Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Tập 02 - Chương 88: Cô ấy vậy mà cũng biết cười

Chương 88: Cô ấy vậy mà cũng biết cười

Chuyên gia trên tivi vẫn đang luyên thuyên: “Cục diện hiện tại có thể nói là ngàn năm có một, tôi cho rằng chúng ta cần phải nắm bắt lấy cửa sổ chiến lược hiệu quả này......”

Giữa âm thanh ấy, Lục Hàng vòng tay qua gáy Bạch Hoảng, khẽ khàng ôm lấy. Nhưng sau khi vòng tay qua gáy cô rồi, lại có chút không biết nên đặt tay ở đâu cho phải.

Dù sao thì vòng một của Bạch Hoảng cũng khủng bố vượt quá mức quy định. Chỉ cần hơi nhúc nhích một chút, cánh tay sẽ lập tức chạm phải những thứ không nên chạm, khiến cho Lục Hàng cứng đờ cả người.

Đầu cô áp sát vào hõm nách Lục Hàng, rúc một cách vô cùng thoải mái, hệt như một con hồ ly nhỏ sợ lạnh muốn kéo đuôi lên đắp cho ấm vậy. Cô kéo cánh tay Lục Hàng sát vào trước ngực mình.

“Ôm chặt một chút.” Cô bắt đầu tỏ vẻ không hài lòng: “Tôi có ăn thịt cậu đâu cơ chứ.”

Lục Hàng đành phải làm theo.

Cuối cùng, bàn tay vẫn không cẩn thận chạm vào ngực cô, một xúc cảm vô cùng ấm áp truyền đến đầu ngón tay.

Lục Hàng dán mắt vào tivi chẳng biết đang nghĩ cái gì. Thầm nghĩ trong bụng, cái cảnh này nếu nhìn từ xa, thì giống y hệt như đang ôm bạn gái xem tivi vậy, cuộc đời như thế mới gọi là tiêu sái chứ.

Trong căn phòng yên tĩnh, cô thoải mái tựa hẳn vào lòng Lục Hàng. Từ mái tóc cắt ngắn ngang vai thoang thoảng một mùi hương vô cùng dễ chịu. Lục Hàng liếc nhìn cô vài cái, chợt chú ý tới một chiếc khuyên tai xinh xắn trên dái tai mềm mại của cô.

Đổi khuyên tai từ lúc nào thế nhỉ? Lục Hàng có chút hoảng hốt.

Trước kia, ở vị trí này cô có đeo một chiếc nụ đá.

Nhớ không nhầm thì nó có hình dáng khá vuông vức góc cạnh. Bây giờ dường như cô đã bắt đầu biết làm điệu rồi, món đồ trang sức thô kệch cứng nhắc kia đã được thay bằng một chiếc khuyên tai bạc mỏng manh, khiến đôi tai càng trở nên kiều diễm ướt át, phủ lên một lớp màu hồng nhạt.

Giọng nói đều đều của người dẫn chương trình, xen lẫn tiếng ngập ngừng trầm ngâm của vị chuyên gia, dường như đều bị bao trùm bởi bầu không khí tĩnh mịch của buổi chiều ngập nắng. Lục Hàng dường như có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của chính mình.

Bỗng nhiên trong đầu hiện lên đủ thứ suy nghĩ. Cậu nhớ lại chiếc Rolls-Royce trong đêm tối giữa lòng thành phố, cô đỗ xe dưới ánh đèn đường trải dài vô tận, sau đó quay lưng lại với bầu trời đêm, cưỡi hẳn lên đùi cậu. Cô mím môi, e ấp mang theo dáng vẻ bề trên nhìn xuống, rốt cuộc lúc đó cô đang nghĩ gì cơ chứ.

Cô gái trong vòng tay cứ thế buông bỏ mọi lớp phòng bị mà tựa vào lòng Lục Hàng, buồn chán nghịch ngợm bàn tay to lớn của cậu. Hơi thở phả lên mu bàn tay, vừa thơm tho lại vừa mang đến cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ.

“Cậu ở bên cạnh tôi... rốt cuộc là vì điều gì vậy?” Cô bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

“Cái gì mà tôi ở bên cạnh cậu là vì điều gì chứ?” Lục Hàng hít sâu một hơi, sau đó thở hắt ra, cố gắng không để đầu óc nghĩ ngợi lung tung.

“Tính cách của tôi thì chẳng ra làm sao, lại còn rất phiền phức nữa.” Cô nhẹ giọng nói, vẻ mặt đầy trầm tư: “Theo lẽ thường mà nói, người bình thường chắc chắn là nhắm vào tiền của tôi rồi... Nhưng cậu lại chẳng màng đến tiền của tôi.”

Lục Hàng cuối cùng không nhịn được bèn trợn trắng mắt.

