Chương 93: Không giống như trước kia nữa rồi
Thi thì cũng thi xong rồi, thế thì chắc chắn phải đi ăn mừng.
Ăn mừng sau khi thi xong là chuyện đương nhiên, bốn người vốn là muốn ăn mừng vì đã bỏ ra bao nhiêu công sức để ôn thi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cả đám mới nhận ra thực chất cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức gì cả.
Nhưng ăn uống nhậu nhẹt vốn là chuyện chẳng cần lý do gì to tát, thôi thì cũng coi như là đánh dấu một học kỳ khép lại, mọi người tụ tập với nhau, ăn mừng vì đã tiến gần hơn một bước đến ngày tốt nghiệp.
Lục Hàng cũng bùi ngùi cảm thán, học kỳ này tuy có chút trầy trật, nhưng dường như những việc cần làm thì đều đã làm xong xuôi. Vớt vát được cả đám quay lại đi học, bên phía nhà trường cũng đã thương lượng ổn thỏa với giảng viên. Hiện tại mọi người cũng đã thuận lợi vượt qua kỳ thi, nếu không ăn mừng một bữa thì quả thực là không thể chấp nhận được.
Đợi Mộc Dĩ Nam thi xong môn cuối cùng, cả đám bàn bạc một hồi, cuối cùng đưa ra một quyết định vô cùng sảng khoái.
Về nhà thay quần áo, bắt đầu quẩy thôi.
Chỗ ở mới chuyển đến thực ra cách trường khá xa, vị trí cũng hơi thiên về khu ngoại ô, ngồi tàu điện ngầm cũng phải mất chừng hai mươi phút.
Vốn dĩ năm người định bàn nhau xuống ngay dưới lầu ăn tạm, nhưng nhìn quanh quất bốn phía cũng chẳng có cái quán xá nào ra hồn. Cuối cùng đành quyết định ngồi tàu điện ngầm thẳng tiến đến khu vực gần Làng Đại học, ăn một bữa đồ nướng vỉa hè cho ra trò để ăn mừng.
Năm người người cùng nhau về nhà. Sở Tình và Lục Hàng đều quăng tạch túi xách lên ghế chuẩn bị đi luôn, ngay cả Tiêu Tiểu Vũ cũng chỉ về phòng thay một đôi ống tay chống nắng. Lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, ba người mới ngớ người nhận ra rằng Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam đã biến mất tăm.
Gõ cửa hỏi thử.
Thôi xong, hai cái người này còn phải trang điểm nữa.
......
“Đúng là lắm chuyện rách việc.” Sở Tình lên tiếng bình phẩm.
Lục Hàng ưỡn vai tỏ vẻ bất lực.
Ba người đành phải ngậm ngùi ngồi đợi trên sô pha.
Sở Tình vẫn chẳng buồn trau chuốt ăn diện gì, đèn trong phòng vừa tắt, cô khoác hờ chiếc áo thể thao ra ngoài ban công hút thuốc. Tiêu Tiểu Vũ ngoan ngoãn ngồi im trên sô pha, vân vê đôi ống tay chống nắng, vẻ mặt đăm chiêu, chẳng biết đang suy tính chuyện gì. Lục Hàng thì khá rảnh rỗi, cảm thấy đợi hai người họ thì cũng chẳng sao cả, chỉ là có chút không quen.
Sau khi biến thành con gái, dường như ai nấy đều phản ứng khá chậm chạp, phải mãi sau này mới nhận ra rốt cuộc những thứ nhỏ nhặt này sẽ gây phiền toái cho mình ở những chỗ nào.
Trước kia nếu đã hẹn nhau đi ăn thì chỉ việc vớ đại cái áo khoác lên người là xong. Ngay cả Bạch Hoảng hồi đó có ăn diện chải chuốt nhất thì phần lớn thời gian cũng chỉ đến thế là cùng, tuy nói là âu phục giày da bóng lộn, nhưng thực chất cũng chỉ là khoác cái áo vest lên người rồi ra ngoài.
Bây giờ lại còn phải đợi hai cô nàng Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam trang điển, khiến cho mỗi lần ra khỏi nhà càng thêm tốn thời gian..
