Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Tập 02 - Chương 90: Đóng giả vợ cậu là được chứ gì?

Chương 90: Đóng giả vợ cậu là được chứ gì?

Nhưng chuyện này một là Lục Hàng không nói ra, hai là bản thân Sở Tình cũng chẳng có lý do gì phải chủ động gợi chuyện. Dẫu sao thì nghe nó cũng quá sức biến thái:

"Người anh em à, nếu cậu muốn xem, cùng lắm thì bọn mình vào phòng, tôi cho cậu xem thỏa thích."

Cái câu sặc mùi tà đạo này cho dù có là Sở Tình đi chăng nữa, thì cô cũng thừa hiểu chắc chắn có chỗ nào đó vô cùng bất ổn.

“Bốp.” Một bàn tay vỗ cộp xuống vai Sở Tình.

“Á~!”

Toàn thân run bắn lên, hai khối mỡ trước ngực rung lắc dữ dội, trong miệng buột ra một âm thanh kỳ quái.

Sở Tình theo bản năng bụm chặt miệng, mặt đỏ lựng lan đến tận mang tai. Thầm rủa trong bụng sao tự dưng mình lại rên rỉ ra cái thứ âm thanh khỉ gió đó cơ chứ.

Ngoảnh đầu lại liền bắt gặp một khuôn mặt vởi biểu cảm cạn lời. Sở Tình ái ngại nhìn chằm chằm Lục Hàng, đưa tay quệt mồ hôi trên mặt, buông tiếng thở dài:

“Tôi chỉ ra ngoài chạy bộ chút thôi mà.”

“Lúc nãy tôi gọi cậu, cậu có thèm để ý đâu.” Lục Hàng bất lực đáp.

“Thì đang chạy bộ mà.” Sở Tình có chút chột dạ.

Nếu để cậu ấy mà biết ban nãy trong đầu mình đang nghĩ cái gì... thì toang thật sự.

Hai người rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, thế là cứ tản bộ dọc theo con đường này. Sở Tình dán mắt vào sườn mặt của Lục Hàng, trong lòng bỗng dưng cảm thấy gượng gạo khó tả.

“......”

Bởi vì đi dạo mà chẳng ai nói với ai câu nào.

Xấu hổ đến mức muốn đội quần lên đầu.

Ngày trước thì chẳng buồn để tâm nhiều đến thế, nhưng giờ đây cô bắt đầu cảm nhận được rằng, một nam một nữ đơn độc đi dạo cùng nhau, bầu không khí ít nhiều cũng nhuốm màu ám muội.

Nhìn chằm chằm vào tấm lưng của Lục Hàng, rảnh rỗi sinh nông nổi mà đầu óc cô lại bắt đầu bay bổng. Nhớ lại cái nhiệm vụ ngửi quần lót người khác giới mà mụ Nữ Thần trừu tượng kia giao cho cậu hôm trước, Sở Tình dường như còn lấy cả quần lót của chính mình cho cậu ngửi. Mặc dù hồi đó cô cũng thực sự chẳng biết rốt cuộc trong đầu mình đang nghĩ cái quái gì nữa.

Lúc đó chỉ thấy ngượng ngùng thôi, nhưng giờ nhớ lại, gò má nóng ran cứ có xu hướng lan thẳng lên tận mang tai. Không kìm được mà nghiến răng nghiến lợi tự hỏi bản thân lúc đó rốt cuộc đã lên cơn thần kinh gì vậy.

Quần lót là cái thứ có thể tùy tiện giao cho người khác được sao?

“Nói mới nhớ, Nữ Thần không giao thêm cái nhiệm vụ kỳ quái nào cho cậu nữa đấy chứ?” Sở Tình nhìn chằm chằm vào lưng cậu, không kìm được bèn hậm hực hỏi.

“Nếu giao thì sao?” Lục Hàng cạn lời: “Cậu giúp tôi chắc?”

Sở Tình đỏ mặt suy nghĩ một lúc, nội tâm đấu tranh dữ dội.

Cuối cùng vẫn gật đầu: “Ừm.”

