Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Tập 02 - Chương 85: Cô nam quả nữ

Chương 85: Cô nam quả nữ

Tiêu Tiểu Vũ đành cạn lời.

Vốn dĩ còn tưởng cậu gõ cửa vì chuyện gì hệ trọng, hóa ra lại là rủ cày thuê rank Đồng đoàn.

Nhìn Lục Hàng khép nép ôm khư khư cái laptop bước tới, Tiêu Tiểu Vũ đảo mắt một vòng rồi tránh đường cho cậu vào phòng. Thực ra lúc cậu bước vào, trái tim cô cũng nhảy thót lên đập thình thịch một hồi, còn tưởng cái tên này bỗng dưng nổi máu sắc lang, gõ cửa lén lút cứ như ăn trộm vậy.

Hóa ra chẳng phải là nổi hứng gì sất, mà là tìm cô để kéo rank.

Cô đành vẫy tay gọi cậu vào.

Lục Hàng cười hì hì, ôm laptop bước vào trong phòng. Tiêu Tiểu Vũ bất đắc dĩ nhìn chằm chằm cậu. Vóc dáng nhỏ bé của cô lúc này tự dưng lại nảy sinh một luồng cảm giác mất tự nhiên khó tả. Cái tên này vừa mới đặt chân vào phòng Tiêu Tiểu Vũ một cái là cô bỗng cảm thấy bầu không khí có gì đó mập mờ kỳ lạ.

Tiêu Tiểu Vũ có chút ngượng ngùng khép chặt hai chân lại. Lớp tất da chân bó lấy cặp đùi thon thả hơi có chút da thịt, khiến cô có cảm giác như từng đợt gió lạnh đang lùa qua lớp tất mỏng manh.

Trước kia cô chưa bao giờ cảm thấy bốn chữ "cô nam quả nữ" lại có sức nặng đến vậy.

Nhưng kể từ giây phút cậu bước vào, trong đầu cô lại không tự chủ được mà nảy sinh suy nghĩ... Nếu như cậu thực sự muốn làm gì đó, một nam một nữ đơn độc như thế này, cô hầu như chẳng có sức để phản kháng.

Có lẽ chỉ khi rơi vào những tình huống tế nhị như thế này mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt giữa nam và nữ. Cô khẽ chớp chớp mắt rồi rủ hàng mi xuống, dùng khóe mắt nhìn thấy Hàng ca nhà mình đang thở phào nhẹ nhõm ngồi khoanh chân ngay cạnh đống chăn gối của cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc mở chiếc laptop ra —— Tiêu Tiểu Vũ bỗng dưng thấy ngượng ngùng kinh khủng. Cô tự thấy bản thân bây giờ cũng thuộc dạng "mình hạc xương mai", hôm nay xách cái vali đến đây thôi mà đã mệt muốn đứt hơi rồi, nhưng trên thực tế cô cũng chẳng mang theo bao nhiêu đồ đạc cả.

Mày đang nghĩ cái quái gì thế. Tiêu Tiểu Vũ không nhịn được mà tự mắng thầm mình một câu.

Cậu ta thì có thể cưỡng bức mình được chắc.

Chẳng qua là tự dưng cái tên này lại cao lớn lù lù như một gã khổng lồ bước vào phòng cô mà thôi. Bây giờ cô lùn quá rồi, lúc nào cũng cảm thấy chiều cao của Hàng ca mang lại một thứ áp lực vô hình.

Lúc ở bên ngoài thì không cảm thấy gì, nhưng cứ ở chung một phòng là tự dưng hai chân lại mềm nhũn ra.

Trong đầu lập tức nảy số ra cái suy nghĩ “Nếu cậu ta muốn làm chuyện xằng bậy, mình có thể phản kháng được không”.

Ngoài chơi game ra thì toàn nghĩ đến mấy chuyện sắc dục đen tối... Đúng là hết thuốc chữa rồi.

