Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17780

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2442

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 78

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 155

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3680

Tập 02 - Chương 87: Dường như đã bắt đầu quen với những cái ôm

Chương 87: Dường như đã bắt đầu quen với những cái ôm

Cơ thể Lục Hàng cứng đờ.

Cậu ngẩn ra mất hai giây mới kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

Ngoái đầu nhìn sang, chỉ thấy Bạch Hoảng đang ngoan ngoãn chớp chớp hàng mi, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt khi nhìn gần lại càng tôn thêm vẻ quyến rũ lạ thường.

Phong cách ăn mặc của cô từ trước đến nay hầu như chẳng mấy khi thay đổi, về cơ bản vẫn là bên ngoài khoác hờ hững, kết hợp với váy liền thân ôm trọn đôi chân dài. Chất vải rất mỏng manh, khi cọ xát gần gũi thế này, dường như có thể cảm nhận trực tiếp được làn da mềm mại, mịn màng của cô vậy.

Nhưng cái tình huống này làm sao mà dám cúi đầu xuống nhìn cơ chứ.

Bởi vì chỉ cần cúi đầu một cái, rãnh ngực trắng ngần sâu thăm thẳm của cô sẽ đập ngay vào mắt, khiến cho Lục Hàng không khỏi một phen đứng ngồi không yên.

Chẳng biết có phải là do từ cái hồi mới chạy đến nhà cậu đã mặc riết thành quen hay không, mà bây giờ đồ lót của cô về cơ bản nếu không phải là viền ren thì cũng là rập ren toàn tập. Cộng thêm vòng một vốn dĩ đã đồ sộ, cứ cúi đầu xuống thế này, cái khe rãnh kia quả thực khiến Lục Hàng phải hít sâu một hơi.

Chỗ đó mà dùng để kẹp một ly trà sữa thì đảm bảo chắc chắn không thành vấn đề.

Lục Hàng thầm nghĩ trong bụng, cái tật tiện đâu là dán người vào đó của cô quả thực cần phải chấn chỉnh lại thôi. Cậu không nhịn được bèn đưa tay đẩy đẩy cái đầu của Bạch Hoảng ra: “Cậu bị làm sao thế hả?”

Nhưng lại đẩy không ra.

Vừa mới đẩy một cái, cái đầu nhỏ lại tựa hẳn vào cánh tay Lục Hàng.

“Cho tôi dựa một lát đi.” Cô ấm ức nói.

......

“......”

Lục Hàng hít sâu một hơi, trân trân nhìn lên trần nhà.

Bởi vì trên người cô bây giờ chẳng có chỗ nào để dán mắt vào được cả, cứ cúi xuống là y như rằng lại nhìn thấy rãnh ngực, cái tình huống éo le này biết tìm ai mà kể lể đây.

Lần này cô dựa dẫm vào người cậu là bởi vì cậu chê màu sơn móng tay của cô trông rất bình thường...... Lần trước cô cũng "không nói không rằng" sán đến dán chặt lấy cậu thế này, là vì Lục Hàng nói không nhìn ra lớp trang điểm của cô.

Kết quả là lần đó Bạch Hoảng chẳng hừ chẳng hử lấy một tiếng, cứ thế chui tọt vào lòng Lục Hàng, mang theo vẻ tủi thân muốn được ôm ấp. Cứ ôm mãi, ôm mãi, rồi ôm đến mức nhất quyết không chịu buông tay nữa.

Chui vào lòng Lục Hàng rúc mãi không chịu chui ra, cậu đành phải dỗ dành cô.

Nhưng dỗ dành xong cũng vô ích, chỉ có thể đợi cô nằm thoải mái chán chê rồi, tự nhiên sẽ tự động dời đi.

Đúng là cái tính nết y hệt như một con mèo hoang.

Cũng chẳng biết cái thói quen này được nuôi dưỡng từ khi nào nữa.

Thực ra cho đến tận ngày hôm nay, Lục Hàng vẫn có chút không thể chấp nhận được sự thân mật quá đỗi này, luôn cho rằng Bạch Hoảng vẫn là Bạch Hoảng.

Dưới góc nhìn của cậu, Bạch Hoảng vẫn chưa thể gột rửa sạch cái bóng dáng của Bạch Hoảng trong quá khứ: một gã thiếu gia con nhà giàu có chút thiếu kiên nhẫn nhưng lại cứ thích bám riết lấy cậu một cách khó hiểu.

Khi dùng cái nhận thức này để nhìn nhận cô ở hiện tại, thì những sự tiếp xúc cơ thể và những tình huống thân mật quá mức thế này sẽ khiến Lục Hàng nảy sinh một cảm giác nổi da gà và mất tự nhiên.

Thế nhưng chẳng biết từ lúc nào, cái người cứ thích bám dính lấy cậu lại biến thành một đại tiểu thư tính tình khó hiểu.

Vậy thì cái nhận thức kia cũng chẳng biết đã lỗi thời hay chưa nữa.

Hơn nữa, làm gì có ai cứ thấy buồn bã tủi thân là lại rúc ngay vào lòng người khác cơ chứ?

