thần đưa là hàng thật giá thật, làm thần thì không thiếu tiền, phần thưởng của cô ta cũng khá hậu hĩnh.

Nếu có thể bắt tay vào làm mấy nhiệm vụ kiểu này, có lẽ trước khi tốt nghiệp sẽ tích cóp được không ít tiền.

Cuối cùng, nếu trước khi tốt nghiệp hoàn thành khảo hạch cuối cùng của Nữ Thần, còn có thể trải đường cho cuộc sống sau khi tốt nghiệp của mình.

Ví dụ như tích chút tiền mua mấy căn nhà, làm ông chủ cho thuê nhà…

Bây giờ sinh viên đại học tìm việc cũng khá khó khăn, số tiền này tội gì mà không lấy.

Vừa nghĩ đến đây, Lục Hàng tiện tay tra cứu giá nhà ở khu vực này. Nơi này tuy không phải thành phố lớn hạng nhất, nhưng xung quanh cũng có một trường đại học, cho thuê nhà ở gần trường thực ra khá có thị trường.

Nếu trước khi tốt nghiệp tích đủ tiền mua một căn nhà, vậy thì về cơ bản có thể sống cuộc sống nằm thẳng ở nhà cũng có tiền tiêu rồi.

Lục Hàng trong lòng còn có chút kích động.

Tra thử giá nhà địa phương, khoảng hơn một triệu tệ một chút. Lục Hàng lại bấm đốt ngón tay tính toán: Nếu theo tiến độ hoàn thành nhiệm vụ như hiện tại, thì khoảng chừng nửa năm là có thể tích đủ tiền mua một căn nhà ở đây, cộng thêm hơn mười vạn tiền sửa sang, về cơ bản có thể kiếm tiền đến thiên hoang địa lão.

Trong thời gian chưa tốt nghiệp dựa vào Nữ Thần tích mấy căn nhà, làm chủ nhà trọ quanh trường đại học, sống cuộc sống nằm thẳng mặc kệ sự đời.

Nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.

“Anh lại không mua nổi túi cho tôi, người không có tiền thì xứng nói chuyện yêu đương gì chứ?” Giọng nói của người yêu cũ lúc chia tay vang lên trong đầu.

Lục Hàng nhíu mày.

Tình yêu quá chú trọng vật chất căn bản không phải là tình yêu, đó chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch.

Nhưng không thể phủ nhận là, sống trên đời này quả thực cần có vật chất chống đỡ, mà hiện tại, Nữ Thần lại cho mình sự chống đỡ vật chất như vậy.

Sau khi nhận được bốn vạn tệ, Lục Hàng cũng định xa xỉ một phen, nhưng vừa nghĩ đến cuộc sống đơn giản của mình, căn bản không nghĩ ra ngoài việc lúc lên mạng gọi thêm mấy chai hồng trà đá thì còn chỗ nào để xa xỉ nữa, nhất thời cũng thấy lúng túng.

Vốn còn định mua chút đồ ăn mang về cho Bạch Hoảng… nhưng vừa nghĩ người ta là đại thiếu gia nhà họ Bạch cần mình tiêu tiền gì cho cô ấy chứ, bốn vạn này của mình ước chừng cũng chưa bằng tiền tiêu vặt một tháng của người ta.

Thế là lại lúng túng lần hai.

Không biết nên tiêu tiền kiểu gì.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Hàng thở dài, mở Wechat của cha mình lên, suy nghĩ một chút, chuyển một vạn tệ qua.

“Cha à, cầm lấy mà tiêu.”

Trước đây vẫn luôn tiêu tiền của gia đình, bây giờ kiếm được chút rồi, vẫn phải báo đáp người cha già ở nhà một chút.

Sau khi chuyển tiền xong, vốn định về nhà, không ngờ người cha già gọi điện thoại tới ngay lập tức.

“Alo?” Lục Hàng uể oải bắt máy.

“Mày cướp ngân hàng à con?” Cha của Lục Hàng ở đầu dây bên kia vô cùng lo lắng: “Tiền ở đâu ra thế?”

“Con làm thêm kiếm được mà.” Lục Hàng nói dối, nhưng giọng nói vẫn không tránh khỏi nhỏ đi.

Một là giải thích phiền phức, hai là truy hỏi nguồn gốc tiền nong, cũng không thể nói với cha là mình hiện tại kiếm tiền bằng việc sống chung với phụ nữ được, nghe kiểu gì cũng không giống nghề nghiệp đàng hoàng: 

“Kiếm được chút tiền, cha cứ cầm lấy xem mua chút gì thì mua.”

Người cha già ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, dường như hít sâu một hơi, rõ ràng vẫn có chút cảm động:

“Mày đừng đưa cho tao, tự mình giữ lấy mà tiêu. Sinh viên ăn uống mặc đồ, mấy cái đó chẳng phải tiền à.”

“Con ăn gì chẳng là ăn.” Lục Hàng không cho là đúng: “Ăn mì tôm cũng là ăn, ăn cơm hộp cũng là ăn.”

“Chuyện này để sang một bên đã… À mà, mày phải tìm bạn gái đi.”

Chủ đề này cũng lập tức chuyển sang hướng mà Lục Hàng căn bản không muốn nghe.

Đầu dây bên kia, người cha già thấm thía nói: “Trước khi tốt nghiệp có thể dẫn con dâu về nhà cho tao xem được không?”

Lục Hàng trợn mắt há hốc mồm: “… Móc đâu ra con dâu để dẫn về cho cha xem?”