Cô bất lực kéo cái ghế gaming qua ngồi phịch xuống, xoay một vòng. Mũi chân bọc trong lớp tất đen mũi nhọn lơ đãng gõ gõ xuống sàn nhà. Thấy Lục Hàng đang ngồi trên giường, cô có chút gượng gạo mở laptop lên: “Tôi đăng nhập đây.”

“Cậu đăng nhập, thế còn tôi thì sao?” Tiêu Tiểu Vũ bất đắc dĩ dang hai tay, uể oải duỗi thẳng đôi chân, định dùng mũi chân cọ cọ vào lưng cậu, nhưng ngặt nỗi chân quá ngắn nên đành thôi: “Đồ ngốc, nick đâu? Không có nick thì tôi chơi cùng cậu kiểu gì.”

“Không sao, cậu dùng nick của Bạch Hoảng đi.” Lục Hàng gãi gãi đầu, cười hì hì: “Trước kia chúng tôi hay chơi cùng nhau, cùng một mức rank mà.”

“Ồ.” Vừa mới vào phòng đã nghe cậu nhắc đến tên người con gái khác, Tiêu Tiểu Vũ hơi nheo mắt: “Dùng nick của cô ấy? Lại còn hay chơi cùng nhau nữa chứ? Thế cô ấy đi đâu rồi? Sao cậu không rủ cô ấy chơi cùng đi?”

Vừa thốt ra lời, chính cô cũng phải giật giật mí mắt, thầm hoảng hốt trong lòng. Cô nghe rõ mồn một sự kỳ lạ đầy ngượng ngùng xen lẫn chút bất mãn, bực dọc như đang ghen tuông trong chính giọng nói của mình.

“Cậu ấy chơi gà lắm, đâu có đỉnh như cậu.” Lục Hàng dường như chẳng hề để tâm đến sự kỳ lạ trong giọng nói của Tiêu Tiểu Vũ, chỉ lo dồn hết tâm trí vào trò chơi: “Chẳng biết đi đâu mất rồi, chắc là đi dạo rồi... Hai bọn mình mau mở game thôi, cậu ấy mà về nhìn thấy hai đứa mình đang chơi thì kiểu gì cũng đòi chơi cùng cho xem. Tranh thủ lúc cái đứa gà mờ đó không có nhà, cày nhanh hai ván đi.”

Tiêu Tiểu Vũ suýt chút nữa thì trợn ngược cả mắt lên trời.

“Nhanh lên đi mà.” Lục Hàng xúi giục: “Bạch Hoảng chuyên đánh xạ thủ, cậu ấy mà về là cậu khỏi được đánh vị trí đó luôn, đến lúc đó đường dưới ván nào cũng nát bét, là bắt đầu thua chuỗi đấy!”

Tiêu Tiểu Vũ ngẫm nghĩ một chút, rồi thở dài.

Vậy thì phải nhanh lên thật.

Một Cao Thủ như cô mà lỡ lật xe ở cái mức rank này, chắc chắn sẽ thao thức ba ngày ba đêm mất ngủ cho mà xem.

Cô nhập tài khoản QQ mà cậu gửi qua.

Mở nick của Bạch Hoảng lên, lúc này mới phát hiện ra hai cái con người này hình như còn đặt tên đôi với nhau. Một người là "Đường Trên Số 1 Đại Học XX", một người là "Xạ Thủ Số 1 Đại Học XX", phong cách đặt tên sặc mùi học sinh tiểu học.

Tiêu Tiểu Vũ kiểm tra thử, cấp độ của Bạch Hoảng quả thực cao hơn Hàng ca một chút, nhưng đáng tiếc là mức rank của hai người lại kẻ tám lạng người nửa cân.

Mức rank của Bạch Hoảng là đang ở giai đoạn "đất vùi đến chân mày đại viên mãn", chỉ thiếu một bước nữa là bước sang cảnh giới "đất vùi quá nửa người", tràn trề hy vọng trở thành ung thư giai đoạn cuối.

Lục Hàng thì bị chôn sâu hơn Bạch Hoảng một chút, chắc là lấp đến tận đường chân tóc rồi, Đồng 2.

Tiện tay lướt xem lịch sử đấu, toàn là ARAM đỏ lòm cả một trang.

