Chương 09: Nhiệm vụ hoàn thành
Nói tóm lại, còn bốn ngày nữa mới kết thúc cái nhiệm vụ sống chung với con gái này.
Việc sống chung với con gái thực ra cũng không dài đằng đẵng như trong tưởng tượng, dù sao đối phương cũng là Bạch Hoảng, là anh em tốt của cậu, dù sao trước đây cũng đã ở cùng một ký túc xá suốt một học kỳ rồi.
Lục Hàng chưa từng coi Bạch Hoảng là con gái. Dù cậu ta có biến thành ngực tấn công mông phòng thủ thì đó vẫn là anh em của cậu. Có lẽ vì ở mức độ nào đó, cả hai đều đang trốn tránh hiện thực, nên sống chung với nhau cũng bình an vô sự, rất ít khi nhắc đến chuyện Bạch Hoảng biến thành con gái.
Nữ Thần nói rằng cô ta đã biến cả phòng ký túc xá của cậu thành em gái hết rồi, nghĩa là ngoài Bạch Hoảng ra, còn có ba đứa cháu Mộc Dĩ Nam nữa.
Trong lòng Lục Hàng vẫn có chút lo lắng cho đám anh em cùng phòng, nhưng nhắn tin cho ba người kia mãi không thấy trả lời.
Sau một hồi liên lạc vô vọng, Lục Hàng chỉ đành tự an ủi mình, dù sao đã biến thành thế này, đối phương vừa nhìn thấy của quý mất tiêu, ký túc xá không vào được, đi học cũng không xong, thì chuyện liên lạc với người anh em là cậu đây cũng chỉ là sớm muộn mà thôi.
Còn về khoảng thời gian sống chung với Bạch Hoảng này…
Anh em biến thành con gái thì phải làm sao?
Cách giải quyết mà hai người lựa chọn vô cùng ăn ý.
Đó chính là trốn tránh.
Sau khi Bạch Hoảng biến thành con gái, cô thuộc dạng không vào được trường, quét mặt cũng không qua, đương nhiên chẳng thể đi học được. Thời gian này biến thành con gái khiến lòng cô rối như tơ vò, chỉ biết mượn rượu giải sầu.
Còn Lục Hàng đối với cô cũng chẳng có tâm tư gì khác, một lòng một dạ chỉ muốn sống chung với cô một tuần, nộp cái nhiệm vụ này cho Nữ Thần, trong lòng còn thầm thấy may mắn vì mình đã lợi dụng được cái “BUG” này.
May mà đây là anh em tốt của mình, anh em tốt thì đâu tính là phụ nữ.
Hai anh em gặp nhau, với tư cách là bạn cùng phòng ký túc xá nam trước đây, cuộc sống trôi qua cũng gọi là tối tăm mặt mũi.
Sau khi biến thành con gái thì cuộc sống nên tiếp tục thế nào, khi cả hai đều không có manh mối thì vấn đề này cũng bị cả đôi vứt ra sau đầu. Lục Hàng trốn tránh vấn đề này vì một lý do rất đơn giản: sau mấy ngày tiếp xúc, cậu đã vuốt lại được chút suy nghĩ hỗn loạn.
Dù sao "gà trống" của Bạch Hoảng cũng vì mình mà biến mất, có lẽ xuất phát từ cảm giác tội lỗi, mấy ngày nay cậu đối xử với cô tốt hơn một chút, lúc ăn cơm gắp thêm cho cô cái đùi gà, để trong lòng mình cảm thấy dễ chịu hơn.
Lý do trốn tránh của Bạch Hoảng cũng rất đơn giản: của quý của cô mất rồi.
Hiện tại cô ký túc xá không vào được, nhà cũng không về được. Một đấng nam nhi đại trượng phu giờ trông như người mẫu thế này, nhất thời người anh em này cũng khó mà chấp nhận được.
Cả hai đều bắt đầu dùng việc chơi game để trốn tránh.
Có lẽ vì bình thường không có kinh nghiệm ra ngoài ở riêng, đây là lần đầu tiên Lục Hàng không có ai quản thúc, sau khi tự thuê một căn phòng, cậu đã trải nghiệm cuộc sống tự do hiếm có.
Lục Hàng vốn tưởng mình vẫn có thể kiên trì ý chí ngày ngày tập thể dục, ngày ngày đọc sách, kết quả kế hoạch vừa đặt ra đã bị ném ra sau đầu, ngày tháng trôi qua cũng khá là sa đọa.