“Hàng ca thử nói xem cái lớp trang điểm này thì có cái gì mà phải tô với vẽ chứ.” Sở Tình thở dài một hơi rồi dập tắt mẩu thuốc lá: “Bà nội nó...... Trang điểm mất hơn nửa tiếng đồng hồ, vẽ vời xong xuôi bước ra ngoài, hai đứa nhìn nhau cũng chẳng biết là đã trát phấn lên chỗ nào, trông vẫn y xì đúc như lúc trước.”
Tiêu Tiểu Vũ không kìm được bật cười khúc khích: “Đúng thật.”
“Chắc là trang điểm nhẹ nhàng thôi.” Lục Hàng cũng mù tịt khoản này, đành lên tiếng: “Nhìn không ra thì cũng là chuyện bình thường mà.”
“Thực ra......” Tiêu Tiểu Vũ ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói đỡ cho hai người họ với giọng nói nhẹ nhàng: “Thực ra trong đó cũng nhiều mánh khóe lắm.... Vừa phải đánh kem nền, vừa phải kẻ đuôi mắt, tốn nhiều thời gian cũng là..... chuyện bình thường thôi.”
Ba người rơi vào im lặng.
Sở Tình nhíu mày, lúc sắp sửa ra khỏi nhà rõ ràng mọi người đều đang rất hào hứng, đợi một lúc lại bắt đầu thấy bực mình. Vốn dĩ thầm nhủ hôm nay không say không về, phần lớn những lúc đi ăn uống nhậu nhẹt bên ngoài đều là vì muốn quên đi đủ thứ chuyện bực mình phiền toái sau khi biến thành con gái.
Thế mà hai người này lại còn phải tốn thời gian trang điểm, ít nhiều cũng làm cô tụt cả cảm xúc.
Lại còn phải chầu chực hai người phụ nữ trang điểm, bôi bôi trát trát một lúc lại chẳng biết đến mùa quít năm nào mới xong.
“Này, Hàng ca.” Rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, Sở Tình đột nhiên ra vẻ thần bí nói: “Có muốn cá cược một ván không.”
“Cá cái gì?” Lục Hàng cạn lời.
“Cá xem ai trang điểm lố bịch nhất.” Sở Tình thì thầm đầy bí hiểm.
Lục Hàng gối hai tay ra sau gáy, thầm nghĩ trong bụng hai người này, một người thì ngày nào cũng diện váy trắng liền thân, người còn lại thì am hiểu tường tận cái phong cách nam giả nữ.
Nếu không phải là người có tinh thần thép, cái tủ đồ trong phòng Mộc Dĩ Nam đúng là chẳng dám mở ra xem, bên trong thứ quái quỷ gì cũng có đủ cả.
Thế thì chắc chắn là Mộc Dĩ Nam không lệch đi đâu được rồi, nghĩ đến đây, cậu đáp: “Chắc chắn là lão Nhị rồi còn gì.”
“Không phải đâu.” Sở Tình cười hẹ hẹ một tiếng, nghiêm mặt nói: “Chắc chắn là Mộc Dĩ Nam dù có bôi trát cả buổi thì vẫn cứ ra cái bộ dạng như cũ, cùng lắm là mặc thêm cái váy ôm sát vòng ba, xách thêm cái túi nhỏ, tóc tai chải chuốt gọn gàng...... Cậu cứ tin tôi đi, Bạch Hoảng ấy mới là người lên đồ lòe loẹt nhất cho mà xem, khả năng cao là cái phong cách mà trước nay cậu chưa từng nhìn thấy bao giờ.”
Lục Hàng sửng sốt, không nhịn được hỏi lại: “Sao cậu biết?”
“Tính tình cậu ta thế nào chẳng lẽ tôi không biết, hễ cứ ăn diện là y như rằng làm quá lên. Sống chung với nhau ngần ấy thời gian, còn cái gì mà không biết nữa.” Sở Tình vỗ đùi một cái: “Bớt nói nhảm đi, có cá hay không đây.”
“Cá luôn.” Lục Hàng gật đầu cái rụp. Trong lúc chờ đợi rảnh rỗi đến mức rớt dãi thế này, cá cái gì cậu cũng chơi.