Trớ trêu thay, trên người cô lại tỏa ra một mùi hương rất thơm. Cơ thể nhỏ nhắn, vừa nóng, vừa ấm, lại vừa tỏa hương thơm ngát.

Cứ như thể cô đang buông bỏ mọi lớp phòng bị, phó mặc toàn bộ tâm trí và cơ thể mà tựa vào người Lục Hàng vậy. Mùi hương thoang thoảng bay tới lại vô cùng dễ chịu, rất thơm, giống như mùi của một loài hoa mang theo hơi lạnh ngậm chút hương gỗ.

Lục Hàng lẳng lặng để mặc cho cô tựa vào, ý nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu cậu lại là cảm thán xem lọ nước hoa này rốt cuộc lại ngốn bao nhiêu tiền nữa đây.

“Sán đủ chưa thế.” Lục Hàng cạn lời, tiện tay búng một cái lên trán cô.

Bạch Hoảng cũng ngoan ngoãn chịu đòn, chủ trương giữ vững lập trường: cậu cứ việc búng, còn tôi thì nhất quyết không đứng lên.

Giống y xì đúc Sở Tình.

Một khi đã sán lại gần là gần như cả người cô đổ ập lên người Lục Hàng. Từ khi biến thành con gái, nếu không nhìn chằm chằm vào cô, thì cảm giác mang lại giống hệt như một cục bông thơm tho ấm áp, xúc cảm chạm vào cũng khá là dễ chịu. Nhưng dẫu sao thì việc có một người cứ nằm ườn trên người mình luôn khiến cậu cảm thấy mất tự nhiên. Lục Hàng đành bất lực lên tiếng: “Tê tay bây giờ bà nội ơi.”

“......”

Cô không đáp lời, nhưng cánh tay Lục Hàng bỗng cảm thấy hơi ngứa ngáy, chắc là do cô vừa chớp mắt.

“Dậy mau.” Lục Hàng hết cách, khẽ nhấc vai phải lên.

Cơ thể cô vẫn dán chặt lấy cậu không mảy may nhúc nhích.

Thôi mặc kệ vậy.

Lục Hàng đành phải tiếp tục xem tivi, dán mắt vào chương trình quảng cáo. Cứ tựa vào nhau như vậy, trên người lại có một thứ gì đó vừa ấm áp vừa thơm tho tì vào, quả thực khiến cậu chẳng tài nào tập trung nổi sự chú ý vào mấy cái quảng cáo.

Cậu ngoái đầu liếc nhìn Bạch Hoảng một cái, cô đang tĩnh lặng tựa vào người Lục Hàng. Từ trên nhìn xuống có thể thấy rõ đôi chân trắng ngần đang ngoan ngoãn khép lại. Lớp vải mềm mại phác họa rõ nét từng đường cong cơ thể và nửa sau của cặp đùi, trông cô hệt như một loài động vật nhỏ bé, mệt mỏi rồi bèn tìm một chỗ để tựa vào nghỉ ngơi vậy.

Từ góc nhìn này, có thể thấy hàng mi của cô thực ra khá rậm, tựa như một chiếc quạt nhỏ màu đen vậy.

Cái dáng vẻ ngoan ngoãn quá đỗi này khiến trong lòng Lục Hàng bỗng dấy lên một tà hỏa khô nóng khó hiểu. Trong đầu cậu cố gắng tự nhủ với bản thân rằng cái người đang tựa vào mình đây chẳng qua chỉ là thằng anh em chí cốt chung phòng ký túc xá mà thôi.

Đáng tiếc là "tiểu đệ" của cậu lại hoàn toàn không nghĩ như vậy.

Lục Hàng bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng và bồn chồn không yên, xúi giục cô đứng lên phần lớn là vì sợ cô nhận ra điều gì đó bất thường.

Mẹ kiếp, hồi trước đi đánh bóng rổ xong cũng thiếu gì mấy lúc ngồi tựa lưng vào nhau với Lão Sở đâu, có cái quái gì to tát đâu cơ chứ......

Lục Hàng nhắm mắt niệm phật kinh, tự trấn an bản thân trong lòng.

Thế nhưng xúc cảm chạm vào cơ thể con gái thì quả thực là khác biệt hoàn toàn.

Con trai tựa vào nhau lúc nào cũng có cảm giác cứng nhắc hơn một chút, chứ không giống như một cục bông vừa mềm mại vừa ấm áp đang áp sát vào người thế này. Hơi ấm ấy tựa như đang thấm đẫm vào tận sâu thẳm cõi lòng Lục Hàng, khiến trái tim cậu cũng khó hiểu mà trở nên khô nóng.

“Có chịu dậy hay không?” Lục Hàng nhẹ giọng uy hiếp.

Vẫn không nhúc nhích.

Lục Hàng không kìm được bèn vòng tay qua, khẽ véo véo đôi gò má của Bạch Hoảng: “Dậy không hả?”

Cô chỉ khẽ nhíu mày, nhưng vẫn mặc cho cậu muốn làm gì thì làm, rõ ràng là định chơi trò ăn vạ btrên người Lục Hàng đến cùng.

