Chương 81: Chọn xong
Thật lòng mà nói, giờ dắt bất kỳ ai trong số họ về nhà cũng đều thấy khó đỡ... và quan trọng nhất là cực kỳ dễ lộ tẩy.
Chẳng biết vì cớ gì mà sau khi đám anh em này biến đổi giới tính, nhan sắc ai nấy đều thuộc hàng cực phẩm... mặc dù trước đây vẻ ngoài của họ vốn đã chẳng vừa.
Nhưng dắt về rồi, dù là ai đi chăng nữa thì trong mắt ông già nhà cậu, chắc chắn họ đều sẽ là những cô nàng như hoa như ngọc, chim sa cá lặn. Đến lúc đó chỉ sợ ông già phát cuồng, bắt đầu giữ khư khư cái tư tưởng: “Hợp thức hóa được thì cứ tranh thủ mà đăng ký kết hôn ngay đi, chiếm chỗ trước đã rồi tính sau”, rồi ép Lục Hàng phải đi làm giấy chứng nhận cho bằng được.
Trớ trêu nhất là bây giờ tỷ lệ sinh đang sụt giảm, nghe đâu lên đại học còn được cộng điểm rèn luyện hoặc giảm học phí nếu đã kết hôn để hưởng ứng chính sách quốc gia nữa cơ chứ.
Kết quả tốt nhất là ông già tin ngay lập tức, nhưng xác suất cao là không tin, đa phần là có chết cũng không tin nổi con lợn nhà mình lại có thể ăn được cái bắp cải ngon nghẻ đến thế.
Chỉ là giả vờ làm bạn gái một chút thôi, ngặt nỗi ông già lại rất coi trọng chuyện này, lần này e là sẽ không để cậu qua ải một cách dễ dàng.
Lục Hàng trân trối nhìn bốn người bọn họ, lòng đầy rối rắm, chỉ biết xoa mặt thở dài.
Thực ra ban đầu theo thói quen, cậu không kìm được mà liếc mắt nhìn Bạch Hoảng đang giả bộ như không có chuyện gì xảy ra. Cậu nghĩ bụng hay là thôi dắt đại cái đứa dính người lại thân thiết nhất này về cho xong, nhưng rồi cậu vẫn không nhịn được mà nghĩ xa hơn một chút.
Nghĩ đến cảnh gia cảnh nhà mình chỉ ở mức bình thường, cả đời ông già đã thấy chiếc Lamborghini nào đâu. Cho dù cô có sẵn lòng vì cậu mà điệu thấp, lái một chiếc xe "hơi cùi" về nhà, thì trong mắt ông già, một sinh viên đại học biết lái xe vốn đã là chuyện ghê gớm lắm rồi.
Hơn nữa, cái tính của cô chính là: không hỏi thì thôi, hễ hỏi một câu là lộ tẩy ngay. Vạn nhất ông bố ôn tồn hỏi một câu: “Xe của bố cháu mà cháu lái về thế này ông ấy không giận sao?”, cô lại thẹn thùng đáp: “Dạ không sao đâu ạ, nhà cháu nghèo lắm, có mỗi mười mấy chiếc xe thôi, cháu lái chiếc bèo nhất về thì bố cháu không giận đâu.”
Đến lúc đó có mà giấu bằng trời.
Giờ Lục Hàng chợt nhận ra, đối với những người khác ngoại trừ mình, chỉ số cảm xúc của cái đứa này có thể nói là thấp thảm hại. Chẳng biết là cô có nhưng lười dùng, hay là hoàn toàn không có thật nữa.
Những lời Mộc Dĩ Nam vừa nói ban nãy tuy không lọt tai cho lắm, nhưng ở chừng mực nào đó thì cũng đúng. Nhìn kỹ Bạch Hoảng thêm vài lần, có lẽ do gia cảnh tốt nên cô quả thực mang một luồng khí chất cao quý. Chỉ cần ngồi xuống là lưng thẳng tắp, lúc uống trà thì mắt khẽ rủ xuống trông rất ra dáng, chẳng khác nào một thiên kim tiểu thư. Cách ăn mặc cũng không đến nỗi gọi là dát vàng nạm ngọc, nhưng nhìn qua là biết ngay tiểu thư nhà giàu.
Thế này thì ai mà tin cho nổi.
Chưa kể nhà cô lại quá giàu, dắt về rồi thì đừng nói là ông già có tin hay không, cho dù có tin đi chăng nữa, đa phần ông ấy cũng sẽ tỏ vẻ thần bí mà lải nhải mấy câu kiểu: “Con mà bước chân vào cửa nhà này là cả đời sẽ bị bắt nạt cho xem, sau này con phải nhớ, làm rể nhà người ta có ba điều không được làm”, rồi sau đó giáo huấn một đống thứ tào lao mà ông ấy cóp nhặt được ở cái trang tin tức nào đó trên mạng.
Nghĩ thôi đã thấy phiền phức rồi.
Loại ngay.
Lục Hàng khó khăn dời tầm mắt khỏi người cô, nhìn sang Mộc Dĩ Nam đang có chút căng thẳng.
