Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

67 415

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

17 89

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

217 1645

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

358 3782

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

70 922

Tập 02 - Chương 82: chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra

Chương 82: chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra

Rắc rối lớn nhất cuối cùng cũng tạm thời dàn xếp xong, Lục Hàng thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng coi như vơi đi quá nửa.

Buổi chiều lộng gió đầy thư thả. Tuần thi cuối kỳ thực chất cũng đã trôi qua được một nửa, sau đó sẽ là kỳ nghỉ đông. Điều khiến cậu đau đầu nhất chính là làm sao để "ăn nói" với ông già, nay rắc rối ấy đã được giải quyết, tâm trạng cậu bỗng chốc nhẹ bẫm.

Đứng ngoài ban công, Lục Hàng cùng Sở Tình ngồi xổm hút thuốc, mắt dán vào khung cảnh xa xăm. Đang lúc rảnh rỗi sinh nông nổi, cậu bỗng lên tiếng: “Này, đến lúc theo tôi về nhà, cậu có biết phải nói năng thế nào không đấy?”

Sở Tình búng tàn thuốc, vẻ mặt vô cùng bình thản: “Cậu bảo tôi đi hướng đông, tôi tuyệt đối không đi hướng tây. Cậu bảo tôi đi hướng tây, tôi thề không nói hai lời.”

Nghe thì có vẻ chẳng có gì sai cả.

Nhìn vào đôi mắt phẳng lặng của cô, Lục Hàng định nói gì đó rồi lại thôi. Về nhà chủ yếu là bảo cô bớt mồm bớt miệng, để người anh em chịu thiệt thòi đóng giả làm vợ mình vài ngày, chỉ cần không lộ tẩy là coi như xong chuyện.

“Còn gì nữa không?”

“Còn nữa hả?” Sở Tình hơi ngẩn ra, nghiêng đầu ngẫm nghĩ một hồi: “Lên núi đao xuống biển lửa không từ nan, bảo tôi đánh ai thì tôi sẽ đánh kẻ đó.”

Lục Hàng hít một hơi thật sâu, rồi đưa tay lên xoa mặt.

Mấy cái từ ngữ nặc mùi giang hồ mạng này cậu ấy học ở đâu ra vậy không biết… Là đi làm bạn gái thời vụ hay là đi làm sát thủ đây?

Thấy Lục Hàng thở ngắn than dài, Sở Tình nở nụ cười ngượng nghịu: “Tôi biết rồi, về đó tôi cứ coi cậu là chồng yêu tôi là được chứ gì.”

Hai chữ "chồng yêu" thốt ra từ miệng cô một cách thản nhiên đến lạ lùng, khiến tim Lục Hàng khẽ hẫng một nhịp.

“Là bạn gái.” Lục Hàng thở dài: “Chí ít thì cũng phải biểu hiện cho ra dáng con gái một chút. Dù sao thì chuyện ăn uống hay tiền nong tôi cũng không để cậu thiếu thốn đâu, cứ coi như đi làm thêm là được.”

Sở Tình dường như có chút luống cuống, cô đăm chiêu một lát rồi khẽ gật đầu, vẻ mặt hơi ỉu xìu.

Có lẽ câu nói "biểu hiện cho ra dáng con gái" đã chạm đúng vào điểm yếu đầy bất lực trong lòng cô.

Lục Hàng liếc nhìn cô một cái. Sau khi cả đám biến thành con gái, Sở Tình chính là người thích nghi chậm nhất, hay nói cách khác, cô dường như chẳng thèm thích nghi. Trước đây cô làm gì thì bây giờ vẫn y hệt như thế. Khác hẳn với một Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam suốt ngày diện váy vóc xem ai xinh hơn, hay một Tiêu Tiểu Vũ trực tiếp đi làm streamer, Sở Tình dường như là người duy nhất vẫn kẹt lại ở quá khứ.

Chẳng biết chọn cô nàng này giả làm bạn gái có phải là lựa chọn đúng đắn hay không nữa.

Mấy chuyện nữ tính này, cô thực sự rất vụng về. Âu cũng là làm khó cô rồi, bởi lẽ đừng nói là làm bạn gái người ta, ngay cả việc làm một người con gái ra sao cô có khi còn chẳng rõ.

“Đừng nghĩ phức tạp quá, cứ thả lỏng đi, đến đó cứ bình thường là được.” Lục Hàng đành lên tiếng an ủi: “Thực ra chuyện này cũng chẳng có gì to tát, có phải đi làm gián điệp đâu. Lỡ có hớ một tí thì ông già tôi cũng chỉ nghĩ là tính cách cậu hơi quái đản thôi, đừng lo quá.”

Sở Tình nhìn Lục Hàng, bất lực gật đầu, ra chiều đang mang nặng tâm sự.

