Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2587

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - 92: Vẫn cứ dễ cãi nhau như thế

92: Vẫn cứ dễ cãi nhau như thế

Thời gian duy trì tác dụng tuy rằng ngắn đi không ít, nhưng may mà công hiệu của ma dược cũng chẳng thuyên giảm là bao, vẫn hữu dụng như thế. Chỉ là thời gian từ hai ba ngày rút xuống còn hai ba tiếng, vừa vặn đủ thời gian thi xong một môn/

Cầm mấy chai nước giải khát đã được pha sẵn ma dược trên tay, Lục Hàng không kìm được mà buông tiếng thở dài.

Vẫn còn nhớ như in cái hồi mới thi đại học xong, cậu đã chỉ tay lên trời thề thốt rằng lên đại học nhất định sẽ chăm chỉ học hành.

Hai năm còn chưa trôi qua, bây giờ thi cử chỉ cần sáu mươi điểm thôi cũng coi như là thành công mỹ mãn rồi, có trượt vài điểm cũng chẳng buồn lo âu, hoàn toàn dựa vào cái độ thảo mai lấy lòng giảng viên để xin xỏ điểm chác.

Bây giờ thậm chí còn giở cả trò gian lận ra nữa.

Nhưng mà cho dù có lười học đến mức nào đi chăng nữa, thì vào những lúc nước sôi lửa bỏng thế này vẫn phải tụ tập lại ngó qua sách vở vài cái, kẻo đến lúc uống dược thủy vào xong vẫn chẳng nhớ nổi mình rốt cuộc đã học cái quái gì, thế thì đúng là trò cười cho thiên hạ.

Cả đám trước ngày thi cũng làm biếng ở quán cà phê suốt hai ngày liền, lật sách qua loa chiếu lệ đến mức không thể nào qua loa hơn được nữa. Ngay cả một kẻ chẳng bao giờ để tâm đến chuyện học hành như Bạch Hoảng cũng phải kiên nhẫn lật vài trang sách, ánh mắt nhìn sách chân thành tha thiết vô cùng.

Tiếp đó, đám sinh viên đang cắm cúi ôn thi trong quán cà phê liền được chứng kiến một cảnh tượng vô cùng quỷ dị.

Hai ngày nay có năm người cứ đều đặn như vắt tranh chạy đến một góc trong quán cà phê, sau đó giống như đang luyện bí kíp đọc nhanh siêu tốc vậy, cầm một cuốn sách với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng lướt nhanh cho xong, sau đó lại lật tiếp cuốn khác.

Cảnh tượng này khiến một đám người cũng đang ôn thi trong quán không khỏi cười khẩy trong bụng, thầm nghĩ dù ôm chân Phật lúc nước đến chân thì cũng chẳng ai ôm kiểu này, học hành cái kiểu đó mà không tạch môn thì bọn họ sẽ ăn shit.

Tiếp đó chính là ngày thi đầu tiên, sáng một môn, chiều một môn.

Ngày thi đầu tiên kết thúc, Lục Hàng nóng ruột nóng gan bèn gõ cửa phòng đám người kia. Sau khi nhận được cái ra hiệu OK đồng loạt từ tất cả mọi người, cuối cùng cậu mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Thực ra có ma dược của Nữ Thần rồi, cũng chẳng cần thiết phải lo lắng thái quá cho kỳ thi này làm gì. Nhưng một đám tiểu tổ tông này đã xấp xỉ một tháng trời chẳng thèm lết xác lên lớp, chỉ sợ trong đám có đứa nào bị chậm tốt nghiệp, đến lúc sắp ra trường lại phải nộp bù tiền tín chỉ, bản thân móc túi không ra, khả năng cao lại phải ngửa tay xin tiền nhà.

Thực ra cho đến tận bây giờ, Lục Hàng vẫn đang canh cánh trong lòng một chuyện vô cùng chấn động.

Phải thừa nhận rằng đám tiểu tổ tông này cũng thật sự có tài câu giờ. Dạo trước trong lúc chém gió với nhau vô tình nhắc đến, Lục Hàng mới kinh ngạc nhận ra hiện tại đám người này thực sự kín miệng như bưng.

Cả bốn người không sót một ai, ăn dầm nằm dề ở nhà Lục Hàng lâu như vậy, thế mà người nhà bọn họ thậm chí đến tận bây giờ vẫn chưa hề hay biết chuyện bọn họ đã biến thành con gái.

