Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 89: Chạy bộ

Chương 89: Chạy bộ

Biết được tin nữ thần sân bóng rổ kia lại là hoa đã có chủ, lại nghe thêm gã anh em kia đổ thêm dầu vào lửa, ba hoa một tràng về việc nụ cười của Sở Tình đẹp đến mức nào.Trong lòng cả đám như bị ngũ lôi oanh đỉnh, sét đánh ngang tai.

Cái cảm giác đó giống hệt như: Ồ hô, hóa ra cô ấy ở trước mặt các ngươi thì ra cái bộ dạng đó, còn ở trước mặt ta thì hoàn toàn chẳng phải thế này.

Sau khi biết được bạn trai của Sở Tình sống ngay trong khu dân cư gần đây, trong lúc Lục Hàng hoàn toàn không hay biết gì, thực ra cái tên tuổi của cậu cũng đã khá nổi, là không ai không biết ở khu vực này rồi.

Tranh thủ lúc cậu xuống lầu hút thuốc, cả nam sinh không kìm được mà nhìn chằm chằm vào cậu từ đằng xa với ánh mắt hận đến nghiến răng nghiến lợi. Thầm nghĩ trong bụng cái tên đi dép lê quèn cái bộ dạng rảnh rỗi sinh nông nổi này, rốt cuộc Sở Tình nhìn trúng hắn ta ở điểm nào chứ.

“?”

Lục Hàng xuống lầu hút thuốc, tiện tay ném mẩu thuốc lá xuống dưới chân. Dường như cảm nhận được điều gì đó, cậu khó hiểu nhìn về phía những ánh mắt vừa mới thu lại ở đằng xa.

Chẳng biết có phải là do cậu ảo giác hay không.

Lúc nào cũng có cảm giác dạo gần đây số người nhìn chằm chằm vào mình ngày càng nhiều lên.

Mà cái ánh mắt đó ít nhiều cũng mang theo sự hằn học nghiến răng nghiến lợi, dường như có thể bắn ra tia lửa vậy. Lục Hàng vắt óc suy nghĩ cũng thực sự chẳng nhớ nổi mình rốt cuộc đã đắc tội với đám người này ở chỗ nào.

Cậu thở dài một tiếng, dập tắt mẩu thuốc lá.

Ai mà biết được chứ, trên đời này vốn dĩ nhiều người dở hơi như vậy mà.

......

Nói tóm lại, sau một hồi ăn nói ngon ngọt, lại ôm lấy Bạch Hoảng dán mắt vào chương trình Thế giới Động vật trên tivi nửa ngày trời. Dưới giọng thuyết minh hiền từ của người thuyết minh, hai người chứng kiến cảnh một con sư tử đực cưỡi lên người một con sư tử cái.

Bạch Hoảng vốn dĩ da mặt mỏng manh, xem đến đây cuối cùng cũng đạt đến giới hạn chịu đựng, khuôn mặt đỏ bừng vùng vằng rời khỏi người Lục Hàng.

Lúc rời đi cũng chẳng biết cô nàng lên cơn hâm dở gì, còn dùng bàn tay khẽ đánh lên cánh tay Lục Hàng.

Tuy lực đạo mang theo sự hờn dỗi nũng nịu, nhưng Lục Hàng chẳng hiểu nổi cô đang bực bội cái nỗi gì.

Theo lý mà nói, tuần thi cuối kỳ ở khu vực quanh trường đại học phải là cảnh tượng dòng người hối hả ngược xuôi, các quán cà phê và thư viện lân cận cũng phải chật kín người. Thế mà trớ trêu thay, Lục Hàng lại thực sự cảm nhận được một khoảng thời gian nhàn nhã thảnh thơi hệt như đang trong kỳ nghỉ lễ vậy.

Buổi chiều vốn dĩ đã hẹn nhau cùng lên thư viện, nhưng cuối cùng cả đám chẳng thấy bóng dáng đứa nào đâu, không đi dạo phố thì cũng là đi đánh bóng rổ mất rồi.

Dù vậy, Lục Hàng cũng chẳng buồn cất công hối thúc bọn họ làm gì nữa. Bởi sau khi tận mắt chứng kiến cái hiệu quả của loại ma dược mà Nữ Thần ban cho, thì ngay cả chút lo lắng cỏn con cuối cùng trong lòng cậu cũng đã hoàn toàn tan biến.

Dẫu sao thì đến cuối cùng thi kiểu gì cũng qua, thế thì còn sợ cái gì nữa.

Cái thứ thuốc đó uống vào bụng, đầu óc minh mẫn thanh tỉnh cứ như được đổ nguyên chai dầu gió vào vậy. Thậm chí Sở Tình sau khi uống xong, còn bàng hoàng nhớ lại rành rọt chi tiết cái sự kiện Lục Hàng nhậu đến mức phải nhập viện vào năm nhất đại học.

Theo lời cô kể lại: Lúc vác cậu lên vai, Lục Hàng bất tỉnh nhân sự nằm vắt vẻo trên vai cô, quần thì cứ tụt dần xuống, còn để lộ cả cái quần đùi hoa lá hẹ mua trên Taobao với giá ba chục tệ......