“Cá cái gì nào?”
“Đến lúc ra quán vỉa hè, đứa nào thua thì tự phạt thêm một chai.” Sở Tình liếm môi.
Lục Hàng gật đầu, vung tay lên, hào khí ngút trời: “Nhất ngôn cửu đỉnh!”
Tiêu Tiểu Vũ đang vân vê đôi ống tay chống nắng không kìm được phải lườm hai người một cái.
Lớn tướng cả rồi mà cứ như hai thằng ngu vậy.
......
Chờ đợi Mộc Dĩ Nam và Bạch Hoảng trang điểm khoảng hai mươi phút đồng hồ, người đầu tiên mở cửa bước ra là Mộc Dĩ Nam.
Vẫn là cái bộ dạng mỉm cười tủm tỉm thường ngày, khoác trên người chiếc váy liền thân ôm sát vòng ba màu trắng tinh khôi, tay xách một chiếc túi nhỏ, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ buộc lệch sang một bên. Cô vừa bước ra, Sở Tình và Lục Hàng lập tức không nhịn nổi nữa.
Cô rõ ràng sững người một nhịp, ngay sau đó cũng không kìm được mà nheo mắt mỉm cười: “Cười cái gì đấy? Kể nghe thử xem nào, cho tôi cười ké với.”
“Hai tên này đang cá cược xem lúc ra khỏi nhà thì hai cậu sẽ mặc đồ gì đấy.” Tiêu Tiểu Vũ chống cằm, uể oải ngồi trên sofa, bất lực đáp lời.
Mộc Dĩ Nam khựng lại một chút mới hiểu ra ý của cô là gì. Dù tính tình có tốt đến mấy thì cũng không nhịn được mà đảo mắt lườm một cái, cạn lời: “Hai người rảnh rỗi thật đấy.”
“Rầm.”
Lời vừa dứt, Bạch Hoảng cũng mở tung cửa bước ra, mắt cụp xuống, vẻ mặt có chút rầu rĩ. Cách ăn mặc này của cô khiến tất cả những người có mặt ở đó đều sững sờ.
Bởi tranh phục mà cô đang mặc thuộc thể loại có thể khiến bất kỳ thằng đàn ông nào cũng phải bốc lên dục hỏa.
Mái tóc ngắn ngang tai được uốn cụp một cách tỉ mỉ bằng máy ép tóc. Nửa thân dưới là một chiếc quần đùi siêu ngắn vô cùng táo bạo. Chính là cái loại ngắn không thể ngắn hơn, bạo không thể bạo hơn.
Bó sát lấy đôi chân tròn trịa, trắng nuột là một đôi tất đùi trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo hoodie rộng thùng thình.
Ăn mặc tuy có gợi cảm và dễ thương, nhưng thoạt nhìn lại trông chẳng khác nào một cô nàng hoạt náo viên cổ vũ trong mấy bộ phim mỹ. Giờ chỉ cần chạy ra sân bóng, hò hét một hồi thì chẳng lệch đi chút nào
Cô vừa mở cửa: “Hàng ca, chúng ta......” Nhưng Lời chưa nói hết đã bị tràng cười phá lên cắt ngang.
Bạch Hoảng đáng thương kinh hãi nhìn đám người đang cười ngặt nghẽo. Cất công ăn diện tỉ mỉ ngần ấy thời gian, vậy mà phản ứng nhận lại lại là thế này. Cơ thể cô rõ ràng cứng đờ, ngay cả chóp mũi cũng đỏ ửng lên, toàn thân khẽ run rẩy.
Tiếp đó, sau khi nghe xong lời giải thích bất lực của Mộc Dĩ Nam, cô mới thẹn quá hóa giận: “Mấy người có bị bệnh không hả!”
Lục Hàng cũng buồn cười. Bạch Hoảng tức giận dùng đôi nắm đấm nhỏ nhắn thụi liên tiếp vào người cậu: “Cậu cũng hùa theo cái đứa ngực to não phẳng kia làm loạn hả!”