“Dạo gần đây thì không có, cô ta ngoan ngoãn hơn nhiều rồi. Hình như nghe đồn người của Thần Giới sắp xuống thị sát hay sao ấy, nên dạo này cũng chẳng dám ngông cuồng nữa.” Lục Hàng thở dài, tiện chân đá hòn sỏi lăn lóc trên đường:

“Nghe nói người của Thần Giới kia hình như còn muốn tới tìm tôi nữa... Ngày xưa cứ đinh ninh là Thần Thánh căn bản không hề tồn tại trên cõi đời này, bây giờ đúng là không thể lường trước được điều gì.”

“Không lường trước được cái gì cơ?” Sở Tình thắc mắc.

“Không lường trước được là lại bẩn bựa đến mức này.” Lục Hàng đáp.

“Cái đó thì công nhận.” Sở Tình gật gù.

Lon ton bám đuôi cậu hệt như một cái đuôi nhỏ, Sở Tình ngược lại cảm thấy Nữ Thần dù có trừu tượng, có bẩn bựa thì cũng chẳng sao, đồ cho ngon là được rồi.

Sau khi nốc thử cái thứ nước kia, cô quả thực cảm thấy thứ đồ kỳ diệu đến vậy, trước đây cô đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ.

Lục Hàng dường như từng kể với cô về nguồn gốc của lọ dược thủy này, nghe đồn là Bạch Hoảng đã gọi cậu một tiếng "ông xã" giữa chốn thanh thiên bạch nhật, sau đó mới hoàn thành nhiệm vụ.

Hồi đó Lục Hàng kể cho cô mọi chi tiết cũng chỉ đến đó là cùng. Sở Tình thực sự không thể nào tưởng tượng nổi Bạch Hoảng rốt cuộc đã mang cái tâm trạng gì mà thốt ra được cái từ đó. Nghĩ đến viễn cảnh ấy, chẳng hiểu sao trong lòng luôn dấy lên một cảm giác là lạ, mà đến chính cô cũng không tài nào diễn tả thành lời.

Hồi đó khi nghe kể, tuy trong lòng luôn cảm thấy không được thoải mái cho lắm, nhưng cô vẫn mang tâm lý hả hê khi người khác gặp nạn. Vậy mà hiện tại khi Sở Tình nhớ lại, vẫn không khỏi thầm bái phục trong lòng. Cô thầm nghĩ cái người tên Bạch Hoảng bình thường lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt mất kiên nhẫn muốn chết, thế mà vì giúp anh em lại có thể chơi lớn đến mức sẵn sàng vứt hết thể diện.

Những ngón tay vô thức siết chặt lại.

Thế nhưng thi xong rồi, cô sẽ phải theo cậu về quê để đóng giả làm vợ của cậu.

Mặc dù không đến mức phải gọi cậu là "ông xã" trước mặt nhị vị phụ huynh nhà Lục Hàng, nhưng những cử chỉ thân mật thì chắc chắn là không thể thiếu. Nhưng mà thân mật thì phải thân mật ở mức độ nào cơ chứ, cô làm gì có lấy một mẩu kinh nghiệm trong chuyện này đâu.

Mặc dù ngày thường mồm mép tép nhảy, nói hay làm gì cũng toàn là những lời đậm chất hổ lang thô bỉ, nhưng trên thực tế, cô luôn cảm thấy bản thân mình phần lớn vẫn ngây thơ hệt như một tờ giấy trắng vậy. Cũng chẳng biết rốt cuộc có thể hoàn thành xuất sắc cái nhiệm vụ mà Lục Hàng giao phó hay không nữa.

Nghĩ đến đây, Sở Tình lại thấy có chút ngượng ngùng.

“Kỳ nghỉ đông lúc về nhà cậu thì tôi phải làm thế nào đây?” Sở Tình hơi cúi đầu, lơ đễnh nhìn chằm chằm gót giày của Lục Hàng, không kìm được khẽ hỏi: “Tôi... đóng giả vợ cậu là được chứ gì?”

“Đóng giả bạn gái tôi thôi.” Lục Hàng rõ ràng là có chút sượng trân: “Vợ thì chưa đến mức đó.”

“Thế thì cũng xêm xêm nhau cả mà......” Sở Tình thở dài.

“Khác xa là đằng khác.” Lục Hàng cạn lời: “Bạn gái thì cùng lắm là nắm tay hôn môi, còn nếu là vợ thì đó là chuyện dựng vợ gả chồng rồi.”

