Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 29

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 3

Tập 01 - Chương 13: Đi bệnh viện

Chương 13: Đi bệnh viện

Nghe thấy chữ “ung thư”, Bạch Hoảng liền mềm nhũn tay chân, người như bãi bùn nhão, đứng cũng không vững.

Lục Hàng hít sâu một hơi.

Tuy trong lòng lờ mờ cảm thấy bác sĩ trên mạng chắc cũng chẳng đáng tin cho lắm, cứ nhìn cái kiểu thiết kế bảng hỏi của nó mà xem: thức khuya cộng ăn uống không điều độ cộng suy nhược thì bằng ung thư, thế thì bản thân cậu chắc cũng bị ung thư tinh hoàn rồi. 

Nhưng cho dù chỉ có 1% khả năng, thì cái gì cần khám vẫn phải đi khám, lúc này cũng không lo được nhiều như thế.

Nhiều máu như vậy chắc chắn là không bình thường rồi.

“Đi thôi đi thôi, đến bệnh viện đăng ký khám, sẽ nhanh thôi.” Thấy Bạch Hoảng tay chân mềm nhũn ngồi bệt dưới đất, Lục Hàng nắm lấy cánh tay kéo cô dậy.

Bạch Hoảng rõ ràng là bị dọa cho hoảng hồn, cứ thút thít ngồi dưới đất không chịu dậy.

Lục Hàng đành phải dứt khoát luồn tay qua cổ, ôm lấy đùi cô mà bế lên. Trong lòng thầm hỏi rằng sao đùi của Bạch Hoàng nhìn thì đầy đặn thế, mà sao khi bế lên lại nhẹ hều, cảm giác chỉ như đang xách một thùng nước.

Vừa bế lên định đi về phía phòng ngủ, cậu vội nói: “Người anh em, mặc cái quần vào trước đã, chúng ta không thể cứ mặc mỗi cái quần lót ren đi khám bệnh được.”

“Hàng ca.” Bạch Hoảng khóc đến mức thở không ra hơi trong lòng Lục Hàng: “Cái cậu tìm trên mạng có chuẩn không?”

“Cậu đừng quản chuẩn hay không, đi khám là biết ngay.” Lục Hàng cũng cuống lên, ôm Bạch Hoảng tìm kiếm một hồi trong phòng, vớ được một chiếc quần thể thao dưới đất, ném Bạch Hoảng đang khóc lóc lên giường.

Cậu đè chân cô xuống, mặc quần giúp cô, ngón tay chạm vào làn da mềm mại khiến trong lòng khẽ rung động, nhưng lúc này cũng chẳng màng được nhiều, lại bế thốc cô xuống lầu.

Cũng chẳng cần nghĩ là bệnh nặng hay nhẹ, tóm lại có chuyện thì cứ đến bệnh viện xem sao.

Là bệnh nhẹ thì tốt, bệnh nặng thì chữa, bệnh siêu nặng thì chết. Xưa nay nhân sinh ai mà chẳng chết, có gì to tát đâu.

Lục Hàng lảo đảo bế Bạch Hoảng xuống lầu, cô rõ ràng rất sợ hãi, co ro thành một cục trong ngực cậu.

Nhiệt độ cơ thể ấm áp, xúc cảm cứ như đang ôm một con mèo lớn vậy.

“Người anh em, đừng có chuyện bé xé ra to, không phải chỉ chảy tí máu thôi sao?”

Lục Hàng ôm Bạch Hoảng xuống lầu, cảm nhận xúc cảm run lẩy bẩy trong lòng, vừa nói nhỏ an ủi, vừa tìm kiếm bóng dáng taxi giữa dòng xe cộ, thầm chửi cái thứ này lúc không cần thì đầy đường, lúc cần thì một chiếc cũng không thấy: “Chúng ta là đàn ông, đừng có bi quan.”

“Bây giờ tôi có phải đàn ông đâu!” Bạch Hoảng ôm cổ Lục Hàng, thút thít nói.

Lục Hàng im lặng, đành phải nói: “Vậy cậu cứ coi như cậu là đàn ông đi.”

“Tôi là đàn ông?”

“Tôi thấy cậu là đàn ông.” Lục Hàng nóng lòng như lửa đốt nhìn dòng xe.

“Hàng ca.” Bạch Hoảng túm chặt tay áo Lục Hàng. Rõ ràng làm đại thiếu gia quen rồi, bình thường khám sức khỏe gì đó đều có người bao trọn gói, ra khỏi cửa nhà mình là đến cái quần cũng không biết mặc, cô nức nở nói: “Khám bệnh trên mạng có chuẩn không?”