Hồi năm nhất, để sau này được nhẹ nhàng hơn một chút, cậu đã chọn gần hết các môn tự chọn, đến học kỳ một năm hai thì các môn chuyên ngành cũng không nhiều lắm, thời khóa biểu nhìn như trống trơn, vì ở trường cũng chẳng có việc gì, nên sống những ngày tháng tối tăm mặt mũi.
Điều khác biệt duy nhất là trong sự tối tăm mặt mũi đó có thêm một Bạch Hoảng.
Ngày đầu tiên ở nhà Lục Hàng, vì không có máy để chơi game, cô đã chạy sang khu chợ điện tử bên cạnh mua đứt luôn một chiếc laptop, phải nói đúng là đại gia.
Hai sinh viên đại học mỗi người ôm một cái máy tính ở chung một phòng, phải gọi là củi khô lửa bốc, leo rank đến mức mòn cả bàn phím.
Cuộc sống của hai người về cơ bản là vừa mở mắt ra là thấy Bạch Hoảng dụi mắt, vẻ mặt ngơ ngác ngồi trên giường, nắm lấy cổ chân mình ngẩn người một lúc, tiếp đó quay đầu lại: “Lão Hàng, đói không?”
Lục Hàng bày tỏ mình cũng đói, thế là cô bảo: “Đi, dẫn cậu đi hốc cám.”
Hai người cứ thế quần áo xộc xệch, mắt nhắm mắt mở chạy ra ngoài tìm đại một món gì đó thuận mắt để ăn. Có lúc là đậu phụ thối chiên, có lúc là xiên nướng, mì lạnh nướng, có lúc là đồ Tây, đồ Ý, có lúc là đồ Nhật.
Giá cả đồ ăn chênh lệch cực lớn, chủ yếu xem hôm đó nhìn món nào thuận mắt. Hai người ăn xong lại chui về cái chuồng heo nhỏ của Lục Hàng để leo rank kịch liệt.
Trước khi leo rank, hai người một đứa Bạc IV, một đứa Đồng I.
Bây giờ một đứa Đồng II, một đứa Đồng III, hiệu quả vô cùngrõ rệt.
Thử cả đống chiến thuật, skin vô dụng cũng mua cả đống.
Tất nhiên toàn bộ chi phí đều do Bạch thiếu gia trả.
Đến tối, hoặc là gọi ship tôm hùm đất cay nồng uống với bia, hoặc là gọi đồ nướng uống với bia.
Bạch Hoảng từng nói nhà mình rất giàu, cho nên bị quản thúc rất nhiều khuôn phép. Đến khi lên đại học, trời cao hoàng đế xa, trước kia muốn chơi không được chơi, muốn ăn không được ăn, bây giờ cô bị dồn nén quá mức dẫn đến cuộc sống đại học càng trầm trọng hơn, như con ngựa đứt cương.
May mà không có cái kiểu cách công tử bột được nuông chiều từ bé, cũng chẳng mắc bệnh sạch sẽ gì, chỉ bị Lục Hàng sa đọa ảnh hưởng một chút liền lao một mạch trên con đường bê tha.
Mọi người cùng nhau ở trong căn phòng trọ như cái chuồng heo, ôm máy tính gặm đồ ship, uống coca, song kiếm hợp bích leo rank, chơi đến mức trời đất quay cuồng.
Cái gọi là “leo” ở đây là leo xuống.
Có lúc ngủ dậy thậm chí không biết là ngày hay đêm.
Vừa mở mắt ra, nhìn thấy Bạch Hoảng gác một chân lên bụng Lục Hàng với tư thế vô cùng mất hình tượng. Chiếc áo ngực ren đen mua giảm giá mấy hôm trước bao bọc lấy bộ ngực trắng nõn tròn trịa đang phập phồng nhè nhẹ, khuôn mặt xinh đẹp không chút phòng bị.
Dù biết đây là anh em của mình, Lục Hàng vẫn sẽ hơi rung động một chút, nhưng sau vài ba ngày thì cũng nhìn quen rồi. Lục Hàng mơ màng nhìn mái tóc được ánh nắng chiều phủ lên một lớp viền vàng, vì chơi game quá độ mà ngủ đến mức tim đau âm ỉ, luôn có cảm giác không cẩn thận sẽ đột tử cùng cô lúc nào không hay.
Trong phòng chỉ có một cái giường, Lục Hàng vốn định ra ngoài mua cái chăn trải xuống sàn nằm, cái lý do không nói ra miệng là nam nữ thụ thụ bất thân.
