Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 29

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 3

Tập 01 - Chương 12: Cơn bệnh bất ngờ

Chương 12: Cơn bệnh bất ngờ

Hì hục tìm kiếm tài liệu đen cả buổi chiều, tiếc là Nữ Thần cũng vô cùng dứt khoát không đồng ý.

“Tuy rất ngạc nhiên về việc ngươi còn biết lách luật nhiệm vụ, nhưng làm ơn hãy thành thật đi nhìn trộm con gái đi vệ sinh đi.”

“Thời hạn nhiệm vụ là ba ngày.”

Cô ta đã nói như vậy.

Xem ra cô nàng này bị bệnh thần kinh cũng không phải ngày một ngày hai rồi. Lục Hàng bắt đầu cảm thấy mình đang dần quen với việc này.

Trời đã ngả về chiều, Lục Hàng nhìn chằm chằm vào những trang web 18+ chi chít trên máy tính, cảm giác hơi dở khóc dở cười.

Thời gian nhiệm vụ lần này cho rất gấp. Tuy nói Lục Hàng còn một chiêu cuối, chính là dù sao cũng đang sống chung với Bạch Hoảng, hoàn toàn có thể xông vào lúc cô đang đi vệ sinh. Hơn nữa Lục Hàng biết cô hoàn toàn sẽ chẳng có phản ứng gì quá lớn.

Thực ra, trong một tuần sống chung tại nhà Lục Hàng, hai người vẫn luôn duy trì kiểu sống xuề xòa như hồi còn ở ký túc xá nam. Có lẽ trong thâm tâm cả hai đều không biết nếu coi đối phương là người khác giới thì sẽ xảy ra chuyện gì.

Phát triển theo hướng tốt thì là có thêm một người bạn khác giới, phát triển theo hướng xấu thì có thể sẽ vĩnh viễn mất đi một người anh em tốt.

Tuy nói lúc ở ký túc xá thì “hôm nay mày làm bố, ngày mai tao làm cha”, quan hệ có xấu đến mấy cũng chẳng xấu đi đâu được, nhưng thực ra cả hai bên đều rất trân trọng mối quan hệ này.

Lục Hàng có thể nhìn ra thực ra Bạch Hoảng cũng không muốn đánh cược.

Cho dù Lục Hàng thực sự đẩy cửa xông vào lúc cô đang đi vệ sinh, đa phần cũng chỉ có thể nhìn thấy cô thoáng hoảng loạn và kinh ngạc, sau đó cúi đầu, rồi nhanh chóng nở nụ cười: “Đmm, tao đang đi ỉa, mũi bị tịt à, định làm biến thái hả.”

Sau đó cả hai cười ha hả, chuyện này coi như bỏ qua.

Sau khi biến thành con gái, Bạch Hoảng thực ra thay đổi cũng không lớn.

Trước kia lúc chơi game mà gặp đồng đội gà mờ, cô sẽ trực tiếp chửi thề. Còn bây giờ lúc chơi game cùng nhau, khóe mắt Lục Hàng thỉnh thoảng lơ đãng nhìn thấy cô vén tóc mái ra sau tai một cách cực kỳ nữ tính, sau đó cô mới bắt đầu chửi thề.

Nhưng sự thay đổi của cô có lẽ không chỉ dừng lại ở động tác vén tóc ra sau tai ấy, còn có rất nhiều thứ sâu xa hơn, kín đáo hơn mà cậu chưa phát hiện ra.

Lãng phí cả buổi chiều, Lục Hàng thở dài, định xuống lầu hút điếu thuốc.

“Á!!” Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng hét chói tai của Bạch Hoảng.

Lục Hàng lập tức khựng lại. Nghe thấy tiếng hét, cái đầu đang mê muội bỗng chốc tỉnh táo hẳn, vội vàng lớn tiếng hỏi: “Sao thế?”

“Cái… cái gì thế này…” Có thể nghe thấy giọng nói hoảng loạn dồn dập của Bạch Hoảng.

Lục Hàng nhíu mày, vội vàng chạy ra. Nhìn phòng khách một lượt, không thấy Bạch Hoảng vừa nãy còn đang chơi game đâu.

Lần theo âm thanh tìm kiếm, Lục Hàng dừng bước trước cửa nhà vệ sinh.

“… Khoan đã.”

Bỗng nhiên cảm thấy nhiệm vụ của Nữ Thần thực ra cũng không khó làm như trong tưởng tượng.

Một tay Lục Hàng đã đặt lên cửa rồi, nhưng vẫn chưa đẩy cửa vào. Trong trường hợp vạn bất đắc dĩ, cậu vẫn không muốn làm ra hành vi biến thái nào trước mặt Bạch Hoảng, đành hỏi trước: “Xảy ra chuyện gì rồi? Cậu hét cái gì thế?”

“Máu, nhiều máu quá!!!” Giọng Bạch Hoảng mang theo tiếng nức nở.

“Cái đệch, vậy tôi đẩy cửa vào đây!” Lục Hàng vừa nghe thấy nhiều máu cũng hoảng hồn.

Bạch Hoảng không nói gì.

Lục Hàng dùng sức đẩy cửa nhà vệ sinh, chỉ thấy Bạch Hoảng ngồi trên bồn cầu với vẻ mặt hoảng loạn, trong tay nắm chặt giấy vệ sinh, còn đang quệt nước mắt, sợ đến mức đỏ cả vành mắt.

Sau khi nhìn thấy cặp đùi trần trụi đầy đặn của cô, Lục Hàng thừa nhận đầu óc mình trong nháy mắt đã trống rỗng mất hai giây, vội hỏi:

“Cậu không phải bảo có máu sao? Máu đâu?”