“Tôi không biết, đi hỏi bác sĩ ấy, mấy cái đó nói không chuẩn đâu.” Lục Hàng vừa nhẹ giọng an ủi, cuối cùng cũng thấy một chiếc taxi không xa đang đi tới. Bên cạnh có một cặp đôi trẻ cười nói đi tới định bắt xe, Lục Hàng lập tức ôm Bạch Hoảng lao tới.

Đối phương vốn định lên xe, vừa thấy Lục Hàng vội vội vàng vàng ôm một cô gái phi như bay đến, cũng khá thức thời lùi lại hai bước.

“Cảm ơn, cảm ơn nhiều.” Lục Hàng vội vàng cười trừ, ôm Bạch Hoảng lên xe.

Cửa vừa đóng, còn có thể loáng thoáng nghe thấy cặp đôi kia lẩm bẩm: “Thôi kệ, để anh ta đi trước đi, chắc là vợ anh ta sắp đẻ rồi.”

Bạch Hoảng nghe vậy thì có chút không được tự nhiên. Lục Hàng chồm người tới, thắt dây an toàn cho cô. Cô giật mình, theo bản năng rụt tay khỏi mu bàn tay Lục Hàng.

Nhưng vì căng thẳng, cô lại một lần nữa run rẩy đặt tay trở lại mu bàn tay cậu.

“Đi đâu đây?” Tài xế quay đầu lại.

“Bệnh viện lớn.” Lục Hàng vội nói: “Ngại quá bác tài, bác có thể chạy nhanh một chút được không?”

Bạch Hoảng cũng không ngờ Lục Hàng lại lo lắng đến thế.

Lớn thế này rồi cô cũng chưa từng thấy nhiều máu như vậy, sau một hồi kinh hãi liền bị Lục Hàng với vẻ mặt rối bời bế thốc lên, dùng tư thế bế công chúa đưa xuống lầu, đến bây giờ cô vẫn chưa hoàn hồn.

Vừa nãy vì trong lòng vẫn còn căng thẳng nên chưa kịp cảm nhận, có lẽ là do cơ thể con gái nhạy cảm hơn, ngoại trừ cảm giác hết sức lực còn có cảm giác tê tê dại dại sinh ra từ chỗ bắp đùi bị ôm chặt, khiến cả người cô mềm nhũn.

Nhưng khi thực sự lên xe, thấy Lục Hàng còn căng thẳng hơn cả bản thân mình, trong lòng Bạch Hoảng lại bình tĩnh hơn một chút.

Tuy Lục Hàng không nói gì, nhưng nhìn một cái là biết cậu đang cố tỏ ra bình tĩnh để cô không căng thẳng, song ánh mắt lo âu nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn tố cáo tâm trạng không hề bình lặng của cậu.

Chính vì cậu để tâm như vậy, đã khiến tâm trạng Bạch Hoảng dường như có chút gì đó hơi rối loạn.

“Đều là anh em cả mà.” Cô thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy dây an toàn, tự an ủi mình: “Anh em tốt bị bệnh, lo lắng cũng là bình thường.”

Sau khi biến thành con gái, dù có muốn lờ đi chuyện này thế nào, dù Bạch Hoảng rất muốn quay lại mối quan hệ xưng huynh gọi đệ như trước kia với Lục Hàng.

Nhưng có lẽ vì cơ thể thay đổi, lối tư duy cũng bắt đầu nảy sinh biến hóa.

Hai thằng đàn ông khoác vai bá cổ thì thấy chẳng sao cả.

Một nam một nữ khoác vai bá cổ, trong lòng luôn lóe lên một ý nghĩ: Thằng này có phải đang sàm sỡ mình không nhỉ.

Người có ngực, khi bị người khác nhìn chằm chằm vào ngực, tuyệt đối không thể coi như mình không có ngực được.

Cái này gọi là “ngực quyết định tư tưởng”.

Dáng vẻ lo lắng của Lục Hàng khiến Bạch Hoảng sau khi bớt hoảng sợ lại cảm thấy hơi mất tự nhiên, thầm nghĩ không phải Hàng ca muốn tán tỉnh mình đấy chứ.

Bạch Hoảng hít sâu một hơi bình ổn tâm trạng, tự nhủ chắc không thể nào đâu.

Tính cách Lục Hàng rất dịu dàng, cho dù mình là con trai, xảy ra chuyện thế này chắc cậu ấy cũng sẽ lo lắng thôi.

Nghĩ kỹ lại thì Bạch Hoảng trước kia từ nhỏ đến lớn cũng thuộc dạng ốm yếu nhiều bệnh, hồi năm nhất ở ký túc xá cũng không ít lần bị cảm cúm sốt sắng gì đó.

Lúc ấy Lục Hàng đã làm gì?

“Cảm cúm thôi chứ có chết được đâu, sợ cái gì, ra ngoài đi net cùng anh em.”

