Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Tập 02 - Chương 86: Đột nhiên dán vào

Chương 86: Đột nhiên dán vào

Bình yên vô sự.

Tuần thi cuối kỳ theo lý mà nói thì phải vô cùng căng thẳng. Nhưng Lục Hàng trước đó đã đem thứ bảo bối xin được từ chỗ Nữ Thần ra khoe mẽ với đám anh em. Đám Bạch Hoảng đều mang tâm thế dùng thử cho biết, bèn nếm thử công hiệu của loại dược thủy mà Hàng ca được Nữ Thần ban cho.

Không thử thì không biết, chứ thử vào rồi thì đúng là kinh thiên động địa.

Tình huống này tự nhiên cũng khiến cả đám vô cùng kinh hỉ.

Vốn dĩ bọn họ cũng chẳng phải là cái loại mọt sách ham học hành gì, vừa nghe đến việc phải lên thư viện ôn thi là đã thấy lười chảy thây, chẳng vớt vát nổi chút hứng thú nào. Kết quả là vừa nghe tin có dược thủy của Nữ Thần mang theo, dùng thử xong lại thấy hiệu quả kỳ diệu đến vậy, thế là lại càng lười ôn tập hơn.

Thế nên mới có một chuyện vô cùng kỳ dị xảy ra: mặc dù đang ở ngay thềm tuần thi cuối kỳ, nhưng đám mỹ nữ này lại thảnh thơi nhàn nhã đến lạ thường.

......

Trong vài ba ngày từ lúc Tiêu Tiểu Vũ dọn đến, cả bọn sống chung dưới một mái nhà cũng coi như là nước sông không phạm nước giếng.

Bạch Hoảng cứ rảnh rỗi là lại lên mạng học trang điểm làm đẹp các kiểu. Cô thường xuyên dùng thun buộc tóc túm lại thành cái kiểu đầu quả táo, dạo gần đây dường như còn bắt đầu mày mò cách làm nail nữa.

Buổi chiều hôm ấy, Lục Hàng rảnh rỗi ngồi xem tivi trên ghế sofa, tranh thủ lúc Sở Tình xuống lầu chơi bóng rổ để giành xem mấy trận thi đấu.

Bạch Hoảng từ đâu bước tới, ngồi phịch xuống ngay bên cạnh cậu, khoanh tay trước ngực.

Sau đó hai người cứ thế ngồi im lặng.

Cũng chẳng biết cô nàng sán tới đây để làm cái gì.

Cô cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến tivi, tóm lại là cứ sán đến ngồi cạnh vậy thôi.

Cứ như thể chỉ đơn thuần là muốn xích lại gần Lục Hàng thêm một chút.

“......”

Lục Hàng dán mắt vào tivi chẳng buồn nhúc nhích. Cậu luôn cảm thấy cái tính nết của Bạch Hoảng y hệt như một con mèo khó nắm bắt. Lúc nào nổi hứng thì sán đến cọ cọ vài cái, hết hứng rồi thì đứng dậy quay mông bỏ đi.

Mấy ngày hôm nay lại càng tỏ ra như vậy.

Cậu liếc mắt nhìn cô một cái.

Chỉ thấy cô đang rủ hàng mi, sắc mặt loáng thoáng ửng hồng. Đôi chân khép lại vô cùng ngoan ngoãn, vạt váy được tém gọn lót dưới bờ mông, trông bộ dạng này thì chắc là không định bỏ đi nữa rồi.

Lục Hàng tiếp tục dán mắt vào màn hình tivi.

Thực ra mấy ngày nay Lục Hàng cũng bắt đầu nhận ra hành động của mấy đứa anh em đều trở nên vô cùng kỳ dị.

Nhưng nói thật thì cậu lại cảm thấy bộ dạng này của cô còn tốt hơn gấp vạn lần cái kiểu hơi tí là suy sụp tinh thần như lúc trước. Mới nửa tháng trước thôi, Bạch Hoảng còn vì không thể chấp nhận được việc mình biến thành con gái mà lên cơn phát rồ.

Hồi đó cô cứ hở ra là lại suy sụp, làm ra đủ thứ chuyện mà giờ nghĩ lại cứ thấy dở hơi làm sao. Giờ nghĩ lại, hiện tại tuy có kỳ dị thật đấy, nhưng chẳng biết từ lúc nào, cậu cảm thấy tâm trạng của cô đã ổn định hơn rất nhiều rồi.

Suốt ngày chỉ cắm mặt vào nghiên cứu mấy cái kỹ thuật trang điểm... thế cũng tốt.

Bạch Hoảng dạo này thi thoảng lại buộc tóc lượn lờ tới lui trong nhà, có lúc ra ngoài dạo phố cũng khuân về cả đống đồ nghề trang điểm, sau đó lại bày biện pha chế trong phòng y như mấy tên tiến sĩ điên vậy... Thôi thì it nhất thì cũng tốt hơn cái cảnh nửa tháng trước hơi tí là rúc vào lòng cậu mà khóc lóc đến đứt ruột đứt gan.

