Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2622

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 84: Không có được người

Chương 84: Không có được người

Nói tóm lại, nhìn dáng vẻ ỉu xìu chẳng thốt nên lời của cô, Lục Hàng cũng đành hết cách. Bình thường anh em chí cốt có chuyện gì là cứ tuôn tuồn tuột ra hết.

Tiêu Tiểu Vũ vốn là kiểu người chuyện lớn chuyện bé gì cũng thích hé răng với Lục Hàng một tiếng. Trải qua một thời gian dài nghe cô dốc bầu tâm sự, cậu cũng dần hình thành thói quen lót dép ngồi hóng. Thậm chí dù cô đi nặng được một cục siêu to khổng lồ thì có khi cũng phải chạy qua khoe khoang với Lục Hàng một câu... Thế mà chẳng hiểu sao hôm nay cô lại có tâm sự gì mà không thể nói với cậu nữa.

Nhưng nếu cô đã không chịu hé răng, thì đa phần chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Nghe anh em nói mình đang buồn, cảm giác bản thân chẳng thể làm được gì, mà cũng không nỡ khoanh tay đứng nhìn.

“Không muốn nói thì thôi vậy.” Ngẫm nghĩ một lúc, Lục Hàng bèn nhẹ giọng an ủi: “Có chuyện gì thì ít nhất vẫn còn có tôi ở đây mà. Cứ thả lỏng ra đi, nếu gặp vấn đề gì thì cứ tìm tôi tâm sự, có được không?”

Tiêu Tiểu Vũ gật đầu lia lịa.

Lục Hàng lén liếc cô vài cái, nhìn bộ dạng này của cô mà thấy vừa buồn cười vừa bất lực. Cậu suy nghĩ một chút, rồi vươn tay xoa rối tung mái tóc của cô.

“Làm gì đấy!” Khuôn mặt xinh xắn của cô khẽ ửng hồng, trên vành tai trắng ngần tựa hồ loáng thoáng vệt ửng phấn như vừa bị dọa cho giật mình.

“Xoa chơi thôi.” Lục Hàng ôn tồn đáp.

Cô mím môi không nói gì.

Nhưng cũng chẳng hề bực bội, chỉ cúi gằm cái đầu nhỏ, mím chặt môi, dường như thực sự đang chất chứa tâm sự gì đó.

Chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát đâu. Lục Hàng thầm nghĩ.

Dựa theo tính cách của cô nàng, nếu thực sự có chuyện tày đình, phỏng chừng đã sớm tìm cậu từ tám đời rồi.

Thế nên cậu cũng lười vặn vẹo hỏi sâu thêm. Cô đã không muốn nói, cậu cũng chẳng tiện ép uổng. Lục Hàng vừa xoa cái đầu nhỏ của cô vừa cảm thán xúc cảm sờ vào cũng thích phết. Cậu thầm oán trách trong bụng, ngày trước đâu có cái cảm giác thi thoảng lại muốn bắt nạt cô thế này, dạo gần đây cứ nhìn thấy cái đầu này là tay chân lại ngứa ngáy muốn xoa thêm vài cái.

Chiều nay, cậu cần phải chuẩn bị và chỉnh lý lại tài liệu ôn thi một lần nữa. Đến lúc đó cứ việc chắt mấy bình ma dược này vào chai nước khoáng rồi xách lên thư viện, dẫn dắt mấy thằng anh em chí cốt học hành. Còn về phần đề cương với trọng tâm ôn tập thì cố gắng in hết ra, chỉ cần lướt qua vài nhãn là xong.

Dù sao thì chơi đồ vào là sẽ nhớ như in.

Hiệu quả của loại ma dược này có thể nói là đã vượt xa cả sự kỳ vọng của Lục Hàng. Tóm lại là chỉ cần trước giờ thi uống một bình thuốc là ngon ngay, về cơ bản là muốn tạch cũng khó.

Cảm thấy thời tiết chiều nay có vẻ khá đẹp, chiều nay ra ngoài thôi.

......

Thực ra, cô quả thực đang mang trong mình tâm sự.

Tiêu Tiểu Vũ ngồi trên sofa, thẫn thờ nhìn chằm chằm vào chiếc tivi chưa bật. Hồi còn chui rúc trong căn phòng trọ rách nát của mình, trong đầu cô lúc nào cũng chỉ quẩn quanh việc tháng này phải livestream thêm bao nhiêu tiếng nữa. Vậy mà từ khi dọn đến chỗ Lục Hàng, bỗng dưng cô lại cảm thấy chẳng có việc gì để làm, trong lòng lại râm ran một nỗi bất an và thấp thỏm.

Những chỗ cô từng ở trước kia đều chẳng khác gì cái chuồng lợn. Dường như đây là lần đầu tiên cô được trải nghiệm cảm giác ngồi trong một không gian sáng sủa sạch sẽ thế này. Tay chân cứ lóng ngóng chẳng dám vung vẩy, chỉ sợ làm bẩn đồ đạc, lúc nào cũng có cảm giác mình không hề thuộc về nơi đây.