Nhận ra điều gì đó, Bạch Hoảng bỗng trố mắt, lòng rối như tơ vò.

Cái đệch.

 so với trước kia, cách cậu ấy bây giờ đối xử với mình là hoàn toàn khác nhau.

Lục Hàng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, cứ cảm thấy chiếc xe này chạy như rùa bò.

Quay đầu nhìn Bạch Hoảng, cũng không biết tại sao mặt cô đỏ bừng một cách hơi thiếu tự nhiên, tai cũng hơi ửng đỏ, biểu cảm có chút thất thần.

Nhưng Lục Hàng vừa thấy cái bộ dạng rõ ràng là không ổn đó của cô, trong lòng cũng cuống lên, giục: “Bác tài, bác có thể chạy nhanh hơn chút được không?”

“Trong thành phố hạn chế tốc độ, chạy gấp thế làm gì? Cô bé này bị bệnh gì thế?”

Lục Hàng hít sâu một hơi, thầm nghĩ nếu cứ chạy theo tốc độ này, Bạch Hoảng đã chết từ đời nào rồi.

Đành phải cắn răng nói: “Bác tài, vợ cháu bị bệnh nan y sắp chết rồi, bác chạy nhanh giúp cháu được không?”

Vừa dứt lời, không hiểu sao trong xe bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Tay Bạch Hoảng quờ quạng vào không khí, dường như muốn tìm thứ gì đó để đấm cho hai phát. Vốn dĩ tay đã đặt lên đùi Lục Hàng rồi, khựng lại một chút, rồi bám vào đệm ghế xe.

Mà trong mắt Lục Hàng và tài xế, rõ ràng đây là biểu hiện đau đớn đến cực điểm, không thể chịu đựng nổi nữa.

“Bác thấy chưa bác tài, cô ấy đau đến mức không kêu nổi thành tiếng nữa rồi kìa, chúng ta mà không nhanh lên là có án mạng đấy.” Lục Hàng gấp gáp nói.

Bác tài xế già dời mắt khỏi gương chiếu hậu, nghe vậy cũng hít sâu một hơi. Đèn đỏ cuối cùng vừa chuyển xanh, bác liền châm cho mình điếu thuốc:

“Ngồi cho vững vào!”

“Haizz, điện thoại hết tiền rồi… Không liên lạc được với Hàng ca, dọn ra ngoài ở cũng không thèm báo mình một tiếng.”

Tại ngã tư đường, một thiếu nữ đeo khẩu trang ngồi xổm ở góc phố, mặc một bộ đồ thể thao, than ngắn thở dài.

Chỉ ngồi như vậy thôi, nhưng vì bộ đồ thể thao khá bó sát, bộ ngực đồ sộ của cô căng lên như muốn nổ tung, thu hút không ít ánh mắt thấp thoáng xung quanh. Cảm nhận được những ánh nhìn đó, cô không nhịn được có chút phiền muộn.

Trước kia lúc đợi đèn đỏ đều ngồi xổm như vậy, có lẽ vì bây giờ đã là con gái, nên hiện tại cô cũng bắt đầu hơi để ý đến ánh mắt người khác, mà sự để ý này chỉ càng khiến cô thêm buồn bực.

“Thôi kệ, xem lần sau có tìm được cậu ấy ở cổng trường không vậy.”

Thở dài một hơi, thiếu nữ đứng dậy, phớt lờ ánh mắt xung quanh, chuẩn bị sang đường.

“Vèo—”

Một chiếc taxi gầm rú lao vút qua trước mặt, dọa thiếu nữ giật nảy mình.

“Con mẹ nó, tên lửa hả???”

Thiếu nữ chửi thầm một câu, nghi hoặc nhìn chiếc taxi đi xa. Thấy xe chạy quá tốc độ nhiều như vậy, trong lòng dấy lên nghi hoặc.

Vợ nhà ai sắp đẻ hay bị bệnh nan y à?

Sao mà chạy ghê vậy.

Thắc mắc nhìn chiếc taxi đi xa, thiếu nữ cũng lười suy nghĩ, cúi đầu nhìn đường, lại một lần nữa tuyệt vọng phát hiện mình không nhìn thấy mũi chân.

Một tuần trôi qua rồi mà vẫn chưa quen được.

Hơn nữa vì thực sự không tìm được bộ quần áo nào ra hồn để mặc, bộ đồ thể thao này lại bó sát quá mức, thoạt nhìn cứ như bên trong không mặc gì vậy. Cộng thêm cô lại đang đeo khẩu trang, người không biết còn tưởng là nữ biến thái nào đó muốn khoe thân.

Thiếu nữ cắn răng chịu đựng những ánh mắt như có như không.

Không sao, phấn chấn lên nào.

Chỉ cần tìm được Hàng ca là mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!