“Cậu thấy có đẹp không.” Bạch Hoảng bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi.

“Hả?” Lục Hàng ngoái đầu nhìn sang.

Bạch Hoảng ngoan ngoãn ngước mắt lên, nhìn chằm chằm Lục Hàng.

“Nail của tôi.” Cô nói.

Bạch Hoảng cẩn thận từng li từng tí xòe bộ móng tay lấp lánh của mình ra. Cô quay lưng về phía ánh sáng xanh biếc của bầu trời buổi xế chiều ngoài khung cửa sổ, khiến mái tóc cắt ngắn ngang vai được mạ lên một lớp viền vàng nhạt. Lúc này cậu mới chợt nhận ra cô nàng còn đi cắt cả tóc mái thưa nữa, trước kia cậu đâu có nhớ cô nàng lại điệu đà đến mức này.

“Chỉ cần cậu thấy đẹp là được rồi.” Cô thủ thỉ.

Ánh mắt ướt át của Bạch Hoảng khiến Lục Hàng hứng trọn một đòn chí mạng, trong lòng tự dưng run lên một nhịp.

Nhớ lại cái đôi mắt đan phượng hơi xếch của cô, rõ ràng là nửa tháng trước lúc nào cũng mang theo cái thần thái hùng hổ dọa người cơ mà.

Vậy mà bây giờ thi thoảng lại toát ra cái vẻ nũng nịu của cô bạn gái, hệt như đang làm nũng hỏi bạn trai mình xem có đẹp hay không vậy. Cái tư thế này quả thực khiến Lục Hàng có chút không chống đỡ nổi.

Nghe cô nhắc đến móng tay, Lục Hàng không nhịn được bèn cúi đầu nhìn xuống. Cô ngoan ngoãn xòe bàn tay đặt lên cặp đùi dài trắng muốt để trưng bày, khẽ mím môi, nghiêm túc quan sát biểu cảm của Lục Hàng.

So với việc nhìn vào mắt cô... Lục Hàng cảm thấy dán mắt vào bộ móng tay kia vẫn dễ thở hơn đôi chút.

“Ừm......” Lục Hàng săm soi đánh giá.

Trắng trẻo tròn trịa, còn tản ra ánh sáng nhàn nhạt. Bộ móng này được dũa giũa vô cùng tròn trịa và xinh xắn, thoạt nhìn trong veo như pha lê vậy.

Thằng anh em chí cốt của lại mang cái vẻ mặt vô cùng e ấp thẹn thùng hỏi mình làm cái móng tay này có đẹp hay không. Lục Hàng cũng đành cạn lời, cảm thấy dạo gần đây mình dường như cũng đã bắt đầu chai sạn với mấy cái tình huống và đoạn hội thoại kiểu này rồi.

Cậu khô khốc cổ họng dán mắt vào bộ móng của cô nàng, cũng chẳng biết phải nhận xét thế nào.

Đâu chẳng phải chỉ là móng tay thôi sao, Lục Hàng thầm nghĩ.

Cái thứ này thì biết đánh giá kiểu gì?

“Đẹp lắm.” Đón nhận ánh mắt vô cùng mong chờ của cô, Lục Hàng đành phải khô khan vắt ra một câu khen ngợi, sau đó gãi gãi đầu: “Tôi cũng có hiểu mấy cái đồ này đâu.”

“......” Bạch Hoảng tỏ vẻ hơi thất vọng, bộ móng đang xòe ra khẽ cuộn lại, đặt trên đùi.

“Đẹp thật mà.” Lục Hàng gãi đầu.

“Không nhìn ra sao?” Cô khẽ chau mày, dường như có chút buồn bực, cúi đầu xòe ngón tay ra ngắm nghía: “Thực ra tôi bôi khá nhiều thứ lên đấy, tốn công sức lắm cơ.”

“Công sức gì cơ.”

“Sơn móng tay này, rồi còn gắn thêm mấy cái kim tuyến lấp lánh nữa... Cậu không phát hiện ra nhìn kỹ thì thấy nó lấp la lấp lánh sao.” Cô cúi cái đầu nhỏ xuống, dùng móng tay gảy gảy, tự dưng lại ỉu xìu xuống hệt như quả bóng hết hơi, thở dài: “Tôi xem một bà beauty blogger bảo rồi, nói là bọn con trai hay thích mấy kiểu móng tay như thế này, vì nhìn nó rất tự nhiên, không có vẻ tâm cơ.”

Lục Hàng nào có nghiên cứu gì về móng tay móng chân đâu, đành phải hùa theo: “Công nhận là đẹp thật.”