“Đùa cái gì thế, cha mày năm xưa hai mươi ba tuổi đã cưới mẹ mày rồi. Thằng ranh con mày mà cũng học đòi giới trẻ bây giờ cái thói không sinh con đẻ cái, sau này tao xuống dưới kia làm sao đối mặt với liệt tổ liệt tông? Chẳng lẽ tao phải xuống nói với ông nội mày là nhà họ Lụcchúng ta tuyệt hậu rồi à?” Ông cuống lên: “Hơn nữa, lần trước mày chẳng bảo mình tìm được đối tượng rồi sao? Con bé đó đâu?”

Lục Hàng nghe vậy nhất thời nghẹn lời.

Lần trước bị người nhà giục đến phát chán, thế là đành phải nói dối mình đã yêu một người con gái, nói đối phương rất xinh đẹp, gia giáo các kiểu.

Để lời nói dối trông chân thực hơn một chút, còn cố ý dùng Photoshop chỉnh sửa một tấm ảnh gửi cho cha mình, khiến ông cười tít mắt, đến lúc tốt nghiệp nói dối cho tròn cũng tiện, cứ bảo người ta chia tay với mình là xong.

Lục Hàng trước đây còn định bốn năm đại học này cứ dựa vào chiêu dối trời qua biển này để kiếm bốn năm thanh tịnh cho mình.

Không ngờ vừa gửi tiền về, câu chuyện xoay chuyển, cha lại lôi chuyện này ra tra tấn mình.

“Cô ấy… bọn con vẫn đang yêu nhau mà.” Lục Hàng bắt đầu gãi mông, cảm thấy toàn thân khó chịu.

“Lần nghỉ này chẳng phải là nghỉ đông rồi sao? Mày dẫn con bé đó về cho tao xem đi.” Ông nghe vậy, giọng điệu dịu đi một chút: “Trước nhìn thấy tin nhắn mày gửi, con bé đó nhìn kiểu gì cũng thấy ưng mắt, để bố mày kiểm tra giúp mày, xem nhân phẩm con bé thế nào.”

Lục Hàng cuống lên: “Người ta bận lắm, nghỉ đông về kiểu gì?”

“Mày đừng có mà lừa tao?” Ông bắt đầu hơi nghi ngờ rồi: “Có phải thằng ranh con mày căn bản không có người yêu, lên mạng tìm bừa một tấm ảnh, rồi dùng cái phần mềm Photoshop gì gì đó để lừa tao đúng không?”

“…”

Lục Hàng nghe vậy toát cả mồ hôi lạnh.

Bắt kịp thời đại thật đấy, còn biết cả Photoshop.

“Cứ thế đi, nghỉ đông dẫn bạn gái về cho tao xem, đừng có nói bận hay không bận. Đại nam tử hán sau này ở nhà làm trụ cột, ngay cả một cô gái cũng không thuyết phục được thì có bản lĩnh gì.” Ông không để ý đến lời Lục Hàng: “Ông đây còn phải đi đánh mạt chược, cúp máy nhé.”

Lục Hàng nghe vậy tê cả người, vừa định nói gì đó, người cha đã tút một tiếng cúp điện thoại.

“Ting tong.”

Điện thoại lại vang lên, nhìn kỹ lại, người cha đã trả lại nguyên vẹn một vạn tệ cho mình, để lại một câu thoại, nền là tiếng mạt chược lạch cạch: “Tiền tự mình giữ lại mua chút gì ngon mà ăn. Nghỉ đông nhớ dẫn con bé đó về nhà xem mặt, mẹ mày cũng muốn xem đối tượng mày tìm đấy, nhớ kỹ đấy.”

Lục Hàng nhìn chằm chằm điện thoại bất lực, nhưng lại cảm thấy trong lòng ấm áp.

Thở dài một tiếng thườn thượt.

Nhưng mà cái đám này, bất kể là thần minh hay là người phàm, sao ai cũng giục mình tìm đối tượng thế hả!

Thở ngắn than dài đi về nhà, Lục Hàng cũng không biết Bạch Hoảng bây giờ đang làm gì.

Chắc là đang nằm chỏng vó trên giường, mặc bộ quần áo rộng thùng thình của mình, vắt chéo chân lướt điện thoại.

Buổi tối cũng không biết ăn gì với cô ấy đây, lẩu thịt cừu hay là đồ nướng…

Đang suy nghĩ, điện thoại lại vang lên. Lục Hàng lấy ra xem, cứ tưởng là lời dặn dò của bố, lại phát hiện lần này là tin nhắn của “Nữ Thần Toàn Tri Toàn Năng” gửi tới:

“Lục Hàng Lục Hàng, ta biết nhiệm vụ tiếp theo giao cho ngươi là gì rồi!”

Đúng là không dứt được mà, chẳng phải bảo bí ý tưởng à…

Nhưng trong lòng Lục Hàng vẫn rất bình tĩnh. Đã trải qua cái nhiệm vụ trừu tượng sống chung với con gái một tuần rồi, cảm giác tiếp theo cho dù là nhiệm vụ gì đi nữa, hẹn hò, nắm tay, hay là mấy cái chuyện linh tinh gì đó, trong lòng Lục Hàng đều đã có đủ sức đề kháng.

Dù sao làm mấy việc này cũng không phải làm không công, dù sao cũng có tiền cầm tay. Vì để sau khi tốt nghiệp có thể có mấy căn nhà, trong cuộc đời sau này nằm thẳng làm ông chủ cho thuê nhà, nỗ lực cần bỏ ra thì vẫn phải bỏ ra.

“Nhiệm vụ gì, nói đi.” Lục Hàng hít sâu một hơi: “Là nắm tay con gái hay là hẹn hò?”

“Nhiệm vụ tiếp theo là trong vòng ba ngày, ngươi phải tình cờ gặp được con gái đang đi vệ sinh…”

“???”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!