Còn về phần Mộc Dĩ Nam…
Cậu nhìn cô chằm chằm một lúc, thấy cô dường như cảm nhận được ánh mắt của mình nên cố gắng ưỡn thẳng lưng, vờ như không có chuyện gì mà rủ đôi lông mày ôn nhu xuống, âm thầm phô diễn vẻ dịu dàng và đầy sức quyến rũ của mình.
Đáng yêu thật đấy.
Lục Hàng nghiêng đầu ngẫm nghĩ.
Nhưng vấn đề của Tiểu Nam cũng lớn lắm… Nếu mang về nhà dưới danh nghĩa bạn gái, cô ấy dường như quá mức hoàn hảo.
Vừa biết nấu ăn, lại vừa biết nhìn sắc mặt người khác, đối nhân xử thế vô cùng khéo léo. Tính cách nếu không phải lúc thực sự nổi khùng với ai đó thì thực ra cũng rất tốt. Dù gần đây Lục Hàng mới muộn màng nhận ra tính cách cô cũng chẳng hiền lành gì cho lắm, lại còn thích mỉm cười để khịa người khác, nhưng cô không giống Bạch Hoảng, cô luôn biết điều cả trước mặt lẫn sau lưng người khác.
Nếu dắt về, cô chắc chắn sẽ vô cùng ngoan ngoãn, miệng mồm lại ngọt ngào, một tiếng thưa chú hai tiếng thưa dì, nên dường như đó cũng chẳng phải khuyết điểm gì to tát.
Dắt về nhà, khuyết điểm duy nhất chính là sợ bố mẹ không tin nổi thôi.
Nếu cậu tìm một cô gái bình thường, đa phần bố mẹ sẽ cười đến không khép được miệng, nhưng nếu tìm một người hoàn hảo thế này, e là họ sẽ sinh nghi ngay, dù sao thì vụ “lừa đảo bằng ảnh mạng” năm xưa vẫn còn đó như.
Hoặc là ông già hoàn toàn không tin, còn nếu thực sự tin thì rắc rối lại càng lớn hơn. Mộc Dĩ Nam đa phần chỉ cần vài ba câu là có thể dỗ dành người lớn đến mức xoay như chong chóng, nhà cậu chắc chắn sẽ cực kỳ, cực kỳ thích cô gái này. Bởi lẽ nếu không hiểu rõ cô, thì trong mảng đóng giả bạn gái hay thậm chí là đóng vai người vợ hiền, cô quả thực đã đạt đến cảnh giới thượng thừa rồi.
Dù sao thì từ trước đến nay cô vẫn luôn khao khát và mong muốn trở thành một cô gái hoàn hảo, công việc này đúng là chuyên môn của cô. Sau cùng có trở thành cô gái hoàn hảo nhất hay không thì không biết, nhưng chắc chắn cô chính là kiểu nữ thần trong mắt đám con trai.
Lục Hàng cảm thấy cô chính là kiểu con gái mà con gái chắc chắn sẽ ghét, còn con trai chắc chắn sẽ thích: vừa nấu ăn ngon, tính cách lại dịu dàng ngoan ngoãn, có chút nhẫn nhục chịu đựng nhưng dường như cũng đầy tâm cơ… Nếu mang về nhà, ước chừng ông già sẽ cười đến rách cả mang tai mất.
Nhưng Lục Hàng chỉ sợ gia đình quá ưng ý cô gái này, bởi đây đúng là kiểu: mang về thì rất nở mày nở mặt, nhưng hậu quả sau đó lại vô cùng rắc rối. Nói không chừng ông già chỉ cần uống quá chén một chút là sẽ vỗ bàn đòi gặp thông gia ngay lập tức, lúc đó thì tính sao.
Mộc Dĩ Nam bây giờ còn chưa dám nói chuyện mình bị biến thành con gái cho gia đình biết, cô thuộc kiểu lén lút trốn ra ngoài ở riêng. Đến lúc không gặp được phụ huynh, đa phần là hỏng bét, ông già kiểu gì cũng sẽ sinh nghi lần nữa.
Cảm giác có vẻ rất phiền phức, loại.
Lục Hàng quan sát nửa ngày, dời tầm mắt khỏi Mộc Dĩ Nam, nhìn sang Tiêu Tiểu Vũ đang không hiểu vì sao lại có chút ủ rũ, cúi đầu chán nản ăn rau. Cchỉ nhìn hai cái là cậu đã thu hồi ánh nhìn, người này lại càng là nhân vật tầm cỡ hơn nữa.
Để Lão Tiêu đóng giả bạn gái thì thôi đi.
Cô nàng suốt ngày đeo cái băng tay khả nghi kia, trước mặt người lạ tuy có vẻ trầm mặc tĩnh lặng, miễn cưỡng đóng giả được cái vẻ người bình thường, nhưng con hàng này là người có giấy chứng nhận bệnh tâm lý của bệnh viện hạng A. Nếu Lục Hàng không ở bên cạnh để cô có chỗ trốn sau lưng, chỉ sợ chưa nói được hai câu cô đã lên cơn hoảng loạn rồi nôn thốc nôn tháo cho người ta xem mất.
