Chương 16: Bắt đầu nhiệm vụ
Thần là gì?
Trong các câu chuyện thần thoại, Thần là một sự tồn tại siêu nhiên. Họ về cơ bản là túc trực trên trời 24/7, vô tình nhìn xuống thế giới này và luôn nắm giữ vận mệnh của nhân gian.
Nhưng Lục Hàng cảm thấy vị thần mình gặp có chút khác biệt. Cậu bước tới với vẻ mặt cực kỳ miễn cưỡng, thấy cô ta đang ngồi trên ghế dài công viên, thảnh thơi nhàn nhã, vẫn là đôi dép tông huyền thoại và chiếc áo hoodie, trông vừa giản dị vừa thoải mái.
Hơi bị "ở nhà" quá rồi đấy.
Đôi dép tông này rốt cuộc mua ở đâu vậy?
Cảm giác giống hệt một tên otaku rảnh rỗi sinh nông nổi, ngủ một mạch đến chiều rồi chạy ra ngoài đi dạo.
“Nhiệm vụ lần trước hoàn thành rất tốt, vừa ban bố chưa được mấy tiếng cậu đã làm xong rồi.” Nữ Thần vỗ tay, có vẻ rất hài lòng, thuận tay móc từ trong túi ra một cây kẹo mút đưa cho Lục Hàng: “Này, phần thưởng đấy.”
“Đừng nói với tôi phần thưởng lần này chỉ có cái này.” Lục Hàng cảm thấy cô ta cứ như đang dỗ trẻ con. Cậu nhận lấy, định ném thẳng vào thùng rác nhưng lại thấy thế thì hơi mất mặt cô ta, nghĩ ngợi một chút rồi vẫn đút vào túi: “Tiền đâu?”
“Chuyển vào Wechat của cậu rồi.” Cô ta hờ hững liếm kẹo mút: “Hai vạn.”
Lục Hàng nãy giờ chưa xem điện thoại. Buổi chiều cứ tưởng Bạch Hoảng sắp chết đến nơi nên điện thoại reo cũng chẳng thèm ngó. Nghe vậy cậu mở máy kiểm tra, quả nhiên Nữ Thần lại chuyển thêm hai vạn tệ nữa.
Nhìn thấy số tiền này, tâm trạng vốn đang có chút mất cân bằng cũng dần bình ổn lại.
“Tiếp theo là nhiệm vụ mới, chuẩn bị tinh thần đi.” Nữ Thần mỉm cười đầy bí hiểm.
“Lại là cái gì nữa?” Lục Hàng nhíu mày.
Tuy nhiên bây giờ cũng coi như quen rồi, dù sao cũng đã qua hai nhiệm vụ.
Hiện tại đối với độ trừu tượng của mấy nhiệm vụ này, Lục Hàng cũng đã chuẩn bị tâm lý vững vàng, cứ cảm thấy mình bắt đầu quen dần với mấy chuyện kỳ quái rồi.
“Cậu cần phải hôn môi với một cô gái, thời hạn nhiệm vụ là trong ngày hôm nay.”
“Hả?” Lục Hàng ngẩn người.
Chủ yếu là nhiệm vụ này nghe có vẻ bình thường quá, khiến Lục Hàng hơi không phản ứng kịp.
Trước đó nào là sống chung, nào là nhìn trộm người ta đi vệ sinh, xem ra cuối cùng cô ta cũng tìm được cuốn truyện tranh bình thường nào đó để tham khảo rồi.
“Cô vừa nói hạn chót là hôm nay?” Lục Hàng trầm ngâm: “Thời hạn nhiệm vụ của cô có phải càng ngày càng ngắn không vậy?”
“Hết cách rồi, hiệu quả trông khá tốt mà.” Nữ Thần thản nhiên nói: “Cộng thêm tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng rồi, cậu nghe nói đến hiệu ứng cầu treo bao giờ chưa?”
“Nghe rồi, nhưng không biết có giống cái cô nói không.”
