Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2628

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 15: Nỗi mất mát

Chương 15: Nỗi mất mát

Bạch Hoàng nói vẫn muốn làm bạn bè.

Lục Hàng cảm thấy như vậy rất tốt, coi như đã nói ra suy nghĩ của mình. Nếu hai người là bạn, vẫn có thể duy trì mối quan hệ khá tốt đẹp này. Còn nếu trở nên mập mờ, Lục Hàng cũng không dám chắc quan hệ của hai người rốt cuộc sẽ đi về đâu.

Theo tính cách của Lục Hàng, nếu coi nhau là bạn bè thì thực ra cũng chẳng quan tâm đối phương có mấy đồng tiền lẻ, chỉ cần ngưu tầm ngưu, mã tầm mã là được.

Nhưng nếu người này là đối tượng mập mờ của mình, thì bất kỳ sự đáng yêu, xinh đẹp, hay gia thế giàu có nào của cô, cuối cùng đều sẽ trở thành gánh nặng đặt lên cán cân.

Một mỹ thiếu nữ đẹp như tiên nữ nếu là bạn của cậu thì rất tuyệt. Nhưng nếu cô ấy là đối tượng mập mờ của cậu, cậu sẽ rất dễ nghĩ rằng mình tài đức gì, trong túi rốt cuộc có mấy đồng tiền rách chứ.

Đổi lại là Bạch Hoảng chắc cũng thế thôi. Hồi còn là thiếu gia ăn chơi trác táng, cậu ta cũng chẳng ít lần ra vào quán karaoke, trong đấy thiếu gì người đẹp như minh tinh, nhưng cũng chẳng thấy cậu ta cặp kè với cô nào.

Quan hệ bạn bè và quan hệ yêu đương vốn có những tiêu chuẩn khác nhau. Bản thân Lục Hàng cũng kiêng kỵ việc bước sai vào tiêu chuẩn đó, có lẽ vì trong lòng cậu cũng có một sự tự ti nào đó đang tác oai tác quái.

Nếu còn muốn giữ người bạn này, thì Bạch Hoảng phải làm tên thiếu gia bất cần đời trong ký túc xá ngày xưa, Lục Hàng cảm thấy mình cũng đừng coi cô như một cô gái đầy quyến rũ.

Tự rước lấy nhục là chuyện nhỏ, nhưng sợ mất đi một người bạn lại là chuyện rất lớn.

Nhưng không hiểu tại sao, Lục Hàng cứ cảm thấy hơi buồn bực trong lòng.

Nếu không quan tâm đến điểm tổng GPA, không quan tâm đến giải thưởng, thì sự vô công rồi nghề của sinh viên đại học lúc này được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Từ bệnh viện đi ra, cả hai đều không biết nên đi đâu. Đi net thì thấy chán, về nhà lại thấy tiếc, thế là cứ thế đi dạo trên con đường nhỏ gần bệnh viện.

Gió đêm thổi qua, Bạch Hoảng bước đi trên bậc thềm, giống như một đứa trẻ chỉ giẫm lên các ô gạch. Ánh tà dương cuối cùng cũng lặn xuống phía bên kia đường chân trời, dư huy của hoàng hôn nhuộm bóng nghiêng của cô thành tông màu lạnh, một cơn gió thổi tung mái tóc cô.

“Bài tập nhóm cậu làm chưa?” Lục Hàng hóng gió đêm, nhớ tới bài tập trên trường, thuận miệng hỏi bâng quơ.

“Tôi với cậu có cùng học khoa đâu.” Bạch Hoảng đáp.

“Gần đây tôi chẳng thấy cậu đi học bao giờ… Mà cậu có định đi học thật không đấy? Đừng để đến lúc bị nhà trường đuổi học.”

Cô im lặng.