Tất nhiên là ngoại trừ Bạch Hoảng rồi, dù sao cậu cũng sắp phải đi gặp bố của cô ấy.

Mặc dù Lục Hàng rất thấu hiểu chuyện này quả thực rất khó để mở lời với người nhà, một thằng đàn ông sức dài vai rộng bỗng nhiên biến thành một đứa con gái, chưa kể đến việc đi làm lại giấy tờ tùy thân trước đó đã rắc rối phiền phức thế nào, chuyện này để nói với người nhà lại càng khó mở miệng hơn bao giờ hết.

Nhưng hai tháng trôi qua rồi mà chẳng có một ai hé nửa lời, rõ ràng là cũng quá mức trì hoãn rồi.

Chuyện này cũng có thể hiểu được, Lục Hàng dạo trước đã phát hiện ra ngay cả một người lúc nào cũng xuề xòa nhất như Sở Tình, khi thấy người nhà nhắn tin hỏi thăm cũng chọn cách im lặng, câm như hến, dù điện thoại gọi đến cũng không bắt máy. Sau khi nhắn tin với mẹ xong, cả ngày hôm đó cô đều có vẻ gì đó không được bình thường.

Bọn họ đều không mấy mặn mà với việc báo cho người nhà biết bộ dạng hiện tại của mình. Đối với chuyện này, Lục Hàng cũng chẳng tiện xen mồm vào làm gì, dẫu sao thì cũng là chuyện nhà người ta.

Nhưng luôn có cảm giác cứ kéo dài mãi thế này cũng chẳng phải là cách hay.

Khoảng thời gian tiếp theo, quả thực vô cùng tẻ nhạt: Đi thi, về nhà lật sách, sau đó lấy chai nước khoáng trong tủ lạnh ra, pha vào nước giải khát, đi thi, rồi nốc.

Lục Hàng nhìn đống nước giải khát vẫn còn thừa quá nửa tủ lạnh sau khi đã thi xong năm sáu môn, nhìn mãi nhìn mãi, trong lòng cũng không kìm được mà lóe lên vài ý tưởng táo bạo.

Loại ma dược này làm gì có trên Trái Đất.

Đã là không có, thì đồng nghĩa với việc nó mang tính độc quyền không thể thay thế.

Nhưng thứ này dẫu sao cũng là đồ tống vào miệng, nói toạc ra thì cũng có chút nhạy cảm, nhưng cậu cũng chẳng biết có thể dùng loại dược thủy này để chế cháo ra cái món đồ mới mẻ gì. Lục Hàng cũng thừa hiểu thứ đồ này vốn chẳng phải thứ tầm thường, nếu nghĩ cách chế cháo cho tử tế, biết đâu lại mang đến cho bản thân một nguồn lợi nhuận không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng tạm thời vẫn chưa nghĩ ra được cao kiến gì.

......

“Thi xong rồi à?” Lục Hàng không nhịn được mà mỉm cười, ánh mắt vui vẻ nhìn Tiêu Tiểu Vũ đang bước ra khỏi cổng trường.

Tiêu Tiểu Vũ đang bước ra từ phòng thi, lẫn vào giữa dòng sinh viên đang lục tục kéo ra ngoài. Đôi mắt đảo tròn một vòng, nở một nụ cười ranh mãnh, không nói tiếng nào.

Lặng lẽ ra hiệu một chữ OK.

Thấy cái bộ dạng này của cô, trong lòng Lục Hàng cũng không khỏi thở phào một tiếng, xem ra khả năng cao là bài thi cũng chẳng có vấn đề gì to tát.

“Cái loại ma dược này của cậu đúng là có tác dụng thật đấy.” Sở Tình vừa mới thi xong ca sáng cũng đứng bên cạnh cảm thán: “Lúc đang thi nhấp một ngụm...... Cái đầu nó tỉnh táo như được bỏ vào tủ đông vậy, những cái nên nhớ ra, những cái không nên nhớ ra, về cơ bản là nhớ sạch......”

“Cái nên nhớ ra là đề thi, thế còn cái không nên nhớ ra là cái gì?” Bạch Hoảng hỏi.

Sở Tình ngẫm nghĩ: “Lúc Hàng ca đi vệ sinh buổi sáng mặc mọt cái quần đùi màu đỏ.”

“......” Bạch Hoảng trợn ngược mắt lườm cô một cái.

Tâm trạng Lục Hàng cũng đang rất tốt, đưa mắt nhìn mọi người một vòng, sau đó nhìn sang Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam đang nhàn nhã ngồi nghịch móng tay: “Còn hai cậu thì sao? Trong lúc thi có gặp phải rắc rối gì không?”