Bạch Hoảng lại chẳng thèm để ý, nhìn Lục Hàng từ trên xuống dưới:
“Người anh em, có giường thì cứ ngủ giường đi, cậu ngủ bên trái tôi ngủ bên phải, lãng phí tiền mua một đống chăn ga gối đệm làm gì, cậu sợ tôi nửa đêm làm thịt cậu à?”
Câu này của cô rất có lý, Lục Hàng nhất thời không nói được gì.
Lục Hàng sợ cô nửa đêm "thịt" mình à?
Chắc là không?
Thế tại sao không ngủ cùng nhau?
… Chẳng có vấn đề gì cả?
Trong lời nói này còn có một thứ bí ẩn nào đó đang tác oai tác quái. Nếu không muốn ngủ chung giường với cô, thì dường như không còn coi Bạch Hoảng là người anh em tốt mặc chung quần đùi trước kia nữa.
Như vậy thì từ đó sẽ dùng một ánh mắt khác để nhìn cô, coi Bạch Hoảng là con gái chứ không phải anh em tốt của mình, mối quan hệ này dường như sẽ có khoảng cách.
Vậy thì chuyện trốn tránh lại bị đưa lên bàn cân: Bạch Hoảng rốt cuộc có phải là con gái không? Đây là chuyện mà cả hai vừa nghe đã đau đầu, không muốn thảo luận.
Hai người sống chung, đêm đầu tiên vẫn rất đậm chất shoujo manga. Lục Hàng là một chàng trai trẻ, vẫn luôn kìm nén sự xấu hổ trong lòng, chân trong chăn thỉnh thoảng sẽ chạm vào chân Bạch Hoảng, chân cô đầy đặn và mát lạnh.
Có lúc cô gãi đầu đi vệ sinh, đường cong tấm lưng yêu kiều trong bóng đêm biến thành một cái bóng cắt, tiếp đó đèn nhà vệ sinh sáng lên.
Shoujo manga không nói mỹ thiếu nữ cũng biết đi tiểu.
Bạch Hoảng đi vệ sinh mạnh bạo đến mức hận không thể để cả hành lang bên ngoài nghe thấy.
Sau khi xả nước bồn cầu với khí thế hừng hực, cô ôm chai bia đầu giường ngồi ngẩn ngơ bên mép giường, dáng vẻ có chút thất hồn lạc phách, ngửa đầu ừng ực uống vài ngụm.
Tiếp đó đầu gục xuống, hận không thể dùng thân mình đập thủng ván giường, tiếp tục ngủ ngon lành.
Có lúc ở chung một phòng vô tình nhìn sang, khuôn mặt cô tinh xảo như minh tinh màn bạc, dáng người cũng xuất chúng, mắt phượng có nốt ruồi lệ, khi nheo mắt lại thì mang theo chút nghiêm túc, vừa nguy hiểm vừa quyến rũ, như con hồ ly ngàn năm câu hồn đoạt phách.
Ba ngày trôi qua, Lục Hàng lại nhìn thấy Bạch Hoảng nheo mắt, ngoại trừ cảm giác khó đỡ ra thì chẳng còn cảm xúc nào khác.
Bởi vì cô vừa nheo mắt, trong miệng thường sẽ là: “Tôi muốn đi ỉa người anh em ạ, cậu có thể vừa chơi đường trên vừa chơi đường dưới, giúp tôi thao tác một chút được không?”.
Hoặc là “Không phải, tôi chỉ muốn hỏi cái thằng support ngu l*n này, tại sao không bảo kê tôi, người đang chơi ADC”.
Hay là “Jungle đâu Jungle đâu!!! Đ*t con mẹ ra cứu cái, đừng có farm cái bãi sói củ l*n kia nữa”.
Ngoài mấy câu đó ra thì chẳng nói chuyện gì khác.
Nhưng nếu cô khẽ lè lưỡi, má ửng hồng, uốn éo, vẻ mặt thẹn thùng đáng yêu, e ấp yếu đuối.
Thì lúc này mở miệng sẽ là: “Ngại quá, tôi nuôi nó hơi béo rồi người anh em, lát nữa cậu có đỡ nổi con Kai'Sa 12-1 team bạn không?”
Không mở mồm thì trông như Higuchi Madoka.
Mở mồm ra là muốn đấm cho hai phát.
Đây chính là người anh em tốt Bạch Hoảng của cậu.
…
Cho nên một tuần này thực sự chẳng có gì để nói, leo rank, chơi game, ngày tháng cứ thế trôi qua trong tối tăm mặt mũi suốt một tuần.