Nghĩ ngợi một lúc, cô lấy điện thoại ra, mở khung chat với Lục Hàng:

[Cậu thực sự định dẫn Sở Tình cùng về quê à?]

Nhìn con trỏ nhấp nháy trong khung chat, tự cô cũng cảm thấy gõ ra dòng này thật sự quá sượng. Ngập ngừng một lát, Tiêu Tiểu Vũ lại lạch cạch xóa từng chữ một.

[Này, kỳ nghỉ lễ tôi cũng muốn về quê cậu chơi, nếu không được thì cậu cứ bảo là cậu có tận hai cô bạn gái đi.]

Lại cảm thấy ý đồ của mấy dòng chữ này lộ liễu quá...

Haizzz.

Tiêu Tiểu Vũ cuối cùng cũng buông một tiếng thở dài thườn thượt, chau mày ngồi trên sofa, trân trân nhìn màn hình điện thoại mà chẳng biết phải làm sao.

Nghĩ đến việc đêm qua mình cứ trằn trọc trăn trở mãi không ngủ được, lại chẳng biết phải đối mặt với cậu bằng bộ dạng nào, tự cô cũng cảm thấy có chút nực cười.

Chẳng lẽ mình thực sự có ý với cậu ấy rồi sao?

......

Việc biến thành con gái quả thực khiến cô chưa quen cho lắm, chỉ là cô bắt đầu có thói quen diện những bộ đồ xinh đẹp mà thôi. Cô cứ ngỡ bản thân mình chẳng có gì thay đổi, thế nhưng những thứ đó dường như cũng đang âm thầm làm biến đổi tính cách và những quyết định của cô. Dần dà, cô cũng bắt đầu nhìn nhận mọi việc xung quanh bằng lăng kính của một người con gái.

Và đúng vào cái lúc cô đang bận suy nghĩ miên man như thế, thì bên cạnh cô lại có một Lục Hàng.

Một người sẵn sàng cùng cô chia sẻ mọi chuyện trên trời dưới biển.

Sau khi biến thành con gái, chuyện kết hôn và yêu đương dường như là một mắt xích không thể nào không nếm thử. Tiêu Tiểu Vũ đâu phải định sống cô độc đến già trong kiếp này, nhưng cô vẫn luôn cảm thấy cái rắc rối đó còn cách mình xa lắm.

Cô cũng cảm thấy nếu Hàng ca mà làm bạn trai, thì chắc chắn sẽ nằm ở cái hàng ngũ đỉnh nhất.

Người thì dịu dàng, dường như cũng chẳng có chút tính kiểm soát nào.

Lúc mới yêu thì cứ cun cút nghe lời.

Nhưng dường như... đối với nhà gái mà nói thì thế cũng tốt mà...

Cô nghiêng đầu.

Cái tính hay mồm mép tép nhảy chẳng biết là tốt hay xấu. Nói gở thì có thể khiến người ta hơi bực mình đôi chút, còn nói tốt thì chính là khiếu hài hước.

Tiêu Tiểu Vũ từng dốc bầu tâm sự với cậu rất lâu vào những khoảnh khắc đau buồn nhất, mãi cho đến khi trút cạn chẳng còn gì để nói nữa mới thôi. Cô vẫn nhớ như in cái cảm giác luôn được cậu dịu dàng dung túng ấy, ngay cả cơ thể này dường như cũng đã ghi tạc vào lòng.

Ngày trước khi còn là anh em chí cốt thì cô chẳng hề nhận ra, nhưng giờ đây cô thực sự rất thích được ở bên cạnh cậu.

Thế nên hễ nghĩ đến việc cuối cùng có khả năng cậu sẽ chẳng chọn mình, cô lại thấy có chút xót xa.

Thực ra cậu ở phương diện nào cũng rất tốt, nhưng thứ hảo cảm đó ngay từ lúc ban đầu đã bị lớp màng lọc mang tên "anh em chí cốt" che lấp mất rồi.

Hồi còn là con trai, lúc ở cạnh cậu, cô chưa bao giờ mường tượng ra cảm giác khi nắm lấy tay cậu sẽ ra sao, chưa bao giờ để ý đến từng đường nét chi tiết trên khuôn mặt cậu trông như thế nào, và cũng chẳng mảy may suy nghĩ xem sự dịu dàng của cậu liệu có khiến người ta rung động hay không.

Từ khi biến thành con gái, những chi tiết nhỏ nhặt mà dai dẳng ấy dường như lúc nào cũng đang tỏa ra sức hút với cô.

Tự nhiên cứ cảm thấy: Nếu người đó là cậu ấy, thì thật tuyệt biết bao.

Tiêu Tiểu Vũ chau mày, có chút khó chịu mà nhếch khóe môi.