Cậu định dặn dò thêm vài câu xem về đó nên nói gì làm gì, nhưng thấy bộ dạng lầm lì của cô, cậu lại thôi. Về nhà chẳng qua là sợ lộ tẩy, mà cái đứa này tuy bình thường trông có vẻ ngốc nghếch nhưng chuyện gì nên nói chuyện gì không, chắc cô cũng tự biết lượng sức.

Thôi thì, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. Về đến nhà rồi ắt sẽ có cách.

Trước Tết thì coi như chẳng còn việc gì đại sự, dù rằng sau Tết rắc rối vẫn còn chất đống: nào là phải viết đánh giá năm sao cho Nữ Thần, rồi bố của Bạch Hoảng muốn gặp mình, sau đó nghỉ đông còn phải dắt Sở Tình về nhà đóng kịch một tháng. Nhưng tóm lại, việc trước mắt là ôn tập cho tuần thi cuối kỳ.

Lục Hàng ngoài mặt thì bình chân như vại, nhưng thực chất là đang trông cậy cả vào cái thùng dược tề mà Nữ Thần đại nhân đã ban cho. Cái thứ thần bí đó hiệu quả ra sao đến giờ vẫn còn là một ẩn số.

Dù sao cũng là hàng của Nữ Thần, cho dù vị Nữ Thần này có hơi "ba chấm", chẳng thấy dáng dấp thần thánh đâu mà suốt ngày xỏ dép lê đi dạo như mấy ông chú, lại còn toàn bày mưu tính kế dựa trên mấy bộ truyện hentai, tóm lại là cực kỳ không đáng tin.

Nhưng Thần dù có hâm dở thì vẫn là Thần, hiệu quả của dược tề chắc cũng không đến nỗi nào.

Có điều, đây cũng coi như là gian lận trong thi cử, Lục Hàng cảm thấy hơi cắn rứt lương tâm. Bốn cái đứa này bình thường chẳng bao giờ màng đến chuyện học hành, nhưng biết đâu sau lưng lại lén lút ôn luyện thì sao?

Hy vọng là như vậy.

Lục Hàng suy nghĩ một hồi, nhìn Sở Tình đang ngồi không rảnh rỗi, liền gọi cô lại: “Hỏi cậu tí, mấy môn thi cuối kỳ cậu xem qua chưa?”

Cô gật đầu một cách đầy kiên định. Lục Hàng mừng rỡ.

Nghĩ cũng đúng, lần trước cả đám đi chơi, cậu nhớ cô đã vùi đầu học một khoảng thời gian khá dài, chẳng lẽ là do cậu lo hão?

Lục Hàng quyết định kiểm tra thử: “Cậu có nhớ người phát minh ra khái niệm sở biểu và năng biểu là ai không?”

Vẻ mặt kiên định của Sở Tình dần dần chuyển sang ngơ ngác. Cô gãi đầu: “Ai cơ?”

Đôi môi Sở Tình khẽ run, cô đã sực nhớ ra, vỗ đùi cái đét: “Nhớ rồi, thầy có giảng qua, là Soraka!”

“Soraka cái đầu cậu ấy! Soraka là con tướng hồi máu toàn bản đồ, người ta là Saussure!” Lục Hàng chính thức tuyệt vọng: “Đến cái này mà cậu cũng không biết thì trước đây cậu làm bài tập kiểu gì?”

“Mấy môn tự nhiên với toán cao cấp thì tôi còn cân được. Đại học mẹ tôi bảo học cái này dễ xin việc nên tôi mới học thôi.” Sở Tình cũng bất lực: “Bài tập thì tôi toàn hỏi AI, may ra có môn toán cao cấp tự chọn là tôi tự tin không bị trượt thôi…”

Lục Hàng thở dài, cô lại hỏi: “Cậu thấy tôi thi cuối kỳ này có qua nổi không?”

Khó nói lắm.

Lục Hàng nhớ hồi học toán cao cấp cô cũng thuộc dạng học bá, tự mình thi đậu vào trường này thì chỉ số thông minh chắc chắn không thành vấn đề. Nhưng cái kiểu mở mồm ra là "Soraka" thì đúng là khó đỡ, không biết lúc chấm bài thầy cô nhìn thấy tên "Tinh Nữ" trong bài thi thì có mủi lòng mà cho qua môn không nữa.

“Thôi không có gì, cậu đi chơi tiếp đi.”

Mặc kệ có gian lận hay không, giờ cậu chỉ mong dược tề của Nữ Thần phát huy thần lực, giúp cả đám qua môn thuận lợi, chẳng mong gì hơn.

Sở Tình gật đầu rồi rời đi. Nhìn cô phóng lên sô pha như một con mèo lớn, đôi chân dài miên man gác lên thành ghế rồi cầm điều khiển xem bóng đá, Lục Hàng bỗng thấy có chút ghen tị.