Nữ Thần cầm cây kẹo mút, nghiêm túc phổ cập kiến thức cho Lục Hàng: “Nam nữ loài người nếu ở trên cầu treo thì tim sẽ đập nhanh hơn, họ sẽ nhầm lẫn cảm giác sợ hãi đó thành cảm giác rung động của tình yêu, như vậy tỷ lệ thành công khi yêu đương sẽ tăng lên đáng kể đấy.”
Lục Hàng thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra là hiệu ứng cầu treo bình thường.
Với độ trừu tượng của vị Nữ Thần này, Lục Hàng còn tưởng cô ta sẽ bảo buộc dây thừng treo cổ lủng lẳng trên cầu, người đi đường nhìn thấy tim sẽ đập nhanh.
“Hiệu ứng cầu treo thường là hai người cùng ở trên cầu treo mà, sao cô lại treo mình tôi hả?” Lục Hàng bất lực.
“Cậu quan tâm làm gì, dù sao ý nghĩa cũng như nhau.” Nữ Thần cười ha hả.
“Ha, dù sao nhiệm vụ cũng không đổi được đúng không.” Lục Hàng cười nhạt, cũng lười cãi lại.
“Không đổi được.” Cô thè lưỡi liếm kẹo mút: “Xe tải thương hiệu Isekai, hiểu chưa?”
“Hiểu.”
Nếu đã không thay đổi được, vậy thì chỉ còn cách nghĩ xem làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ lần này thôi.
Dù sao có cầu xin thế nào thì vị nữ thần này cũng sẽ không nghe.
Nhiệm vụ hôn môi xem ra cũng khá đơn giản.
Nếu là nửa tháng trước, bỗng nhiên nghe tin mình phải hôn môi với một cô gái, chắc chắn Lục Hàng sẽ thà chết không chịu.
Nhưng giờ đây, sau khi trải qua việc sống chung với con gái, rồi cả cái mục tiêu nhiệm vụ trừu tượng là xông vào khi con gái đang đi vệ sinh, bỗng nhiên cảm thấy nhiệm vụ hôn môi này lại có vẻ bình thường và đáng yêu đến lạ.
Cũng coi như bị huấn luyện thành tài rồi.
Nghĩ đến việc mình đang nắm trong tay sáu vạn tệ tiền tươi thóc thật, Lục Hàng đành phải xốc lại tinh thần, hỏi kỹ về nhiệm vụ: “Cô nói thời hạn nhiệm vụ là hôm nay, nghĩa là trước 12 giờ đêm nay?”
“Đúng rồi, cố lên nhé.” Nữ Thần giơ ngón cái lên.
Vậy xem ra vẫn còn sớm, bây giờ mới khoảng 5 giờ chiều, đến tối vẫn còn 7 tiếng nữa…
Có điều sự thay đổi của mình cũng lớn thật.
Bây giờ nghe đến chuyện hôn môi mà lòng chẳng có chút gợn sóng nào.
Cứ cảm thấy làm hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác, bản thân đang đi trên con đường trở thành fuckboy một đi không trở lại vậy…
“Tôi đại khái hiểu rồi.” Lục Hàng gật đầu: “Còn chuyện gì nữa không? Không có thì tôi đi đây, có người đang đợi tôi.”
Quen thì quen rồi, nhưng cũng chẳng biết cái nhiệm vụ dở hơi này thì liên quan quái gì đến chuyện yêu đương.
Bình thường mà nói, nếu muốn có một tình yêu ngọt ngào, chẳng phải nên là nâng cao giá trị bản thân, tìm một đối tượng ưu tú, rồi bên nhau đến đầu bạc răng long sao.
Lục Hàng không hiểu mình làm mấy cái nhiệm vụ não tàn này rốt cuộc có ý nghĩa gì. Nếu nói mục đích của Nữ Thần là để cậu tìm bạn gái, thì nhìn từ hiện tại, cậu vẫn chẳng có chút ý nghĩ muốn yêu đương nào cả.