Đang nói cái rắm gì thế này?

“Cậu chắc chắn lại định lôi cái bài ca bạn bè gì đó ra để ngụy biện chứ gì...... Nhưng ngay giờ phút này đây, tôi không muốn nghe.” Cô nói.

“Vậy cậu muốn nghe cái gì?” Lục Hàng cất lời qua loa.

“Chẳng muốn nghe cái gì cả.”

Ánh nắng xế chiều lặng lẽ hắt lên vạt váy của Bạch Hoảng. Cả người cô gần như dán chặt lấy lồng ngực Lục Hàng không một chút e dè, dường như đang nói mớ mà thầm thì:

“Hàng ca...... Giả sử như, chúng ta không phải là bạn bè thì sao?”

Lục Hàng khựng lại một nhịp, lại có xúc động muốn véo má cô, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại được.

Thực ra cậu thừa biết cô đang nói cái gì.

Cậu đâu có bị ngu.

Lúc này cậu mới muộn màng nhận ra rằng có rất nhiều trò đùa không thể mang ra đùa giỡn được. Nhưng cứ như vậy dịu dàng ôm lấy cô mà chẳng nói chẳng rằng, thì tình huống lại càng trở nên ám muội hơn.

Bầu không khí này có chút quá nguy hiểm rồi.

Cảm giác như giây tiếp theo cô sẽ ngước đôi mắt ướt át lên, hai người sẽ bốn mắt nhìn nhau, sau đó đè nhau ra ghế sofa mà ngấu nghiến vậy.

Hơn nữa cô lại chẳng phải là người không dám làm ra mấy chuyện đó. Lúc này Lục Hàng mới bàng hoàng nhận ra, chỉ tính riêng những lần suýt xảy ra chuyện gì đó thôi cũng đã hai lần rồi. Nghĩ kỹ lại, hình như hai người bọn họ còn từng hôn môi nữa cơ, nhớ mang máng trên môi cô có hương vị nhàn nhạt của rượu vang đỏ.

Không thể nghĩ sâu thêm được nữa.

“Tôi......” Lục Hàng lúng túng.

Cái câu "không phải là bạn bè" của cô rốt cuộc mang ý nghĩa gì?

Cậu cũng chẳng biết cái tình huống hơi tí là chạy tới đòi ôm ấp của Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam, rốt cuộc là do bọn họ thực sự có suy nghĩ gì đó với cậu, hay do những hành động thân mật giữa bạn bè trước kia vốn dĩ đã thân thiết như vậy, hay chỉ đơn thuần là do sự thay đổi giới tính nên mới nảy sinh chút ít sự mập mờ ám muội.

“Tôi hơi mắc tiểu.” Lục Hàng nín nhịn nửa ngày trời, cuối cùng mới rặn ra được một câu trả lời như vậy.

Đứng ngồi không yên đến một mức độ nào đó, cậu bèn muốn tìm bừa một cái cớ để tẩu thoát.

“......”

Bạch Hoảng yên lặng nhấc mặt khỏi vai Lục Hàng, ôm lấy cánh tay cậu. Đôi mắt ấy vừa nghiêm túc lại vừa ngoan ngoãn, trong đáy mắt phản chiếu hình bóng khuôn mặt Lục Hàng. Cô chậm rãi nhấn mạnh từng chữ:

“Tôi sẽ đợi cậu.”

“Đợi tôi đái xong á?” Lục Hàng gãi đầu.

Cô chậm rãi lắc đầu, ánh mắt thậm chí còn mang theo vài phần dung túng chiều chuộng.

Cô cũng chẳng nói rõ là đợi cái gì, nhưng cơ thể cuối cùng cũng đã nhường chỗ.

Lục Hàng hắng giọng hai tiếng đầy ngượng ngùng, chuồn lẹ vào nhà vệ sinh hệt như chạy trốn.

......

“Haizz......” Cậu thở dài.

Đợi cái gì cơ chứ? Lục Hàng vừa cúi đầu giải quyết nỗi buồn vừa thầm nghĩ.

Cậu vừa chửi thề trong bụng vừa nhéo mạnh tiểu đệ của mình một cái, thầm mắng mày nổi phản ứng cái quái gì cơ chứ, mày có cần thể diện nữa hay không.

Dán mắt vào bồn cầu, trong đầu cứ nghĩ ngợi lung tung. Cậu nhận ra Bạch Hoảng nay đã là một cô gái nhỏ nhắn và vô cùng thơm tho, ánh mắt dịu dàng và đầy lưu luyến lúc tựa vào lòng cậu ban nãy, khiến bụng dưới Lục Hàng lại dấy lên một trận khô nóng và lúng túng khó tả.

Có những lúc máu nóng dồn lên não, thậm chí còn mang theo chút cảm giác muốn trả thù, cậu rất muốn thuận đà đè cô xuống sofa, cho cái kẻ hơi tí là sán lại gần này một bài học.