“Đến lúc đó là phải cùng nhau nghĩ xem sống chung thế nào, lo toan củi gạo dầu muối ra sao, có khi sau này có con rồi còn phải tính chuyện cho con học ở đâu...... Những thứ phải bận tâm nó nằm ở một tầm vóc hoàn toàn khác, thế mà gọi là giống nhau được à?”

“Ừm......”

Sở Tình chạy bộ xong mệt đến mức não cũng lười suy nghĩ, cứ lơ đãng đi theo sau cậu, bắt đầu suy xét xem rốt cuộc mình nguyện ý làm vợ cậu hay làm bạn gái cậu hơn.

Nắm tay hôn môi gì đó, chính là những việc mà bạn gái nên làm nhỉ......

Cảm giác độ khó cao phết đấy chứ.

Suy cho cùng thì những việc xảy ra sau khi nắm tay hôn môi, cô thậm chí còn chẳng dám nghĩ tới. Hễ cứ nghĩ đến chuyện phải làm những việc đó với Lục Hàng là ngay lập tức thấy ngượng đến mức muốn đào hố chui xuống đất.

Nhưng nếu bảo là dựng vợ gả chồng thì có vẻ nhẹ nhàng hơn. Mở mắt ra là nghĩ xem hôm nay ăn gì uống gì, đi làm ở đâu, cùng con đi chạy bộ chăm sóc con cái, tìm cách học nấu ăn để chồng con được khỏe mạnh......

Khi nghĩ tới viễn cảnh này, trong lòng bỗng dưng toát lên chút bình yên ấm áp.

Bản thân Sở Tình dẫu sao cũng xuất thân từ một tỉnh lẻ, thực ra cô hoàn toàn không có sức đề kháng với cái viễn cảnh ổn định mà vẫn xen lẫn chút ấm áp kiểu này. Nghiêng đầu suy nghĩ một lát, tự nhiên lại cảm thấy cái cảnh tượng đó cũng không tồi chút nào, trong lòng dâng lên niềm ao ước.

“Vậy tôi vẫn muốn làm vợ cậu hơn.” Sở Tình rầu rĩ thốt lên: “Không muốn làm bạn gái đâu.”

Ngay sau đó liền nhìn thấy Lục Hàng, người vừa nãy vẫn còn đang giữ cái vẻ dửng dưng, nay lại quay phắt đầu lại với cái bản mặt hệt như vừa nhìn thấy ma.

Sở Tình nhìn biểu cảm này của cậu, ngớ người ra một nhịp mới kịp nhận ra rốt cuộc mình vừa thốt ra cái gì. Ngay lập tức gò má nóng rực như lửa đốt, cô vội vã né tránh ánh mắt của cậu, lắp bắp giải thích: “Không phải...... Ý tôi không phải vậy, tôi không bảo là không muốn làm bạn gái cậu...... Thực ra tôi cũng rất muốn làm mà.”

Sau hai giây im lặng tĩnh mịch, Lục Hàng phát ra một tiếng "HẢ!?" đầy chấn động.

“Không phải, ý tôi là...... Tôi muốn làm vợ cậu cơ.” Vừa thấy phản ứng này của Lục Hàng, Sở Tình cũng cuống cuồng cả lên, xua tay lia lịa, hốt hoảng nói: “Tôi rất thích chăm trẻ con, cái cảm giác làm vợ này cũng rất tuyệt......”

“Tôi, tôi......” Nói được một lúc, thấy biểu cảm trên mặt Lục Hàng càng ngày càng trở nên quái dị, cuối cùng cô cũng lộ vẻ kinh hãi, mặt đỏ bừng như ráng chiều, ấp úng mãi nửa ngày trời mới chịu xì hơi.

Cô yếu ớt nói: “Cậu đợi chút, để tôi load lại đã......”

“Con mẹ nhà cậu tốt nhất là đừng có load nữa.” Lục Hàng vỗ trán cắt ngang, hiển nhiên cũng không lường trước được việc cô vừa mở miệng ra là đã tung luôn chiêu cuối, khiến cậu cũng ngượng đến mức đỏ chín cả mặt: “Miệng mồm đã vụng về thì đừng có cố đấm ăn xôi, mấy cái chuyện này càng giải thích thì chỉ càng bôi đen thêm thôi.”

“Ồ.” Cô có chút tủi thân, khẽ gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!