Chỉ có điều duy nhất cô không nhớ ra được chính là đề thi.

Điều này khiến Lục Hàng vô cùng quan ngại.

Xuống lầu đi dạo với đôi dép lê lẹp xẹp hệt như một ông cụ non, nhìn chằm chằm vào gương đánh giá hai cái, Lục Hàng cảm thấy cách ăn mặc hiện tại của mình dường như cũng chẳng khác biệt là bao so với một vị Thần bẩn bựa nào đó.

Vừa khéo lúc ngoảnh đầu lại, liền nhìn thấy Sở Tình trong bộ đồ thể thao đang chạy bộ, rẽ qua từ góc khuất bên kia sân bóng rổ.

Lục Hàng khẽ nhướng mày.

Con hàng từ sáng sớm vác mặt ra ngoài là đã đi đánh bóng rổ, buổi chiều ăn cơm xong, thay bộ đồ khác lại tiếp tục ra ngoài vận động.

Lần chạy bộ này Lục Hàng vẫn không nhịn được mà liếc mắt nhìn một cái. Nhìn bộ ngực khổng lồ đung đưa dữ dội trước ngực cô mỗi khi chạy, cùng với cặp đùi dài trắng nõn nà, cậu cũng đành cạn lời. Thầm nghĩ trong bụng cái tên này chạy bộ trông cứ chướng mắt kiểu gì ấy.

“Lão Tình!”

Rảnh rỗi sinh nông nổi, Lục Hàng dứt khoát vẫy tay gọi cô một tiếng.

“......”

Kết quả là cô cứ cúi gằm mặt mải mê suy nghĩ chuyện gì đó, cũng chẳng biết trong đầu đang nghĩ cái quái gì, cứ thế tỉnh bơ lướt qua người Lục Hàng chạy mất hút.

Lục Hàng ngậm điếu thuốc, vẻ mặt sửng sốt, chăm chú nhìn theo bóng lưng ngày một xa dần của cô, trong lòng đầy nghi hoặc.

Lại đang suy tư cái gì nữa đây?

......

“Phù......”

Chạy bộ về cơ bản có thể coi là một công việc làm theo thông lệ, nhưng thông lệ ở đây là năm kilomet.

Sở Tình cúi người nhìn chằm chằm xuống mặt đất, nhìn những giọt mồ hôi của mình từng chút một tuôn rơi từ khuôn mặt nay đã trở nên mềm mại và thanh tú hơn trước rất nhiều, rơi lộp bộp xuống nền xi măng, sau đó mờ dần rồi khô cong.

Cái tư thế cúi người này khiến cô khẽ chau mày.

Hai cái khối thịt trước ngực này vẫn cứ chắn hết cả tầm nhìn.

Về cơ bản là rất khó để nhìn thấy mũi chân của chính mình.

Cô lùi chân về phía sau, mũi chân vẫn vô cùng cứng đầu mà lẩn khuất dưới hai bầu ngực đồ sộ.

“Chạy chậm hơn trước kia rồi, thể lực cũng sụt giảm không ít.”

Cô thầm tính toán trong đầu, đứng thẳng lưng dậy, tu ừng ực hai ngụm nước từ chai nước khoáng, rồi thở phào nhẹ nhõm.

Trước ngực tự dưng mọc thêm hai cái của nợ này, lần nào chạy bộ xong cũng khiến Sở Tình hận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Cho đến tận ngày hôm nay, cô vẫn chẳng thể nào làm quen được với chúng.

Bởi vì hai cục mỡ cứ thế treo lủng lẳng trước ngực, chạy một lúc là lại cảm thấy bả vai rung lên bần bật nặng trĩu, Hơn nữa vì một số lý do cá nhân, Sở Tình cực kỳ chán ghét việc phải mặc áo lót hay mấy thứ đồ tương tự. Cái áo ngực thể thao mua ở ngoài hôm bữa, dù có mua về rồi thì vẫn luôn bị cô vứt xó xỉnh chẳng thèm đoái hoài tới.

Cho đến nửa tháng trước khi ra ngoài chạy bộ.

Hôm đó đang chạy giữa chừng, lớp vải áo cứ cọ xát vào đầu ngực khiến cô luôn có cảm giác vừa khó chịu vừa kỳ quặc. Chạy năm kilomet về đến nhà, lúc tắm rửa cúi đầu nhìn xuống —— Mới hoảng hồn phát hiện ra phần đầu ngực vô cùng nhạy cảm và mỏng manh kia đã bị lớp vải thô ráp của áo cọ xát đến trầy da tróc vảy......

Hai nụ hồng bị cọ rách cả da.

Sở Tình hoảng hốt lo sợ, tắm xong trong lòng tràn ngập muộn phiền, chạy ngay xuống lầu mua một hộp băng gâu. Về đến nhà lại chui vào phòng tắm đứng trước gương, tự tay dán hai hình chữ X lên hai bên ngực. Cô cắn chặt gấu áo, nhìn chằm chằm vào bản thân mình trong gương với khuôn mặt đỏ bừng và vẻ bối rối tột độ.