Nhưng chẳng hiểu sao, Lục Hàng dường như có thể mường tượng ra được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo: Bạch Hoảng sẽ nằm trên sofa với bộ dạng hoảng hốt, trong đôi mắt ướt át kia chứa đựng toàn bộ hình bóng của cậu.

Mái tóc rũ rượi xõa tung trên ghế, hệt như một đóa hoa đang bung nở.

Lục Hàng bực bội kéo quần lên.

Đứa nào đứa nấy đều bày ra đội hình phòng đa chiều.

Có những lúc cậu thừa biết chữ "đợi" mà cô nói mang ý nghĩa gì, nhưng có lẽ Lục Hàng chỉ đơn giản là không muốn biết mà thôi.

......

......

......

Chuyển đến đây chưa đầy nửa tháng, kể từ khi sống ở khu vực này, các sân bóng rổ tự phát quanh đó về cơ bản đều đã ghi nhớ khu vực lân cận tiểu khu có một cô gái chơi bóng cực kỳ đỉnh.

Nghe đồn cô nàng đó dẫn bóng vô cùng mượt mà, kỹ thuật chơi bóng thuộc hàng thượng thừa. Lúc đầu còn chẳng có mấy người tin, mãi cho đến khi những kẻ hiếu kỳ thực sự lân la tới xem. Bọn họ mới thấy quả thực là một cô gái trầm tính với mái tóc dài đến tận mông.

Cô gái ấy mang vẻ mặt lạnh lùng, ngày thường cũng luôn lẻ bóng đi về. Cách ăn mặc cũng khá trung tính. Dưới cái nắng gay gắt, nhìn thấy cặp đùi đầm đìa mồ hôi của cô lóa mắt dưới ánh mặt trời, cũng khó tránh khỏi việc có những kẻ biến thái mường tượng ra cái viễn cảnh nếu bị cặp đùi dài ấy kẹp một cái thì rốt cuộc sẽ có cảm giác ra sao.

Có những gã thích lo chuyện bao đồng mò tới xin phương thức liên lạc WeChat, kết quả bị cô nhìn từ đầu đến chân bằng một ánh mắt vô cùng lạnh nhạt. Cái biểu cảm ấy vừa giống như nực cười lại vừa giống như đang dò xét.

Sau đó tự kẻ kia cũng đánh trống lảng mà lùi bước, xách dép chuồn mất dạng.

Nhưng dẫu sao thì sau khi vài nam sinh viên quanh đó ôm hận thất bại, cũng không thể coi là không thu hoạch được gì.

Chỉ biết được cô nàng này tên là Sở Tình.

Chỉ là nghe nói cô ấy đã sớm là hoa có chủ rồi.

Vô cùng đáng tiếc.

Ở cái nơi hay xảy ra va chạm cường độ cao như sân bóng rổ, về cơ bản rất khó để tìm thấy bóng dáng của nữ giới. Nói chung, nếu nhìn thấy một cô gái có thể chơi tạm được ở mức độ con người, thì thực ra đã rất được lòng cái đám sinh viên đại học này rồi, huống hồ gì cô nàng này đi bóng lại còn cực kỳ sắc sảo, ném rổ lại chuẩn xác đến mức khó tin.

Thường thì có thể dẫn bóng qua người là qua ngay, không qua được thì giả vờ đảo hướng, đảo hướng mà vẫn không qua được nữa thì bật nhảy ném bóng ngửa người về phía sau ngay tại chỗ. Sau đó cứ mượt mà như vậy mà ghi điểm, bách phát bách trúng.

Cứ chuyền bóng cho cô là chẳng có quả nào trượt cả, tự nhiên bị người ta tôn sùng coi như nữ thần cũng là lẽ thường tình.

Thế nên vừa nghe tin cô gái này đã có đối tượng, một đám người hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, tự nhiên cũng muốn biết bạn trai của cô rốt cuộc họ tên là gì.

Theo nguồn tin tình báo đáng tin cậy cho biết, cụ thể là trust me bro, nghe đồn có người từng bắt gặp Sở Tình và một gã trông giống sinh viên đại học với khuôn mặt hết sức bình thường cùng nhau ra ngoài ăn uống ở mấy quán vỉa hè.

Dường như cái cô tên là Sở Tình ngày thường lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng tuyệt tình, ở trên bàn ăn lại tươi như hoa, khi cười lên thì lại trông vô cùng ngốc ngếch. Hơn nữa mối quan hệ với gã sinh viên kia có vẻ không hề tầm thường.

Sau khi tin tức này được truyền ra, trái tim của cả đám cũng vỡ vụn gần hết.

Bởi vì...... cô ấy vậy mà cũng biết cười sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!