“Còn nữa, hai ngày nay bọn mình chơi điên quá, ngày nào cũng chơi game từ sáng đến tối, lần này còn phải đi gặp bác sĩ, bản thân cậu cũng băng huyết rồi kìa.” Lục Hàng tiện mồm nói: “Mấy ngày tới ăn uống lành mạnh chút đi, dù sao cậu cũng đang ở chỗ tôi… Không thể để cậu chết trong phòng tôi được.”

Cô ừm một tiếng: “Biết rồi.”

Lúc cô quay mặt sang, Lục Hàng hơi không dám đối diện với gương mặt tuyệt mỹ này.

Khuôn mặt của Bạch Hoảng rất đẹp,ĩ đôi mắt phượng đã khiến ánh mắt có chút mơ màng, nốt ruồi lệ điểm nơi khóe mắt càng khiến cô trông vừa anh khí lại vừa quyến rũ.

Lục Hàng vừa dời tầm mắt đi, đã nghe thấy cô bỗng nhiên gọi: “Lục Hàng.”

“Làm sao.”

“Giả sử, chỉ là giả sử thôi, nếu có một ngày nhà tôi bỗng nhiên phá sản trắng tay.” Bạch Hoàng nói nhỏ: “Cậu còn làm anh em với tôi không?”

Lục Hàng nghi ngờ nhìn cô.

Thiếu nữ đứng đón gió đêm, nheo mắt lại như một con mèo, trông rất thoải mái.

Lục Hàng thắc mắc sao tự dưng cô lại hỏi câu này, không nhịn được hỏi: “Nhà cậu phá sản rồi à?”

“Không.”

“Thông thường thì mấy chuyện đi sau hai chữ ‘giả sử’, về cơ bản đều là chuyện thật.” Lục Hàng nhíu mày: “Nhà cậu xảy ra chuyện gì à?”

“Chuyện thì không có chuyện gì, đáng tiếc là cái công việc làm ăn rách nát của bố tôi vẫn đang kiếm ra tiền, tôi nằm mơ cũng mong ông ấy phá sản.”

Bạch Hoảng vén tóc ra sau tai trong gió, thì thầm: “Chỉ vì mấy đồng tiền rách ấy mà cả ngày trưng ra cái bản mặt thối, cũng chẳng thèm hỏi han gì đến tôi.”

“Thế hỏi cái này làm gì.” Lục Hàng đút tay vào túi, hỏi với vẻ kỳ quái.

“Tôi nói là giả sử.” Bạch Hoảng nghiêng mặt, mỉm cười một cái, nói khẽ: “À mà cậu không thấy tôi rất vô dụng sao.”

“Không hề.”

“Thật sự là không? Khoảng thời gian này ở nhà cậu, ngoại trừ lúc ăn với ngủ ra, hình như ngoài việc tiêu chút tiền cho cậu ra, những cái khác về cơ bản chẳng làm được gì cả.” 

Cô nói nhỏ: “Tính khí tôi thì xấu, tính cách cũng không tốt, lúc chơi game cũng toàn chửi người ta.”

“Đến cả đau bụng kinh với ung thư cũng không phân biệt được, kỹ năng sống kém cỏi be bét.”

“Có khả năng nào không, tôi là một người rất tệ, chỉ là tôi có nhiều tiền.” Bạch Hoảng nói với giọng ôn hòa: “Rằng số tiền này đã che đậy tất cả khuyết điểm của tôi, thậm chí có thể khiến cậu dung túng tôi đến mức này.”

Có phải đến kỳ nên tâm trạng của tên này bị trầm cảm không nhỉ? Lục Hàng trầm ngâm, nghĩ xem có nên bảo cô uống nhiều nước ấm để khỏi nghĩ đến mấy chuyện tào lao này nữa không.

“Tôi dung túng chỗ nào, chẳng phải cậu vẫn luôn như thế sao.” Lục Hàng nói.