Xúc cảm chạm vào vẫn có chút thịt, da dẻ trên má cô lại còn khá mịn màng. Lục Hàng phải công nhận con nhà đại gia thì đúng là con nhà đại gia, riêng cái khoản ăn uống chắc chắn chẳng bao giờ bạc đãi cô.

Sờ sướng tay phết.

Đem khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vò tròn rồi bóp méo, nắn tới nắn lui một hồi, chính Lục Hàng cũng đành chào thua. Cứ vò nắn mặt cô thế này, ít nhiều cũng đã bắt đầu vượt quá giới hạn rồi. Cho dù có coi họ là bạn bè đi chăng nữa, thì thực chất rất nhiều hành động cậu đang làm đã không còn nằm trong phạm vi của tình bạn nữa rồi.

Bạn bè bình thường thì đâu có tựa hẳn vào người nhau như thế này, rồi lại cứ để mặc cho đối phương nắn tròn bóp méo cơ chứ.

“Áp ơm ột út.” Khuôn mặt bị vò nắn liên tục của cô phát ra những âm thanh mềm mại lúng búng.

“Cái gì?” Lục Hàng buông tay ra, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Cậu nói tiếng nước nào đấy?”

Cô cũng chẳng thèm giận dỗi việc Lục Hàng nắn mặt mình nửa ngày trời, chỉ tĩnh lặng đáp lời:

“Ôm tôi một lát.”

Bàn tay Lục Hàng khựng lại giữa không trung.

“Sao thế, nhà cậu phá sản rồi à.” Trong lòng Lục Hàng chợt dấy lên một gợn sóng, cậu thở dài, dường như đang tìm lý do để bào chữa cho hành động của cô: “Sao tự dưng lại cần phải rúc vào lòng tôi để tìm kiếm sự an ủi thế này.”

“Không phá sản.” Cô lặng lẽ đáp, giọng điệu lại vô cùng thành thực:

“Chỉ là muốn được cậu ôm thôi.”

“......”

Cái này cũng đánh phủ đầu trực diện quá rồi đấy.

Lục Hàng sững người mất nửa ngày, luống cuống tay chân chẳng biết làm sao.

Thấy Lục Hàng không có động tĩnh gì, cô khẽ chau mày, giọng điệu hệt như đang làm nũng mà thỏ thẻ: “Thì ôm tôi một cái đi mà~”

“......”

Lục Hàng bối rối mất một lúc lâu. Khi cô dùng cái giọng điệu mang theo chút đáng thương nũng nịu này, Lục Hàng thực sự chẳng biết phải làm sao cho phải nữa.

Theo bản năng, cậu hít sâu một hơi, vô tình hít trọn vẹn hương thơm thoang thoảng trên người cô vào lồng ngực, sau đó không nhịn được bèn ngó nghiêng xung quanh một vòng. Chợt nhận ra điều gì đó, cậu thầm chửi thề một tiếng trong bụng, cái tên này dạo này sao cũng lắm tâm cơ đến thế.

Có cách làm giống y hệt như cái tên họ Mộc ở phòng bên cạnh vậy.

Trong nhà chẳng biết từ lúc nào đã vắng hoe chẳng còn ai!

Lúc này Lục Hàng mới bàng hoàng nhận ra Mộc Dĩ Nam đã đi chợ mua thức ăn từ sớm, Tiêu Tiểu Vũ cũng ra ngoài mua phụ kiện máy tính, còn Sở Tình thì vẫn như mọi khi xuống lầu chạy bộ.

Căn nhà này chẳng biết từ lúc nào lại chỉ còn lại một nam một nữ chung phòng.

Hóa ra là giăng bẫy chờ mình sẵn ở đây rồi.

Lục Hàng còn đang thắc mắc sao cứ thấy sai sai ở đâu, thói quen hình thành qua thời gian dài khiến trong lòng Lục Hàng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ đúng lúc này Mộc Dĩ Nam sẽ cười híp mắt đẩy cửa bước ra, sau đó lại bắt đầu màn đấu võ mồm.

Cậu lo lắng nửa ngày trời mà chẳng thấy bóng dáng ai cả. Lại còn đang tự hỏi Bạch Hoảng chẳng nói chẳng rằng tự dưng lại lăn ra nằm ườn trên người mình làm cái gì. Một người vốn dĩ da mặt mỏng như cô theo lý mà nói thì sao có thể làm ra cái trò này được, không ngờ là cô nàng đã canh chuẩn thời gian hết cả rồi.

Cái thứ tâm cơ nhỏ nhặt vừa có chút đáng yêu lại vừa khiến Lục Hàng có chút luống cuống này, khiến cậu nhất thời chẳng biết phải ứng phó ra sao.

“......”

Bàn tay lơ lửng giữa không trung một lúc, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai cô.

Thì ôm vậy. Lục Hàng mặc kệ sự đời.

Ôm một cái thì có bầu được chắc.

Bạch Hoảng vô cùng mãn nguyện rúc sâu thêm một chút vào trong vòng tay của Lục Hàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!