Thật sự ghen tị với những người chẳng bao giờ dùng đến não như cô. Sống hoàn toàn bằng bản năng. Sống như vậy chắc chẳng bao giờ thấy áp lực đâu nhỉ?

Mấy người anh em này nếu học kỳ này trượt năm môn thì vẫn học tiếp được, nhưng sau này các môn chuyên ngành sẽ ngày càng khó. Với cái đà này, cộng với việc chẳng ai màng đến chuyện học hành, liệu có tốt nghiệp được hay không vẫn là một dấu hỏi lớn. Dù sao quan hệ giữa cả đám cũng tốt như vậy, Lục Hàng chắc chắn không thể trơ mắt nhìn họ bị đuổi học được.

Buổi tối cơm no rượu say, Sở Tình xuống lầu đi dạo, Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam cũng về phòng. Lục Hàng nhíu mày suy nghĩ, mở tủ lạnh ra — nhìn mấy lọ ma dược đang nằm yên vị trong ngăn mát, cậu mới nhận ra thứ này mang về xong toàn để bám bụi, chưa có dịp dùng thử.

Cái thứ này hiệu lực kéo dài bao lâu nhỉ?

Cũng chẳng còn mấy ngày nữa là thi, Lục Hàng tính toán ngày mai sẽ uống thử một lọ để ôn tập xem hiệu quả ra sao.

Đang nhìn lọ dược tề mà trầm tư, cậu chợt nảy ra một ý định. Thứ dược tề này cậu cầm nhiều dùng không hết, nghe đâu ở dị giới nó cũng thuộc dạng hàng đại trà, dân tình bên đó toàn dùng nó thay thuốc cảm.

Sắp tới tiền tiết kiệm cứ vơi dần, chuyện của Lâm Khả Khả cũng khiến cậu có chút lo âu. Dù sao mình cũng có Thần chống lưng, quả thực nên nghĩ cách để tận dụng nguồn tài nguyên này.

Làm sao để dùng đây? Lục Hàng xoa cằm suy tính. Nếu mang đi bán trực tiếp thì chắc chắn là không ổn, chưa bán được hai lọ khéo quản lý thị trường đã gõ cửa rồi. Người ta đời nào tin chuyện Nữ Thần, có khi lại bị khép vào tội lừa đảo không chừng.

Đang mải mê suy nghĩ, bỗng nhiên cậu cảm thấy lồng ngực mình áp vào một thứ gì đó vừa mềm vừa ấm.

Lục Hàng giật mình nhìn xuống, hóa ra là Tiêu Tiểu Vũ. Tóc cô còn ướt sũng, chắc là vừa mới tắm xong. Cô lặng lẽ tựa vào lòng cậu, ánh mắt chẳng rõ là dịu dàng hay là đang buồn chán, cứ thế ngước lên nhìn cậu chằm chằm.

Vừa mới đuổi được một con mèo lớn, giờ lại có một con mèo nhỏ sấn tới.

Mái tóc cô tỏa ra một mùi hương quen thuộc. Lục Hàng mất hai giây mới nhận ra đó chính là mùi dầu gội mà cậu vẫn hay dùng. Rõ ràng cô nàng từng đòi mua một chai y hệt, nhưng cậu nhớ cô đã mang về phòng mà còn chưa thèm bóc tem, chẳng biết cuối cùng là cô đang dùng chai của ai.

Chẳng nhẽ lại lén dùng đồ của mình?

“Làm gì đấy?” Lục Hàng bất lực hỏi.

“Lấy Coca.” Tiêu Tiểu Vũ thở dài.

“Lấy Coca thì cứ lấy, tựa vào người tôi làm gì?” Lục Hàng giơ hai tay ra để không chạm vào cô.

“Vừa gội đầu xong, lau khô rồi mà không tìm thấy máy sấy.” Tiêu Tiểu Vũ vẻ mặt vô tội: “Cứ coi như lau tạm vào áo cậu vậy.”

“Cút cút cút.” Lục Hàng tỏ vẻ chê bai.

Nhìn vào tủ lạnh, quả nhiên vẫn còn một chai Coca. Cái tên này mới đến chưa đầy nửa ngày mà chỗ để đồ uống ở đâu đã thuộc làu làu. Lục Hàng đưa tay lấy ra cho cô. Cô cầm chai Coca nhấp từng ngụm nhỏ, đôi mắt dán chặt vào những lọ dược tề màu xanh nhạt trong tủ lạnh. Nhìn thấy những vệt vàng óng ánh như tơ đang luân chuyển bên trong, cô chớp mắt tò mò chỉ tay vào đó: “Đấy là nước ngọt gì thế?”

Lục Hàng nghĩ thầm, chắc phải giải thích cho cô một chút. Nếu không lỡ nửa đêm cô nàng lén ra tìm đồ uống, lại tưởng đây là loại nước ngọt mới ra lò rồi tu sạch thì hỏng bét.

Với tính cách của cô, chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!