Cuối cùng vẫn quyết định xóa sạch sành sanh đống chữ đã gõ trên điện thoại.

Nhưng mãi cho đến tận bữa cơm vừa nãy, khi nhìn thấy Mộc Dĩ Nam và Bạch Hoảng cãi nhau om xòm chỉ vì chuyện rốt cuộc ai sẽ là người đi cùng Hàng ca về quê, Tiêu Tiểu Vũ vốn dĩ đã khá nhạy cảm liền lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Đến muộn mất rồi.

Nhìn Lục Hàng, cô vốn cứ ngỡ cậu là một món bảo bối chẳng ai thèm ngó ngàng tới, cô có thể cẩn thận từng li từng tí, nhặt nhạnh cậu về một cách lặng lẽ mà chẳng ai hay biết.

Nhưng khi tận mắt chứng kiến Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam rõ ràng đều dành tình cảm đặc biệt cho cậu, cái sự tự ti ấy trong lòng cô lại một lần nữa bắt đầu trỗi dậy.

Cảm giác chẳng thể thắng nổi người nào cả.

Bạch Hoảng thì khỏi phải bàn rồi, gia cảnh giàu có, cuộc sống vật chất dư dả sung túc, hơn nữa vóc dáng hay nhan sắc đều thuộc hàng cực phẩm. Còn Mộc Dĩ Nam thì vừa dịu dàng lại vừa xinh đẹp, hơn nữa lại còn vô cùng thấu hiểu lòng người, lại thích nấu nướng...

Nếu như bảo cô phải cạnh tranh với bọn họ, cô thực sự chẳng biết bản thân mình rốt cuộc có điểm nào hơn được hai con người này. Ngoài cái nick mấy nghìn điểm StarCraft với cái rank Cao Thủ Liên Minh Huyền Thoại ra, nếu thoát ly khỏi cái giới game thủ thì cô chẳng là cái đinh rỉ gì cả.

Ngoại trừ việc chứng minh cô là một con nghiện game ra, thì dường như cũng chẳng chứng minh thêm được điều gì.

Hình như là giành không lại rồi.

Cô buồn bã nhấp từng ngụm nhỏ Coca.

Đáng ghét thật.

Hàng ca trông cũng chẳng giống người mà mình có thể có được.

......

Từ ngày dọn đến chỗ Lục Hàng, quả thực cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tối qua vừa mới ăn một bữa tiệc tẩy trần đón gió, thoắt cái đã lại rơi vào trạng thái rảnh rỗi sinh nông nổi.

Nếu bảo một đám sinh viên đại học vốn dĩ đã chẳng màng sự đời gộp lại ở chung với nhau, thì việc tụ tập cày game gần như là điều hiển nhiên.

Buổi chiều lúc Tiêu Tiểu Vũ vừa mới lắp xong dàn PC, vừa mới yên vị trên cái ghế gaming định nằm ườn ra, đang mải tính toán xem tháng này mình còn thiếu bao nhiêu giờ livestream nữa, thì chợt nghe thấy tiếng gõ cửa.

Vốn dĩ trong bụng còn đang đinh ninh có khi là Mộc Dĩ Nam sang hỏi xem bao giờ ăn cơm, thế nên cô mở cửa ra với một tâm thế vô cùng dửng dưng. Ai dè lại bị cái thân hình cao to lực lưỡng của Lục Hàng dọa cho giật bắn mình, khép nép lùi lại phía sau một bước.

Lục Hàng có chút bất đực nhìn bộ dạng giật thót của cô, thầm nghĩ trong lòng sao lần nào mở cửa cô cũng giật mình lùi lại cứ như một con mèo nhỏ bị kinh động vậy, chẳng biết rốt cuộc mình có cái gì mà đáng sợ đến thế.

“Tôi vừa mới gõ cửa cái là cậu cứ run lên bần bật thế là sao?”

“Làm gì có run chứ.” Cô khẽ nheo mắt, biểu cảm bình thản, nhưng dường như có chút xấu hổ, khẽ vò gấu váy:

“Bây giờ tôi bị lùn đi rồi, lúc mở cửa nhìn thấy cậu to con như thế, kiểu gì chả bị giật mình.”

Nhìn chằm chằm Tiêu Tiểu Vũ quả thực có phần nhỏ bé trước mắt, Lục Hàng bỗng dưng nhớ đến mấy cái clip trên mạng của mấy ông vlogger hay buộc camera lên người mèo. Đúng là nếu nhìn từ góc nhìn của loài mèo, thì con người quả thực giống hệt như một gã khổng lồ. Tuy cô không lùn đến mức như mèo, nhưng chẳng biết dưới góc nhìn của cô thì rốt cuộc cậu cao đến nhường nào.

Lục Hàng hết cách, bèn chìa cái laptop gaming trên tay ra: “Làm hai ván không? Tôi đang kẹt ở Đồng rách đây.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!