Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2702

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 14: Bạn bè

Chương 14: Bạn bè

Từ bệnh viện đi ra, hai người im lặng không nói một lời.

Cả hai bị bác sĩ mắng cho một trận.

Bảo là không có việc gì thì đừng có chiếm dụng tài nguyên y tế.

Lúc xuống xe, Lục Hàng hớt hải ôm Bạch Hoảng xông vào bệnh viện, gào lên rằng ở đây có người sắp chết rồi.

Các bác sĩ như gặp đại địch, liền khiêng cáng cứu thương chạy, định đưa vào phòng cấp cứu.

Kết quả kiểm tra một hồi phát hiện chẳng có chuyện gì cả, chỉ là gần đây thức khuya nhiều cộng với ăn uống thất thường, dẫn đến lúc đến kỳ kinh nguyệt bị băng huyết.

Cộng thêm thể chất Bạch Hoảng vốn đã yếu, nên xả hơi nhiều một chút.

Lúc rời đi, ông bác sĩ già hói đầu còn than ngắn thở dài, bảo rằng công tác phổ cập kiến thức sinh lý cho giới trẻ còn gánh nặng đường xa lắm.

Đến thuốc cũng chẳng kê cho viên nào.

Đến cổng bệnh viện, trời đã chập choạng tối, một cơn gió lạnh thổi qua, hai người cũng chỉ biết im lặng.

“Tiếp theo làm sao đây.” Bạch Hoảng khoanh tay, trời hơi lạnh rồi, giọng cô có chút gượng gạo.

“Còn làm sao nữa.” Lục Hàng rút bao thuốc ra, bất lực nói: “Đã bảo là kinh nguyệt rồi mà cậu không chịu tin.”

Cô cuống lên: “Kinh nguyệt kiểu gì mà ra nhiều máu thế hả?”

“Thì cậu ra nhiều máu thế đấy, làm sao? Ai bảo cậu ngày nào cũng thức đêm chơi game, lần này băng huyết rồi chứ gì, cậu nhìn cái bồn cầu nhà tôi xem, khác gì Vladimir bật chiêu W không…”

“Làm gì mà nhiều đến thế?”

“Là quá nhiều.”

Bạch Hoảng vốn còn định tranh cãi với Lục Hàng một trận.

Nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm mặt Lục Hàng, ánh mắt cô lại bỗng nhiên lảng tránh, quay đầu sang một bên: “Đồ hâm, lười để ý cậu.”

Động tác y hệt mấy cô em gái nhỏ khiến tim Lục Hàng cũng khẽ hẫng một nhịp, nhất thời không nhịn được châm chọc: “Sao bây giờ cậu ẻo lả thế hả.”

Bạch Hoảng không đáp lại.

Lục Hàng thở dài, ngồi xuống bậc thềm, nhìn người qua lại trong bệnh viện, thầm nghĩ may mà không phải bệnh nan y gì, vừa bất đắc dĩ nói:

“Trong cái rủi có cái may rồi, may là bệnh vặt, bị mắng còn hơn là phải nằm viện thật, cậu cứ trộm vía mà cười đi.”

Bạch Hoảng cũng ngồi xuống theo Lục Hàng, ôm lấy đùi mình.

Gió đêm thổi hơi mạnh, thổi những sợi tóc con bay lòa xòa bên tai, trông cô có vẻ hơi buồn, bỗng nhiên đưa tay xua tan khói thuốc bên người Lục Hàng, phải biết rằng trước kia cô chưa bao giờ để ý việc Lục Hàng hút thuốc.

“Sao mà trông buồn thế?” Lục Hàng thấy cô như vậy, trong lòng cũng lạ: “Không bị bệnh chẳng phải tốt lắm sao.”

Bạch Hoảng nhướng mày, có vẻ hơi phiền muộn, bĩu môi, rõ ràng là đang hờn dỗi một mình.

Lại đắc tội cô nàng này ở chỗ nào rồi.