“Đẹp cái rắm, cậu có phản ứng tí ti nào đâu.” Cô khẽ hứ một tiếng, sau đó dùng một tư thế vô cùng quyến rũ mà thu chân lại trên sofa, áp má lên đùi, nghiêng đầu lặng lẽ quan sát Lục Hàng, giọng điệu lại trở nên dịu dàng hẳn:

“Cậu chẳng có phản ứng gì...... Thế chẳng phải là thất bại rồi sao.”

Lục Hàng thầm chửi thề trong lòng. Cậu thì biết cái quái gì về mấy cái trò vẽ hoa vẽ rồng trên móng tay này chứ. Bình thường vốn dĩ đã chẳng quan tâm đến mấy cái này, nên dưới góc nhìn của cậu thì bộ móng kia chẳng qua chỉ là trông lấp lánh hơn một chút, đúng là đẹp thật, nhưng bảo đẹp ở điểm nào thì cậu chịu chết.

“Nói mới nhớ, trước kia cậu cũng là con trai cơ mà.” Lục Hàng ngả người ra sofa thở dài, cố ý lên tiếng bào chữa cho bản thân: “Cái thứ này rốt cuộc có tác dụng với con trai hay không, con trai có thích hay không, cậu phải là người rõ hơn ai hết chứ.”

“......”

Bạch Hoảng chớp chớp mắt liên hồi, dường như cũng bị câu nói này làm cho sững sờ.

Sau đó cô thẫn thờ đảo mắt suy nghĩ một lúc, rồi không kịn được mà nở một nụ cười ngại ngùng: “Cũng đúng nhỉ.”

Lục Hàng cạn lời.

Mới chưa đầy hai tháng, cô dường như đã quên béng luôn việc trước kia mình từng là một thằng con trai rồi.

Thấy cậu không biết thưởng thức nghệ thuật làm nail, Bạch Hoảng lập tức ỉu xìu. Đôi bàn chân gác lên sô pha trông rõ là thất vọng, cô ôm lấy cặp đùi trần nhàu nhĩ trông cứ đáng thương làm sao.

Nhìn bộ dạng này của cô, Lục Hàng bỗng cảm thấy ban nãy mình nói vậy hình như hơi phũ phàng quá. Nếu là đám anh em ngày trước mà dám to tiếng bảo dành ngần ấy thời gian chỉ để làm cái móng tay, phỏng chừng Lục Hàng đã cười rụng rốn rồi.

Nhưng bây giờ nếu mà cười nhạo cô, cậu luôn có dự cảm cái trái tim nhỏ bé mỏng manh kia của cô sẽ vỡ vụn ra rồi khóc bù lu bù loa cho cậu xem ngay lập tức...

Lục Hàng quả thực chẳng có tí mảy may bận tâm nào đến mấy cái đồ của con gái này. Thực ra cậu nhìn vào thì cũng chỉ thấy nó giống cái móng tay bình thường thôi. Nhưng hình như cả buổi sáng nay cô nàng cứ cắm mặt vào xem video rồi hì hục tô tô vẽ vẽ cái bộ móng của mình, rõ ràng là đã dốc rất nhiều công sức.

Thì dẫu sao trước kia cậu cũng từng là người có bạn gái cơ mà. Nói một cách chính xác thì là từng làm một simp lỏd. Cậu từng tiêu tốn rất nhiều tiền sinh hoạt phí để mua quà cho bạn gái cũ, nên tự nhiên cậu cũng hiểu rõ, mấy cái thứ thoạt nhìn có vẻ rẻ bèo này, thực chất lại là những món ngốn tiền nhất.

Chỉ một lọ sơn móng tay bé tẹo tèo teo thế này thôi, có khi cũng ngốn của Bạch Hoảng đến cả trăm tệ. Nhìn cô rảnh rỗi là lại cắm mặt vào điện thoại học lỏm, mà đồ nghề do mấy bà beauty blogger kia review thì có cái nào là rẻ cơ chứ...

Cho dù cái tên này bây giờ miễn cưỡng cũng được coi là một thiên kim đại tiểu thư, quả thực là không thiếu tiền. Nhưng thời gian và tâm huyết thì sao có thể dùng tiền bạc mà đo đếm được.

Nhìn Bạch Hoảng đang rủ mắt dán chặt vào bộ móng tay của mình, vẻ mặt không phân định rõ là đang buồn bã hay hụt hẫng, cả người tỏa ra một bầu không khí chán nản. Mặc dù mù tịt về chuyện làm nail, nhưng cậu cũng có thể cảm nhận được màu sơn móng tay của cô lên màu khá tự nhiên và bóng bẩy.

Cứ nhắm vào điểm đó mà khen vậy.

Lục Hàng đành phải lên tiếng khen ngợi: “Thực ra tôi thấy đẹp thật mà, bộ móng này thoạt nhìn rất trong trẻo, thực tế thì cũng có khá nhiều người thích cái kiểu này......”

Bạch Hoảng thuận đà ngả đầu tựa hẳn vào vai Lục Hàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!