Cái tư duy rập khuôn của một người con trai trong lòng cô dạo gần đây vốn dĩ đã bắt đầu có chút lung lay sắp đổ, nay lại bị cái bộ dạng có phần mờ ám của chính mình trong gương bồi thêm một đòn chí mạng.

Cho dù cái tư tưởng gia trưởng đại trượng phu vẫn còn đang quấy phá...... Nhưng đầu ngực thì nó vẫn là cái bộ phận như thế đấy, chạy bộ mà không mặc áo lót, chạy lâu ngày, kiểu gì cũng bị cọ cho trầy da xước thịt.

Chẳng thể nào thay đổi được theo ý muốn.

Cô cũng bắt đầu nhận thức được rằng việc không mặc áo lót dường như là thực sự không ổn rồi...... Cơ thể mỏng manh yếu ớt hiện tại đã không thể sánh bằng trước kia, suy cho cùng thì cũng đâu thể ngày nào cũng dùng băng gâu dán chéo thế này được.

Sau khi bị cọ rách da, cô lại tiếp tục cắn răng chịu đựng cái cảm giác vừa đau rát vừa nóng ran trước ngực suốt mấy ngày liền. Đôi khi còn mang theo chút tê dại, tóm lại là vô cùng khó chịu.

Sở Tình có những lúc tức tối đến mức thậm chí còn thắc mắc tại sao phụ nữ lại phải mọc ra cái cơ quan chết tiệt này chứ. Lúc chạy bộ nhiều lần phải cúi gập người thở dốc, sống chết gì cũng chẳng nhìn thấy mũi chân đâu, hơn nữa trước ngực lại vừa nóng vừa bức bối.

Mồ hôi cứ thế chảy dọc theo khe ngực ròng ròng đi vào trong, dinh dính nhớp nháp cực kỳ phiền phức, thậm chí còn khiến cô có thứ cảm giác muốn lột phăng áo ra ngay giữa đường để lau mồ hôi và quạt cho mát mẻ.

Rất nhiều lần cô đều cảm thấy thà lấy dao xẻo phăng cái của nợ này đi cho rảnh nợ.

“Haizz.”

Sở Tình nhìn chằm chằm vào hai khối mỡ vướng víu trước ngực, vẫn không kìm được mà hậm hực ảo tưởng một lúc, cuối cùng đành buông tiếng thở dài.

Dẫu sao thì cũng chẳng xẻo đi được nữa rồi......

Con trai hình như đứa nào cũng thích ngực to đúng không nhỉ?

Cô buồn bực nghĩ thầm.

Nghĩ mãi chẳng ra, suy cho cùng thì hiện tại bản thân cô cũng đã trở thành người trong cuộc mất rồi.

Cô vậy mà quên béng mất.

......

Uống hai ngụm nước, trong đầu lại vẩn vơ nghĩ ngợi lung tung đủ thứ chuyện.

Cô thực sự cũng chẳng thể nào nghĩ cho thấu đáo xem rốt cuộc bản thân mình có ấn tượng thế nào về bộ ngực của con gái. Trước kia cứ rảnh rỗi là đi đánh bóng rổ, làm gì có thời gian mà suy nghĩ xem ngực con gái ra làm sao.

Hơn nữa, những kiến thức thường thức mộc mạc của Sở Tình cho cô biết rằng, nếu cứ nhìn chằm chằm vào ngực phụ nữ, đối phương chắc chắn sẽ xù lông lên chửi bới. Cô quả thực chưa từng có thời gian để nảy sinh ý nghĩ nào khác với cái thứ này.

Nhưng đã là con người thì ai cũng có nhu cầu bản năng, cô nhớ đến ngay cả một người chính trực như Hàng ca cũng luôn không kìm lòng được mà liếc nhìn cơ mà.

Nghĩ đến đây, cô không khỏi xấu hổ khẽ nhíu mày.

Tính tình cô vốn dĩ xuề xòa hào sảng, nhưng dẫu sao thì ngày nào cũng kè kè bên Lục Hàng, đâu có thiếu những lúc đang nói chuyện, tầm mắt của Lục Hàng cứ luôn vô thức có xu hướng liếc xuống ngực mình. Mặc dù cuối cùng thì cậu đều vô cùng gian nan và kiềm chế mà thu dời ánh mắt lại.

Bản thân Sở Tình thì lại chẳng có cảm giác gì đặc biệt, cô chỉ suy nghĩ một cách vô cùng đơn giản rằng nếu Lục Hàng muốn nhìn, thì cứ vạch ra cho cậu nhìn một lần cho đã mắt luôn đi, dù sao mối quan hệ cũng thân thiết đến thế cơ mà, đều là anh em chí cốt với nhau cả.

Nếu cậu ta nằng nặc đòi xem kỹ từng chi tiết, thì cũng chẳng phải là không thể cởi ra cho cậu ta xem cặn kẽ tường tận.

Thích nhìn thì cho nhìn thôi.

Đều là anh em với nhau cả, chuyện đó thì có cái gì to tát đâu cơ chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!