Mộc Dĩ Nam nhẹ nhàng lắc đầu, Bạch Hoảng thì ngược lại, liếc mắt lườm một cái vô cùng duyên dáng: “Cũng không hẳn là rắc rối, chỉ là hiệu quả của thuốc tốt quá, thứ nhớ ra thực sự quá nhiều...... Nếu mà ẵm điểm tối đa, giảng viên khả năng cao sẽ nghi ngờ tôi gian lận, tôi còn phải cố tình làm sai thêm vài câu nữa đấy.”

“Thế cũng là chuyện tốt.”

Lục Hàng khựng lại một nhịp, gật đầu: “Không thể làm đúng hết được, đến lúc đó lại thu hút sự chú ý của người khác, không hay cho lắm.”

Lại nhìn lướt qua các cô gái thêm vài lần, xem ra mọi người thi thố đều khá khẩm. Suy cho cùng thì bình thường nghỉ học cả tháng trời, lúc bước ra khỏi phòng thi đúng lý ra phải trông như cái quả cà tím bị sương muối đánh cho héo rũ.

Nhưng nhìn mấy người này ai nấy đều rạng rỡ tươi tỉnh, thế thì xem ra cũng chẳng có vấn đề gì to tát cả.

Trong lòng càng thêm cảm thán cái thứ ma dược này đúng là hữu dụng hết phần thiên hạ. Dẫu sao thì cậu cũng cảm thấy ở trường đại học chẳng dạy được cái thứ gì quá đỗi hữu ích...... Đến lúc đó xem có thể xúi giục Nữ Thần xin xỏ thêm một ít nữa không, thà rằng cứ dùng cái cách này để sống sót qua mấy năm đại học cho xong chuyện.

Cứ nghĩ đến trường đại học, trong lòng lại nhớ đến cái giao kèo nếu đến năm tư mà không tán đổ được cô em nào thì sẽ lăn đùng ra chết kia, nhẩm tính một chút, hết kỳ nghỉ đông mới là học kỳ hai của năm hai...... Hình như thời gian vẫn còn khá là dư dả.

“Tính sao đây?” Sở Tình vỗ mạnh lên vai Lục Hàng, dường như tâm trạng cũng đang vô cùng sảng khoái. Cô học cái ngành ngôn ngữ học khô khan kia quả thực là nuốt không trôi, khả năng cao là cũng chưa từng âm thầm lo âu xem lỡ tạch môn thì phải làm thế nào. Hiện tại cô cũng hết cách liên lạc với mẹ mình, thi xong xuôi tâm trạng cũng phơi phới hẳn lên: “Ra ngoài làm một chầu chứ?”

Nhìn cái vẻ mặt đầy xúi giục của cô, Lục Hàng cũng đang vui vẻ trong lòng, ngoảnh đầu lại nhìn mọi người: “Các cậu thấy sao? Đi làm vài xiên thịt nướng không?”

“Ăn chút gì ngon ngon đi.” Bạch Hoảng khẽ buông tiếng thở dài, lắc đầu: “Ngày nào cũng ăn mấy cái đồ vỉa hè quán cóc, lâu ngày thì cơ thể làm sao chịu đựng nổi?”

“Vậy cậu cảm thấy nên ăn cái gì?” Mộc Dĩ Nam mỉm cười lên tiếng.

Bạch Hoảng khẽ nheo mắt lại, khoanh tay trước ngực, đến nhìn cũng chẳng thèm liếc Mộc Dĩ Nam lấy một cái.

Thấy hai người này lại sắp sửa cãi nhau, Lục Hàng vốn đã quá quen với cảnh này liền lập tức giơ tay lên chốt hạ vấn đề: “Thôi được rồi, cứ ra quán nhậu vỉa hè đi, đồ Tây lần trước tôi đi ăn với Tiểu Hoảng một lần rồi, nói chuyện hay hút thuốc gì đó đều không được thoải mái cho lắm, vẫn là mấy quán cóc cổng trường bình dân dễ gần hơn...... Chúng ta về nhà sửa soạn một chút, tối ra ngoài ăn mừng một trận.”

Thấy Lục Hàng đã lên tiếng, hai cô gái cũng chỉ lẳng lặng đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng chẳng ai nói thêm tiếng nào.

Hai cái người này vẫn cứ dễ cãi nhau như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!