Lục Hàng hoàn toàn không hiểu ra sao.

Tính cách Bạch Hoảng trước kia đã rất kỳ quái rồi, có lẽ vì nội tâm của cô khá nhạy cảm, trước kia cô cũng rất thích ngồi hờn dỗi một mình. Nhưng lúc đó Lục Hàng thấy cô như vậy chỉ cảm thấy tính tình ngang ngược, chứ cũng không đến mức đau đầu như bây giờ.

Một sự thay đổi khác khi Bạch Hoảng là con gái đã xuất hiện, nhìn cô hờn dỗi, Lục Hàng bỗng cảm thấy một loại nghĩa vụ dỗ dành đang đè lên vai.

Nhưng khổ nỗi là Lục Hàng lại chẳng biết dỗ dành con gái như thế nào.

Nhìn cô mặc chiếc áo phông của mình, co ro ôm chân dựa vào người mình trong gió lạnh, im lặng hờn dỗi như một cô bạn gái, trái tim Lục Hàng lại lỡ một nhịp.

Anh em của mình sao giờ lại trở nên…

Gợi tình thế?

Đây thực sự là anh em của mình à?

Cậu cảm thấy Bạch Hoảng đang ngày càng trở nên xa lạ.

“Giận rồi à?” Lục Hàng hỏi.

“…” Bạch Hoảng không nói gì, chỉ khẽ mím môi.

Xem ra là giận rồi.

Người này quá dễ hiểumà.

“Giận cái gì hả.” Lục Hàng thở dài một tiếng, giọng điệu cũng dịu dàng hơn: “Cậu bỗng nhiên bảo mình sắp chết, tôi còn phải lặn lội bế cậu đưa đến bệnh viện, cậu không thể nào trách ông bác sĩ kia bảo cậu không mắc bệnh nan y đấy chứ? Hay là cậu muốn mắc bệnh nan?”

“… Không phải vì cái đó.” Cô lầm bầm quay mặt đi, ánh mắt u sầu, tai hơi ửng đỏ, ôm chân khẽ đung đưa, dường như đang cân nhắc từ ngữ.

“Thế thì vì cái nào?”

Cô nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn phồng má lên, nói:

“Thôi bỏ đi.”

Cái đệch, cái tên này bây giờ y hệt bọn con gái.

Lục Hàng kinh ngạc.

Chính là cái kiểu có chuyện gì thì cũng sống chết không chịu nói rõ, đã khiến Lục Hàng bắt đầu bị PTSD rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Hàng cũng không biết mình đắc tội Bạch Hoảng ở đâu, trong lòng vốn đã phiền muộn, bỗng nhiên cũng lười so đo.

Thà cứ quay về cách cư xử giữa anh em với nhau còn dễ hơn, có chuyện gì nếu không nói rõ thì coi như không có chuyện gì.

Nghe Bạch Hoảng bảo bỏ đi, Lục Hàng vốn không biết dỗ người cũng lười nói thêm gì nữa, phủi mông đứng dậy: “Không có việc gì thì về nhà thôi.”

Bạch Hoảng bỗng nhiên túm chặt lấy tay áo Lục Hàng.

Lục Hàng ngẩn ra, cúi đầu lại thấy khuôn mặt đỏ bừng vì vừa thẹn vừa giận, dường như chạm phải ánh mắt của Lục Hàng khiến cô hơi hoảng loạn.

“Rốt cuộc là vì cái gì vậy hả người anh em.” Lục Hàng cười khổ.

Cô tức tối nói: “Vừa nãy trên taxi…”

“Taxi làm sao? Tôi để quên đồ à?” Lục Hàng thắc mắc.

“… Cậu gọi tôi là vợ.” Cô nói.

Nhìn thấy khuôn mặt vì xấu hổ mà trở nên thẹn quá hóa giận của cô, phản ứng đầu tiên của Lục Hàng là tim đập nhanh hơn một chút, ngẩn người tại chỗ.

“Gọi vợ thì làm sao?” Lục Hàng hỏi.