“Đây…” Bạch Hoảng khóc lóc sụt sùi nhích mông ra, run rẩy chỉ vào trong bồn cầu.

Lục Hàng cúi đầu nhìn, lập tức cũng choáng váng.

“Con mẹ nó, đỏ lòm cả cái bồn cầu rồi.”

“Tôi sợ máu, đây là tình huống gì vậy, có phải bị bệnh gì rồi không?”

Bạch Hoảng sau khi đứng dậy thì tay chân luống cuống, run lẩy bẩy dựa vào người Lục Hàng.

Cô vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của Lục Hàng. Vừa ghé sát lại, mùi sữa tắm dầu gội trong nhà Lục Hàng đã xộc vào mũi. Nếu là ngày thường, trong lòng Lục Hàng chắc chắn sẽ không kìm được mà rung động một hồi, viện cớ ra ngoài hút điếu thuốc để bình ổn tâm trạng.

Nhưng hiện giờ nhìn bồn cầu đầy máu này, cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý nữa, kinh hãi nói: “Cậu làm cái gì thế hả? Học người Nhật mổ bụng tự sát à?”

“Tôi không biết nữa, từ sáng tôi đã thấy đau bụng, chiều nay chơi game được một nửa thì muốn đi vệ sinh, sau đó, sau đó thì…” Cô chỉ vào nước trong bồn cầu, nước mắt mếu méo.

Lục Hàng nhìn chằm chằm cái bồn cầu đỏ thẫm, rơi vào trầm mặc.

“… Cậu nói xem liệu có phải là ‘bà dì’ đến thăm không?” Sau một hồi trầm tư ngắn ngủi, Lục Hàng hỏi.

Tuy nói nhìn thấy nhiều máu như vậy vẫn hơi hoảng, nhưng Lục Hàng vẫn cố gắng kéo lý trí quay về.

“Bà dì đến mà nhiều máu thế này?”

“Sao tôi biết được?”

Bạch Hoảng nghe vạy càng run rẩy dữ dội hơn.

Hễ sợ hãi là cô lại theo bản năng trốn sau lưng Lục Hàng, cậu có thể cảm nhận được cơ thể ấm nóng của Bạch Hoảng đang run rẩy truyền qua cánh tay.

Bạch Hoảng tuy nhìn thì có vẻ ngoài hào sảng, ngang ngược hống hách, nhưng gặp chuyện lại rất dễ sợ hãi. Trước kia cô gây chuyện ở bên ngoài, khi về đến ký túc xá cũng cái dạng này.

Tình huống này Lục Hàng trước đây cũng từng gặp rồi, đành phải vỗ vỗ vai cô an ủi trước: “Hay là chúng ta cứ yên tâm trước đã, tôi cảm thấy đây là kỳ sinh lý thôi.”

Đôi mắt cô vẫn chưa hết kinh hoàng nhìn chằm chằm bồn cầu:

“Bà dì ghé thăm, theo lý thuyết thì sẽ không có nhiều máu thế chứ, nếu không phụ nữ làm sao lớn được đến chừng ấy? Chẳng phải sớm đã chết vì thiếu máu rồi sao?”

Lục Hàng nghĩ lại cũng thấy đúng. Nhìn cái bồn cầu như thể Warwick bật chiêu W, những lời định an ủi tiếp cũng nghẹn lại trong bụng.

Quả thực là vậy.

Đây là cấp độ băng huyết rồi.

Nếu là kỳ sinh lý thì sao máu có thể nhiều như vậy được?

Thế này cũng nhiều quá rồi.

“Để tôi lên mạng tra thử xem, còn chỗ này thì xả nước đi đã.” Lục Hàng kéo cô ra sau lưng, xả nước bồn cầu, sau đó dẫn cô về phòng mình.

Vừa mới vào phòng, lập tức nhớ ra trang web truyện tranh 18+ mình vừa xem lúc nãy chưa tắt.

Trong lòng thót một cái, cậu vội vàng lao lên tắt một loạt các trang web thiếu nhi không nên xem đi.

Cũng may Bạch Hoảng bây giờ chỉ mải lo lắng, mắt đỏ hoe, liếc nhìn màn hình cũng chẳng buồn hỏi, cô cũng không hỏi tại sao cậu lại tìm kiếm nhiều nội dung nhìn trộm nhà vệ sinh đồi trụy như vậy.

“Trên mạng nói sao?” Cô nắm lấy cánh tay cậu, run rẩy co ro sau lưng Lục Hàng.

“Hiện tại cậu có đau bụng không?” Lục Hàng nhìn các triệu chứng liệt kê trên Baidu, không nhịn được hỏi.

“Đau…”

“Hôm nay mấy giờ dậy?”

“Ba giờ chiều.”

“Gần đây ăn uống có điều độ không?”

“Không điều độ…”

“Bây giờ cảm thấy rất yếu phải không?”

“Ừm…”

Lục Hàng im lặng.

Thấy Lục Hàng im lặng, Bạch Hoảng dần dần cũng hiểu ra ý gì, có chút ngại ngùng:

“Ha ha, Hàng ca, cảm giác hình như không phải bệnh gì lớn đâu nhỉ, chắc cũng bình thường thôi đúng không.”

Nói rồi, cô đặt tay lên vai Lục Hàng.

Nhưng cô bỗng nhiên phát hiện Lục Hàng cũng đang run.

Thấy chỗ dựa duy nhất của mình lúc này cũng đang run rẩy, trái tim Bạch Hoảng như rơi xuống hầm băng, tay chân lạnh toát, run giọng hỏi: “Baidu rốt cuộc nói thế nào?”

Lục Hàng hít sâu một hơi, nhường chỗ trước màn hình:

“Mấy bài viết câu view bảo cậu bị ung thư tử cung rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!