Đúng là chơi game để tấu hài mà.

“......”

Tiêu Tiểu Vũ chống cằm, vô cùng khó chịu kiểm tra lịch sử đấu. Lúc nào cũng có một luồng xúc động muốn kéo xuống xem rốt cuộc hai cái người này đã dual với nhau bao nhiêu ván.

Chẳng hiểu sao từ lúc nãy đến giờ, trong lòng cô cứ trào dâng một nỗi bực dọc vô cùng khó tả. Cuối cùng, dưới tiếng hối thúc của Lục Hàng, cô đành khẽ híp mắt lại bỏ qua chuyện đó, tiện tay bấm đồng ý yêu cầu vào phòng của cậu.

Chẳng biết tại sao, cứ có cảm giác như mình đang NTR ai đó vậy.

Cảm giác... cũng khá là yomost.

......

Mãi cho đến lúc vào trận, cô mới chợt nhận ra dường như mọi người đã rất lâu rồi không cùng nhau chơi game.

Vào game, vì mục tiêu phải thắng, nên cô pick luôn Caitlyn để hủy diệt đối thủ ngay từ đầu.

Thấy Lục Hàng cầm Malphite mặc skin mặc định lon ton chạy lên đường trên, Tiêu Tiểu Vũ mở cửa hàng ra. Cô đã thuộc nằm lòng vị trí của thanh Kiếm Doran ở đâu rồi, cửa hàng vừa lóe lên là cô đã mua xong trang bị khởi đầu.

Sau đó, cô chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà cắm đầu cắm cổ chạy thẳng ra bụi cỏ đường dưới để xí chỗ, đề phòng đối phương cướp tầm nhìn ở bụi cỏ cấp 1.

Đối phương đi bot là tướng support buff phép với Vayne, có khả năng đầu trận sẽ nấp lùm cấu rỉa máu, hoặc cũng có thể Vayne sẽ nâng chiêu Q ở cấp 1 để khô máu luôn...

Kết quả là lúc ra đến nơi, bụi cỏ thứ hai hoàn toàn chẳng thấy bóng dáng con mắt nào cắm xuống. Lúc này cô mới muộn màng nhận ra cái mức rank này là rank Đồng.

Chẳng có chút tư duy chiến thuật nào cả, mở game chỉ đơn thuần là việc đứng lướt điện thoại thôi.

Kéo màn hình lên đường trên, thấy Lục Hàng spam Ctrl + 3 để Malphite nhảy múa.

“Haizz.” Tiêu Tiểu Vũ thở dài.

Đường dưới đúng là màn thảm sát gà vịt. Chẳng hiểu Vayne team địch bị làm sao mà cứ thích dùng đầu để húc vào gót chân Tiêu Tiểu Vũ, thế nên cô cũng vô cùng thuận nước đẩy thuyền mà đạp cho chết bẹp.

Đáng tiếc là vừa mới chuyển đến một môi trường mới, ngồi trước một dàn máy mới, mông cũng đặt lên một cái ghế mới, cô vẫn có chút cảm giác không quen vô cùng vi diệu... Đặc biệt là Lục Hàng lại còn lấy giường của cô làm bàn nữa chứ, khiến cô cứ mải phân tâm suy nghĩ về việc cái mông của mình vừa mới đặt ở vị trí đó xong.

Nghĩ đến việc nếu mình vẫn ngồi ở đó, còn cậu thì lấy đùi cô làm bàn để laptop... Cái tư thế đó có phải là hơi mờ ám quá không nhỉ.

Chắc chắn cậu ta chỉ cần lơ đễnh một chút là sẽ nhìn thấy hết những chi tiết nhạy cảm cho xem.

Khuôn mặt nhỏ nhắn bất giác đỏ bừng.

Hậu quả của việc suy nghĩ lung tung là bị rừng đối phương ra gank, sau đó chết một cách cực kỳ lãng xẹt.

Vốn dĩ trong lòng còn đang chửi thầm là pha này lỗ quá, nhưng khi bấm TAB lên xem bảng điểm, cô chẳng biết bản thân mình đã xơi tận 15 mạng từ lúc nào không hay.