“Đại ca à, cậu không thể gọi tôi là vợ được.” Cô cuống lên.

Lục Hàng bỗng nhiên thấy hơi khó chịu.

Cũng đâu ai bắt cậu làm vợ tôi thật? Giả bộ một chút mà cũng chê bai?

“Sao thế, chê tôi à?”

“Chuyện này thì liên quan gì đến chê với không chê, làm gì có ai vừa lên xe đã gọi người ta là vợ chứ.” Bạch Hoảng lí nhí nói.

“Cậu tưởng tôi muốn gọi chắc, gọi vợ chẳng phải nghe có vẻ cấp bách hơn sao. Hơn nữa lúc đó tôi tưởng cậu bị bệnh nan y, tôi mà không gọi thế thì taxi có chịu chạy nhanh thế không hả?”

“…” Mặt Bạch Hoảng đỏ như quả táo chín, túm chặt tay áo Lục Hàng, không nói được câu nào.

“Hơn nữa lúc đó tình thế cấp bách, anh em trước đây còn hôm nay làm bố hôm sau làm con, hôm nay đổi cách xưng hô thì có gì mà phải hờn dỗi, chủ yếu là để đến bệnh viện nhanh hơn thôi.”

Bạch Hoảng hít sâu một hơi:

“Thế cậu không thể đặt mình vào vị trí người khác mà suy nghĩ xem người nghe thấy câu đó sẽ có tâm trạng gì à?”

Lục Hàng mất kiên nhẫn: “Tâm trạng gì?”

“Vậy cậu gọi tôi là vợ, thì tôi gọi cậu là gì?” Cô hỏi: “Chẳng lẽ tôi gọi cậu là chồng à?”

Tĩnh lặng.

Có lẽ con người thực sự cần phải đặt mình vào vị trí người khác mà suy nghĩ.

Lục Hàng không ngờ một câu “chồng” đầy thẹn thùng uất ức của cô lại có sức sát thương lớn đến thế, nhất thời tim đập thình thịch, trợn mắt há hốc mồm.

Bạch Hoảng vẫn giữ tư thế kéo tay áo Lục Hàng, cúi đầu, cũng cắn răng vừa thẹn vừa giận. Ngày thường xưng huynh gọi đệ, vì tình thế cấp bách, cái gọi là bố hay vợ cũng không nghĩ nhiều, Lục Hàng cảm thấy chỉ là đổi một cách xưng hô, chẳng thấy chuyện này đáng để phản ứng mạnh đến thế.

Nhưng câu “chồng” đầy ngượng ngùng này của Bạch Hoảng thốt ra, lại như bỗng nhiên khiến máu huyết toàn thân Lục Hàng sôi trào.

Lục Hàng trợn mắt há mồm.

Bầu không khí anh em ngày thường mà cả tuần nay cậu liều mạng duy trì, nay bỗng nhiên trở nên thật mong manh. Sự chuẩn bị tâm lý liều mạng coi cô như một người đàn ông của Lục Hàng, suýt chút nữa bị một câu nói này phá hủy hoàn toàn. 

Ngày thường thấy cô nắm cổ chân ngồi trong nhà, thấy cô tóc dài thướt tha, Lục Hàng trong lòng chỉ nghĩ tóc tai thế này đúng là khó chăm sóc. Lúc này bỗng nhiên lại cảm thấy tai bị gió thổi đỏ của cô thật đáng yêu, chiếc cổ trắng ngần cũng thật đáng yêu.

Nhưng sự đáng yêu này là không được phép.

“Tôi sai rồi đại ca.” Lục Hàng im lặng một lát, lập tức xin lỗi.

“Bây giờ cậu hiểu rồi chứ, đừng có làm mấy chuyện bốc đồng thiếu suy nghĩ như thế…” Bạch Hoảng đỏ mặt, thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng siết chặt ống quần mình:

“Tôi vẫn muốn làm bạn với cậu hơn.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!