“Cậu không thấy hôm nay là một ngày rất đẹp sao?” Bạch Hoảng nói với giọng dịu dàng, cô vừa dang tay giữ thăng bằng, vừa nghiêm túc giẫm lên các ô gạch trên bậc thềm:

“Hai đứa mình cùng làm mấy chuyện ngốc nghếch, không phân biệt được đau bụng kinh với bệnh nan y. Cậu hoảng hốt ôm tôi mà chạy, chúng ta cứ như hai đứa ngốc xông vào bệnh viện, rồi bị bác sĩ mắng cho một trận… Bây giờ nghĩ lại thì thấy rất ngốc, nhưng nhiều năm sau này nhớ lại thì hẳn sẽ là một trải nghiệm tuyệt vời.”

“Nhưng tôi sợ, vì sợ hãi nên luôn không nhịn được mà nghĩ…” Cô nhìn chằm chằm vào viên gạch dưới đất, nói nhỏ: “Nếu có một ngày tôi thực sự không có tiền… Hàng ca à, sự dung túng này liệu có giới hạn không… Cậu còn đối xử tốt với tôi như vậy không?”

Chủ đề dường như hơi nặng nề, hơn nữa còn rất phiền phức.

Cảm giác giống như lúc yêu nhau, bạn gái bỗng hỏi: nếu em biến thành con gián thì anh còn yêu em không.

Kiểu câu hỏi mà chẳng biết phải trả lời thế nào.

May mà Bạch Hoảng cũng không hỏi một cách trịnh trọng cho lắm, giọng điệu vô cùng thoải mái, giống như chỉ thuận miệng nhắc tới, khiến Lục Hàng hơi muốn né tránh vấn đề phiền phức này.

Bởi nếu phải nói thật, thì nó quá là sến súa, giữa anh em tốt với nhau thì không nên làm mấy trò sến súa như vậy.

Hai người hóng gió tản bộ, lúc Lục Hàng lơ đãng nhìn về phía Bạch Hoảng, thấy cô đang nheo mắt dưới ánh hoàng hôn, mặc chiếc áo sơ mi trắng của cậu nhìn như một cái váy khi mặc trên người cô, trông như một con mèo vậy.

“Nói đi, đừng giả ngu, nếu tôi không có tiền thì cậu còn tốt với tôi như thế không?” Khóe miệng cô cong lên, truy hỏi.

Nếu cuộc đời là game hẹn hò, thì đây chắc là câu hỏi cho free điểm.

Lúc này chắc chắn sẽ nói “cho dù em biến thành thế nào anh cũng sẽ ở bên em”.

Click chọn, độ thiện cảm cộng 3, kích hoạt một tấm CG nụ cười xinh đẹp dưới ánh hoàng hôn.

Nhưng đây là thế giới thực, bạn bè với nhau mà nói câu này khó tránh khỏi quá LGBT.

Lục Hàng bất lực, đút tay túi quần, vừa bước đi một cách chậm rãi, vừa nói: “Cậu là phụ nữ à mà mấy câu kiểu đấy?.”

Khóe miệng Bạch Hoảng cong lên một nụ cười.

Bỗng nhiên cô đi nhanh hơn hai bước, dừng lại trước mặt Lục Hàng, ôn hòa nhìn thẳng vào mắt cậu:

“Đúng rồi, tôi là phụ nữ mà.”

Lục Hàng ngẩn người.

“Hiện tại là vậy.” Cô nắm lấy ngón tay Lục Hàng, nói khẽ: “Trả lời đi.”

Mắt Lục Hàng hơi mở to, bởi vì vào khoảnh khắc này Bạch Hoảng thực sự rất đẹp. Ánh hoàng hôn chiếu lên làn da cô gần như thành một màu trắng lạnh trong suốt, cô kéo ngón tay cậu, biểu cảm cũng không nói rõ là trêu chọc hay dịu dàng.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, cậu đành phải khổ não suy nghĩ nghiêm túc.

Tuy nói hồi năm nhất quả thực vì Bạch Hoảng là đại gia nên Lục Hàng có sự dung túng nhất định đối với cô, thời gian lâu dần cũng quen với tính cách này của cô rồi.

Nhưng nếu tất cả bắt đầu lại từ đầu thì sao?

Hình như rất khó tưởng tượng.