Biến về nhà thì trong túi đã rủng rỉnh bốn ngàn vàng.

Tiêu Tiểu Vũ lười biếng điều khiển nhân vật trong game. Lần chơi game cùng nhau trước đó dường như là lúc cô vẫn còn là con trai. Hồi ấy cùng nhau chơi game dường như chẳng có cảm giác gì đặc biệt, trong ký ức hình như chỉ đọng lại việc chê bôi Hàng ca đánh quá gà mà thôi.

Cậu ấy vẫn đánh gà như xưa.

Chỉ là khi chơi cùng nhau lần này, dường như đã xen lẫn thêm đôi chút bầu không khí ám muội của một nam một nữ chung phòng.

Cô lơ đễnh đồ sát đối phương ở đường dưới, tiện tay bắn bay màu con Vayne, rồi lại tiện tay tiễn luôn con hỗ trợ đi lạc lên bảng đếm số. Vừa vặn rừng team địch chẳng hiểu sao đợi đồng đội chết hết rồi mới thò mặt ra gank.

Tiêu Tiểu Vũ thấy làm lạ, nhưng cũng thuận tay bắn cho chết nốt. Trong đầu vẫn đang quẩn quanh đủ thứ suy nghĩ, thì bỗng nghe thấy tiếng Lục Hàng trầm trồ khen ngợi không ngớt:

“Được đấy, đỉnh cao, lợi hại quá người anh em, ván này trông cậy cả vào cậu rồi.”

Nghe thấy cái điệp khúc "trông cậy cả vào cậu" quen thuộc vang lên từ sớm, Tiêu Tiểu Vũ sững người mất một nhịp. Cô phát hiện ra bản thân chẳng biết từ lúc nào đã ăn sương sương hai chục mạng, mà tỷ số mạng tổng vẫn là bị team địch dẫn trước một khoảng cách lớn. Đôi khi cô có cảm giác, đánh ở cái mức rank rách nát này mà tốc độ farm mạng không đủ nhanh thì kiểu gì cũng thua, nên đành tạm thời phải tập trung sự chú ý lại.

Cuối cùng thì cô cũng nhớ ra, tại sao bản thân lại rất thích chơi game cùng Lục Hàng.

Bởi vì chỉ những lúc như thế này, cậu mới mở miệng khen ngợi cô.

Vì bình thường cô làm cái gì cũng dở tệ.

Bản thân Lục Hàng chơi game rất gà, thế nên khi thấy Tiêu Tiểu Vũ xông pha chiến đấu trong game hệt như một vị thần, cộng thêm bản tính vốn đã không hề keo kiệt lời khen ngợi của cậu. Cô vốn dĩ là một kẻ có chút tự ti và nhạy cảm, mà những lời khen của cậu lại luôn xuất phát từ tận đáy lòng, nên Tiêu Tiểu Vũ lúc nào cũng cảm thấy vui sướng khi được cậu tung hô.

Trong lòng ấm áp lạ thường, giống như có ai đó dùng bàn tay ủ ấm lấy trái tim cô vậy. Cái lợi là nhiệt độ cơ thể ấy có thể sưởi ấm cho một trái tim đã vỡ vụn.

Cái hại là khi trái tim đã nằm gọn trong tay một người, chỉ cần người ấy khẽ nảy sinh chút ác ý bóp mạnh một cái là sẽ vỡ vụn ngay lập tức.

“......”

Đặt chiếc laptop lên cặp đùi trắng ngần, hơi nóng từ tản nhiệt phả ra rin rít. Cô đưa ngón tay kéo kéo gấu váy, nhưng hễ kéo một cái là lại để lộ ra quá nửa cơ bụng số 11 lấp ló. Tiêu Tiểu Vũ nhíu chặt hàng lông mày. Kéo tới kéo lui cũng thấy phiền phức, dù sao cô cũng chẳng ngại việc bị lộ hàng trước mặt cậu, lộ thì cứ để cho lộ vậy.