Một tuần này ngầm hiểu lẫn nhau, chẳng ai nhắc đến chuyện Bạch Hoảng biến thành con gái.
Nếu không có gì bất ngờ, hôm nay Nữ Thần sẽ liên lạc về chuyện nhiệm vụ thôi.
Vừa nghĩ đến chuyện này, trong lòng Lục Hàng không khỏi có chút phức tạp.
Đúng lúc ngủ dậy vào khoảng buổi chiều, quay đầu nhìn lại, Lục Hàng thấy một cái mông tròn trịa mặc quần lót ren đen đang hướng về phía mình, hơi thở đều đều ngủ rất say.
Lục Hàng mơ màng nhìn tấm lưng thon thả của Bạch Hoảng, nhìn vòng eo mềm mại lạ thường của cô, nhất thời trong lòng dâng lên chút cảm giác khác lạ.
Cảm giác này khiến cậu giật thót tim, nhảy xuống giường như mông bị lửa đốt.
Suýt chút nữa thì dựng lều với anh em tốt rồi.
Rèm cửa vừa kéo ra, Bạch Hoảng, người đã ở chùa một tuần, kêu lên một tiếng đau khổ, mơ màng lật người, dạng đôi chân dài ra lộ vẻ đau đớn trên mặt, dùng cánh tay che ánh nắng lọt vào từ cửa sổ, một con mắt có nốt ruồi lệ ngái ngủ nhìn Lục Hàng.
“… Lão Hàng, mấy giờ rồi?”
“Ba rưỡi.” Lục Hàng vớ lấy điếu thuốc trên bàn, vội vàng kéo quần.
Bạch Hoảng gác tay lên trán không động đậy, mơ màng điều chỉnh tiêu cự, khó hiểu nhìn Lục Hàng đang mặc quần: “Cậu đi đâu đấy?”
“Cậu nghĩ tôi đi đâu, hôm nay tôi có tiết học mà.” Lục Hàng thở dài, thuận tay vuốt mặt một cái, thầm nghĩ tên này đến đây bốn ngày, ba ngày đầu Lục Hàng không có tiết, chỉ có hai tiết thứ Năm thứ Sáu, thế mà Bạch Hoảng ở nhà cậu gần một tuần cùng cậu chơi game tối tăm mặt mũi.
“Còn cậu? Không có tiết à? Tôi nhớ môn thi của cậu hình như là điểm danh bằng danh sách, cậu lén tan học viết tên vào là được mà, không đi học à?”
“Lười đi.” Bạch Hoảng nhắm mắt lại một cách an tường.
Lục Hàng cũng không nghĩ nhiều, thấy cô tiếp tục ngủ thì ra ngoài đi học, để cô ở nhà một mình.
Tiết học buổi chiều vô cùng chán, một cái slide thời nhà Thanh cộng thêm ông thầy đọc slide, mọi người ở dưới đọc tiểu thuyết thì đọc tiểu thuyết, chơi game thì chơi game, Lục Hàng tiếp tục ngủ bù trong giờ.
Đến giờ tan học, mơ màng nghe thầy giáo nói “tan học”, cậu mắt nhắm mắt mở đứng dậy đi ra ngoài cửa.
Lúc ra khỏi cửa, chỉ thấy trời cao mây nhạt.
Bỗng nhiên nhớ tới người anh em tốt của mình đang mặc quần lót ren, ngủ một cách kiều diễm trên giường mình, bước chân vốn đang định về nhà bỗng khựng lại, thở dài một hơi.
Cảm thấy hơi không dám đối mặt với người anh em tốt như vậy.
Ngay lúc Lục Hàng đang rối bời, điện thoại bỗng ting một tiếng.
“Wechat đã nhận hai vạn tệ.”
Hai vạn tệ bất ngờ ập đến khiến Lục Hàng ngẩn tò te.
Cúi đầu nhìn, là chuyển khoản từ “Nữ Thần Toàn Tri Toàn Năng”.
Lục Hàng đang ngẩn người thì vị Nữ Thần hơi chập mạch này gọi điện tới, bắt máy liền nghe thấy giọng nói lười biếng của cô ta:
“Làm tốt lắm, nhiệm vụ đầu tiên coi như hoàn thành viên mãn, chúc mừng ngươi đã sống chung với con gái một tuần, hai vạn tệ này là phần thưởng cho ngươi…”
“Thế nào? Nhiệm vụ của ta cũng được đấy chứ?”
“Sau khi sống chung với cô ấy, có yêu cô ấy không? Có phải có cảm giác vô cùng muốn yêu đương rồi không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