Có thể nói là hoàn toàn không có.
Cảm giác chỉ là đang làm một đống chuyện kỳ quái mà thôi.
Nhưng được cái là có tiền, lúc tốt nghiệp còn có thể để dành chút tiền làm vốn đầu tư, nếu không thì cậu đã sớm trở mặt với vị thần trừu thượng này rồi.
“Cậu đang nghĩ, làm loại nhiệm vụ này rốt cuộc có cần thiết không, đúng chứ?” Nữ Thần lơ đễnh liếm kẹo mút: “Rõ ràng bản thân chẳng thay đổi chút nào, chẳng có chút ý nghĩ muốn yêu đương nào, đúng không?”
“Đúng là Thần có khác, tôi nghĩ gì trong lòng cô biết rõ mồn một.” Lục Hàng cảm thán.
Thấy Nữ Thần chắp tay sau lưng đứng dậy, ánh chiều tà chiếu sáng đôi mắt màu vàng kim của cô, trông như có một lớp ánh sáng nhàn nhạt tích tụ nơi đáy mắt. Cô bỗng ghé sát lại gần, đôi mắt trông cực kỳ hút hồn, Lục Hàng nhíu mày không biết cô ta định làm gì.
Nhưng chỉ nhìn vào mắt cô một lúc, bỗng nhiên có cảm giác toàn thân mình đều bị vị Thần này nhìn thấu.
“Cậu xem, sự thay đổi đã bắt đầu rồi.” Cô nhìn chăm chú vào mắt Lục Hàng: “Đối với cô gái vừa đứng ở đằng kia, trong lòng cậu đã nảy sinh chút cảm giác khác lạ rồi, đúng không nào?”
Lục Hàng ngẩn ra một hồi lâu mới nhận ra "cô gái đứng đằng kia" mà Nữ Thần nói là chỉ Bạch Hoảng.
Cậu đẩy mặt cô ta ra, bật cười: “Sao có chuyện đó được, đó là bạn của tôi, cô có cho tôi làm nhiệm vụ này thêm ba năm nữa thì tôi cũng không thể nào yêu đương với cậu ấy được đâu, cứ yên tâm đi.”
“Thanh niên không chịu thừa nhận kìa.”
Nữ Thần phồng má, rõ ràng cảm thấy bất mãn với hành vi tên người trần mắt thịt này dám đẩy mặt cô ra. Cô nhìn chằm chằm vào mắt Lục Hàng, tùy ý phẩy tay, lười chẳng buồn nói thêm gì nữa:
“Được rồi, không thừa nhận thì thôi, cậu đi làm việc đi, cố lên.”
Vừa dứt lời, Lục Hàng vừa mới chớp mắt thì Nữ Thần đã biến mất tăm.
Người trước mắt bỗng dưng biến mất, nhưng trong lòng Lục Hàng cũng chẳng còn gợn sóng gì nữa.
Hình như đã bắt đầu quen với mấy chuyện kỳ dị rồi.
…
“Người vừa nãy là ai thế? Tôi thấy hai người nói chuyện, về sau tôi vừa chớp mắt cái cô ta đã biến mất rồi?”
Quay về chỗ cũ, Bạch Hoảng vội vàng sán lại gần, kinh ngạc nói: “Cậu gặp ma nữ à?”
Lục Hàng thuận miệng giải thích: “Cô ta ở trường thể dục thể thao bên cạnh đấy, người ta gọi là Usain Bolt phiên bản nữ, cậu chớp mắt cái là cô ta chạy mất dạng rồi.”
Bạch Hoảng chớp chớp mắt, ngây người: “Á Đù, chạy nhanh thế á?”
“Tất nhiên rồi, thế mới được gọi là Usain Bolt phiên bản nữ.” Lục Hàng vừa ứng phó, vừa suy nghĩ về nội dung nhiệm vụ hôm nay.
Nhiệm vụ hôn môi này nghe có vẻ khó khăn, nhưng trên thực tế lại khá dễ thực hiện.