Nhưng khi nhìn thấy cậu đang ở ngay bên cạnh, trong lòng cô lại trào dâng một niềm vui âm ỉ mà ẩm ướt.

Tựa như trong vùng đất hoang vu cằn cỗi của con tim, bỗng dưng mọc lên một mảng rêu phong âm u tĩnh mịch.

“Hôm nay có phải tâm trạng cậu không được tốt lắm đúng không?” Cậu đột nhiên cất lời.

Tiêu Tiểu Vũ khẽ giật mình, ngoảnh đầu sang nhìn cậu. Thấy Lục Hàng vẫn đang dán mắt vào màn hình, nói chuyện có vẻ như chẳng mấy để tâm.

Tiện tay bồi hai phát súng bắn chết xạ thủ đối phương, cô hiện tại đã rơi vào trạng thái gặp thần sát thần, gặp phật sát phật rồi, khoảng thời gian còn lại của trận đấu chỉ là thời gian rác mà thôi.

Cô buột miệng hỏi: “Sao lại nói vậy.”

“Hồi trưa sau khi mọi người cùng nhau ăn cơm xong, hình như tâm trạng cậu vẫn luôn không được vui.” Lục Hàng nhìn chằm chằm màn hình, chẳng biết là đang cố gắng thanh minh điều gì: “Thực ra Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam đâu có tính là cãi nhau, dạo gần đây hai người bọn họ vẫn hay như vậy, hình như là cứ thích đấu võ mồm với nhau suốt ý mà......”

“Mối quan hệ của mọi người thực ra đều rất tốt, cậu không cần phải lo lắng gì đâu, đến đây rồi thì cứ coi như nhà mình, thực sự không cần phải nghĩ ngợi nhiều làm gì.”

Tiêu Tiểu Vũ ngớ người ra mất một nửa ngày trời, lúc này mới muộn màng nhận ra cậu đang nói đến chuyện lúc trên bàn ăn, khi cậu tuyên bố kỳ nghỉ đông sẽ về quê, kết quả là Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam cãi nhau to.

Sau đó, cô khẽ mỉm cười đầy chua chát: “Cậu tưởng đó là đấu võ mồm thật sao?”

“Không phải đấu võ mồm thì là cái gì?” Cậu thắc mắc.

Tiêu Tiểu Vũ khẽ hít một ngụm khí lạnh, cuối cùng đành bất lực thở hắt ra.

“Cậu đúng là đồ ngốc.” Tiêu Tiểu Vũ đưa ra lời nhận xét.

“Biết sao được, đâu có năng khiếu chơi game đâu.” Lục Hàng chẳng mảy may bận tâm.

Trong màn hình, con Malphite mang ID của Lục Hàng đang di chuyển hết tốc lực, nhưng tốc độ đi bộ thì chậm rì hệt như một con rùa bò. Thế nhưng điều kỳ diệu là lúc đi bộ Lục Hàng cũng có thể gõ bàn phím lạch cạch vang lên những tiếng đùng đùng đinh tai nhức óc.

Tiêu Tiểu Vũ có nghĩ vỡ đầu cũng chẳng hiểu nổi cái con tướng giẻ rách này chỉ có mỗi một chiêu Q và một chiêu cuối, rốt cuộc cậu ta làm thế nào mà có thể gõ bàn phím ồn ào y như đang chơi game đối kháng Mortal Kombat vậy.

Bấm phím TAB lên xem, thì ra là cái tên này quên mua giày.

Lục Hàng nói: “Tôi chỉ muốn nói là cậu đừng có buồn.”

Tiêu Tiểu Vũ vắt chéo chân ôm lấy chiếc laptop, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ dán chặt vào màn hình, chỉ là ở một nơi sâu thẳm vi diệu nào đó trong tim, khẽ trào dâng một dòng suy nghĩ ấm áp.

... Đúng là đồ ngốc mà.

Nếu như cậu ấy biết được trong lòng mình, những khoảnh khắc lóe lên đôi chút dông dài, rốt cuộc mình đang nghĩ gì.

Cũng chẳng biết cậu có còn an ủi mình giống như thế này nữa hay không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!