“Tôi…” Lục Hàng há miệng.

“Reng reng reng” Điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Lục Hàng móc chiếc điện thoại từ trong túi ra như thể vớ được phao cứu sinh.

Nhìn một cái, là “Nữ Thần Toàn Tri Toàn Năng” gọi tới.

Bạch Hoảng cụp mắt xuống, dường như có chút mất mát.

Lục Hàng hít sâu một hơi, nghe điện thoại, hạ thấp giọng để Bạch Hoảng không nghe thấy, tuyệt đối không thể để Bạch Hoảng biết được sự tồn tại của vị nữ thần này:

“Tôi đang bận, sao thế?”

“Nhìn sang bên phải.” Trong điện thoại truyền đến giọng nói lười biếng của Nữ Thần.

Lục Hàng nhìn sang phía bên phải, chỉ thấy ở cuối công viên có một cô gái mặc áo hoodie, đi dép tông đang giơ điện thoại, từ xa ra sức vẫy tay.

“Cái đệch.” Lục Hàng chửi thề trong lòng, sao con hàng này lại trực tiếp xuất hiện ở đây?

Nếu Bạch Hoảng biết chính vì vị nữ thần này mà chim của cô bay đi, trời mới biết Bạch Hoảng sẽ làm ra hành động gì khi biết chuyện này.

Đừng thấy quan hệ hai người cười cười nói nói, ngoại trừ cái thói quen mồm miệng độc địa của Bạch Hoàng khi trò chuyện cùng Lục Hàng, bản thân cô giống hệt một con mèo lớn, vừa lười vừa xấu tính.

Nhưng sự đối xử của cô đối với người ngoài và đối với Lục Hàng lại là hai thứ trái ngược nhau một trời một vực

Lúc đối xử với người khác thì cô cứ như nhân vật phản diện trong phim truyền hình đô thị vậy, động một tí là "mày biết bố tao là ai không", "tin tao gọi người đánh gãy chân chó của mày không", hơi hở tí là dọa người.

Nếu để lòi cái đuôi này ra, thì vị nữ thần này và Bạch Hoảng cũng là kẻ một tái một chín.

“Sao thế? Ai gọi đấy?” Bạch Hoảng có chút nghi hoặc nhìn theo ánh mắt cậu, cũng nhìn thấy cô gái mặc áo hoodie đang vẫy tay kia.

Đôi mắt cô không kìm được khẽ nheo lại.

“Bạn học cùng khoa, hình như nói bài tập nhóm sắp xếp có vấn đề, bảo tôi đến nói chuyện với cậu ấy.” Lục Hàng hít sâu một hơi, gãi gãi mặt, gượng gạo nói: “Cậu đợi tôi ở đây một lát, tôi sẽ quay lại ngay, đi mấy phút thôi.”

Lời vừa dứt, Lúc Hàng rút tay ra khỏi tay Bạch Hoảng, vội vàng chạy về phía Nữ Thần.

Nhiệt độ cơ thể của bàn tay to lớn lưu lại trên đầu ngón tay lạnh lẽo vẫn còn chút ấm áp.

Bạch Hoảng cúi đầu, lẳng lặng nhìn ngón tay trắng nõn của mình.

Bỗng nhiên cảm thấy buồn trong lòng.

Nhưng điều khó nói là Bạch Hoảng cũng không biết tại sao mình lại buồn.

Sau khi biến thành con gái, dường như dù là tư duy hay tâm hồn, đều nảy sinh thêm rất nhiều thứ không nói rõ được. Những thứ ngày thường lười so đo tính toán dường như bỗng nhiên bị phóng đại, một chút lơ là bỗng chốc đủ để chiếm cứ toàn bộ tâm trí, quanh quẩn trong lòng mãi không tan đi.

Một lát sau, cô phiền muộn thở dài, bất lực nhếch khóe miệng:

“Hàng ca à, là bạn gái thì cứ nói là bạn gái đi… Bạn học cùng khoa cái gì chứ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!