Trong lòng Lục Hàng đã có đối sách.
Thấy Bạch Hoảng vẫn đang nhìn về hướng Nữ Thần vừa biến mất với vẻ vô cùng khó hiểu, rõ ràng là vẫn còn rất thắc mắc.
Nếu cô ấy biết người phụ nữ vừa biến mất kia chính là kẻ đầu sỏ hại cô biến thành thế này, không biết trong lòng sẽ có cảm xúc thế nào.
Không biết có phải do câu nói cuối cùng của Nữ Thần hay không.
Thấy tóc dài của Bạch Hoảng xõa trên vai, vẻ mặt ngây thơ khó hiểu, Lục Hàng cũng không biết tại sao lại đưa mắt nhìn lên đôi môi cô.
Bỗng nhiên cảm thấy môi cô rất mỏng.
Một cảm giác bất an dần dần len lỏi trong lòng, khiến Lục Hàng phải lắc đầu, xua đi những cảm xúc kỳ lạ đang trào lên trong đầu.
“Được rồi, đi bệnh viện cũng thấy không sao rồi, có phải nên ăn mừng một chút không?” Lục Hàng vỗ tay cười nói.
Sáu vạn tệ kia ngoài việc tiết kiệm, thực ra có lúc cũng có thể coi như kinh phí làm nhiệm vụ kiểu này.
“Ăn mừng thế nào?” Bạch Hoảng nghi hoặc.
“Ra ngoài làm tí cồn không?”
“Được đấy, cuối cùng cậu cũng chịu đi uống rượu với tôi rồi.” Cô giật mình, lập tức vui vẻ hẳn lên: “Khoan đã, nhưng hôm nay cậu bảo bữa tối muốn ăn bánh nướng thịt lừa dưới nhà mà, trước đây toàn đưa cậu đi ăn đồ đắt tiền, cậu bảo ăn đồ đắt tiền không quen…”
“Không cần đi chỗ đắt tiền, đừng đưa tôi vào mấy nhà hàng Tây là được, cứ tìm chỗ nào tùy ý thôi, tự nhiên muốn uống chút rượu ấy mà.” Lục Hàng bất đắc dĩ: “Hôm nay… có ‘tiêu chuẩn’ không?”
“Tiêu chuẩn gì?” Cô chớp mắt.
“Đến quán bar gọi mấy em gái chơi trò chơi hay gì đấy, đi bắt chuyện, tìm mấy em gái chơi cùng.” Lục Hàng thuận miệng nói: “Hôm nay tôi mời, ăn mừng cậu nhặt lại được cái mạng chó.”
Hai người nhìn nhau, sau đó cười phá lên đầy gian tà.
“Thế thì chắc chắn phải có ‘tiêu chuẩn’ rồi, tôi cũng không cần cậu mời.” Bạch Hoảng rõ ràng rất vui. Trước đây rủ Lục Hàng đi uống rượu, do không thích ồn ào, cộng thêm Bạch Hoảng hay gọi mấy em "công chúa" hay "tiểu thư", Lục Hàng chỉ đi đúng một lần rồi sau đó viện đủ tám trăm lý do từ chối.
Thấy Lục Hàng bỗng nhiên thông suốt, là anh em tốt đương nhiên Bạch Hoảng rất vui: “Trước đây tôi đi hát karaoke hay gì cậu cũng chẳng bao giờ đi, bảo là uống rượu với mấy em công chúa chả có gì thú vị, sao giờ lại đổi tính rồi?”
“Đời người dài thế này, cái gì cũng phải thử một chút chứ.” Lục Hàng lau mồ hôi trên trán: “Có chỗ nào đề xuất không?”
“Có thì có.” Hai mắt Bạch Hoảng sáng rực, rõ ràng đã lâu không được uống rượu, Lục Hàng nói vậy làm cô cũng hơi thèm: “Cậu định bao giờ đi?”
“Bây giờ.” Lục Hàng nói.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