Lục Hàng giơ tay đỡ đòn. Cô đấm đến mức mang tai và gò má đều ửng hồng. Ngẩng mặt lên nhìn Lục Hàng với vẻ không mấy vui vẻ, đột nhiên cô lên tiếng:
“Thế cậu nói xem, bộ này có đẹp không? Không đẹp tôi đi thay bộ khác.”
Lục Hàng quan sát cô một lượt. Thực ra nhìn kỹ lại cũng khiến trong lòng cậu có chút rạo rực. Dẫu sao thì vóc dáng cô cũng khá thấp bé, nhìn từ trên xuống dưới, đầu tiên là vòng một lấp ló, sau đó là chiếc bụng phẳng lỳ có chút thịt mềm mại, cuối cùng là đôi chân thon thả nuột nà.
Nhìn thêm lúc nữa chắc còng lưng mất, Lục Hàng đành ngượng ngùng dời tầm mắt đi chỗ khác: “Đẹp.”
“Đẹp thật hay đẹp giả vờ?” Cô cau mày.
Thực ra lúc này Lục Hàng đã bắt đầu thấy hối hận rồi. Dựa theo tính cách của Bạch Hoảng, lúc này chắc chắn trong lòng đã tràn ngập sự hoài nghi về bản thân, khả năng cao là tưởng mình ăn mặc có vấn đề thật.
Cậu đành phải hạ giọng, dịu dàng dỗ dành: “Đẹp mà.”
Rõ ràng là cô không tin, ủ rũ ôm chặt lấy cánh tay Lục Hàng, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Lục Hàng thầm kêu hỏng bét. Tính tình Bạch Hoảng tuy bề ngoài có vẻ vừa cục súc vừa u ám, nhưng thực chất cũng có chút mỏng manh dễ vỡ. Dọc đường đi ra ngoài chuyến này, cái tay kia của cô khả năng cao là cũng cứ thế mà ôm chặt lấy mình không buông ra, cậu cũng thầm tự chửi rủa bản thân mình lắm mồm làm cái quái gì không biết.
Trang điểm xong xuôi chuẩn bị xuống lầu, Mộc Dĩ Nam vốn đã xỏ giày ra khỏi cửa vẫn đang mỉm cười tủm tỉm, nhìn thấy cảnh Bạch Hoảng khoác tay Lục Hàng, khóe mắt liền giật giật.
Ngay sau đó, vẻ mặt lại trở lại bình thường, cô vô cùng tự nhiên vòng tay ôm lấy cánh tay bên kia của Lục Hàng, thân mật mỉm cười: “Thế thì bên này vẫn còn trống một chỗ, để cho tôi nhé.”
Bạch Hoảng trợn trừng mắt lườm như gặp phải đại địch.
Lục Hàng chuyến này ra khỏi cửa đúng là trái ôm phải ấp. Cánh tay trái bị vòng một mềm mại bao lấy, bên phải cũng không khác gì. Nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại bình tĩnh đến lạ thường, dường như cũng bắt đầu quen dần với sự thân mật quỷ dị này.
“Cậu đã để cô ta khoác tay thì buông ngay tôi ra!” Bạch Hoảng nghiêng đầu liếc nhìn một cái, lại xù lông lên, tức giận gắt: “Chỉ được ôm một người thôi!”
“Bớt lải nhải lại đi, ở đây chỉ có cậu là lắm mồm nhất thôi.” Mộc Dĩ Nam siết chặt lấy cánh tay Lục Hàng, vẫn giữ nụ cười cợt nhả: “Đi nhanh nào.”
Lúc đi xuống cầu thang, Sở Tình còn đi đằng sau cười khúc khích.
Cười một lúc, bỗng dưng nhận ra người bắt đầu cười chỉ có mỗi mình mình, cô dần im bặt. Lúc bước xuống lầu nhìn bóng lưng Lục Hàng đang được hai người đẹp khoác tay hai bên, đột nhiên trong lòng len lỏi một cảm giác khó nói.
Không giống như trước kia nữa rồi.
...
...
...
Ủng hộ truyện mới: "Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán" anh em nhé. Không ủng hộ là drop bộ Lục Hàng này :3
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