Cái ống tay kia cũng là một vấn đề lớn. Người thân cận nhìn lâu chắc chắn sẽ sinh lòng tò mò tại sao cô lại đeo thứ đó suốt ngày. Đến lúc tính tò mò của ông già trỗi dậy, hỏi một câu tại sao phải đeo, rồi đòi gỡ ra xem bên dưới có gì thì hỏng hẳn…
Chưa nói đến hình xăm đầy ẩn ý kia, thì mấy vết sẹo tự hại bên dưới biết giải thích thế nào đây.
Cũng loại luôn.
Nghĩ đi nghĩ lại, ánh mắt Lục Hàng cuối cùng cũng nhìn về phía Sở Tình, người đang ngồi với tư thế chẳng ra làm sao, một tay gác lên thành ghế, mồm đang nhai dưa chuột nhồm nhoàm.
Cô xoa xoa đùi, ánh mắt vô cùng trong trẻo nhìn chằm chằm Lục Hàng. Lục Hàng nhìn cô, cô liền nhướn một bên lông mày, mặt đầy vẻ: “Cậu nhìn tôi làm cái quái gì?”
Lục Hàng nhìn cái ánh mắt ấy mà thấy khó đỡ vô cùng. Hồi đầu mới gặp cô thì lạnh lùng băng giá, oai phong lẫm liệt biết bao, thế quái nào về sống chung một nhà lại trở nên không câu nệ tiểu tiết chẳng khác gì mấy ông lão trực cổng bảo vệ thế này.
Bình thường khoác vai bá cổ nhau quen rồi, hình như cậu chưa bao giờ dùng ánh mắt nhìn một cô gái để nhìn cô. Giờ nhìn cô một lúc, càng nhìn lại càng thấy cô toàn là ưu điểm.
Thân hình ổn, gương mặt ổn, tính cách cũng ổn.
Cái sự khờ khạo và không câu nệ tiểu tiết ở đây lại không phải là khuyết điểm, hút thuốc cũng là khuyết điểm, nhưng chính những khuyết điểm không đáng kể này lại làm tăng thêm tính xác thực cho câu chuyện. Cô dường như hoàn toàn không có điểm yếu nào, đúng là một chiến binh toàn năng...
Cái tính cách ngốc nghếch chẳng biết ăn nói, thẳng như ruột ngựa này thực ra lại rất được lòng người lớn. Nhà cậu sẽ không sinh nghi, ngoại hình tuy xinh đẹp nhưng lại lộ rõ vẻ hơi ngu ngơ một chút, đến lúc đó ông già chỉ cần nhìn qua hai cái là biết ngay cô gái này có tố chất rất tốt, chỉ tiếc là đầu óc có vấn đề nên mới đi đâm đầu vào thằng con mình, nghe chừng cũng rất hợp tình hợp lý.
Lục Hàng trầm ngâm một hồi rồi gọi: “Lão Sở?”
“Gì đấy?” Cô thắc mắc.
“Kỳ nghỉ đông này cậu có rảnh không?” Lục Hàng dỗ dành: “Dắt cậu đi chơi đây đó, đến lúc đó còn có lì xì mang về nữa đấy.”
Dứt lời, sắc mặt của Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam đang gồng mình ban nãy lập tức sụp đổ.
“Cậu ấy á? Không phải dắt tôi, mà cậu định dắt cậu ấy về?” Mộc Dĩ Nam ngỡ ngàng nhìn Sở Tình, khẽ khàng nài nỉ: “Thực sự không thể dắt tôi về được sao? Thực ra tôi thấy mình chắc chắn sẽ rất ngoan mà... Tôi nghĩ chú chắc chắn sẽ rất vui, việc đóng giả con nhà người ta tôi thấy mình rất thạo...”
Lục Hàng bất lực: “Chính vì cậu quá thạo nên mới không được đấy. Vạn nhất bố tôi uống hăng quá rồi đòi gặp thông gia thì cậu tính sao?”
Mộc Dĩ Nam đờ người ra, rồi lập tức nản lòng, cả người mềm nhũn ra như một quả bóng xì hơi, chẳng buồn ưỡn lưng giả bộ nữa, đa phần cũng thấy lời cậu nói có lý.
Bạch Hoảng chau mày: “Thế còn tôi?”
“Nhà cậu giàu quá, bố tôi đa phần lại bắt đầu lải nhải một đống thứ nào là sau này chắc chắn không thành đâu các kiểu, rồi lại truyền thụ cho tôi một đống bí kíp làm thế nào để át vía vợ, xong lại bắt đầu tuyên truyền chiến tích huy hoàng năm xưa của mình... Tôi không muốn nghe đâu, phiền lắm.”
“…” Bạch Hoảng mím môi, hằn học cắn một miếng dưa chuột thật mạnh.
Tiêu Tiểu Vũ thì uể oải ăn bánh sandwich, thành thục kéo kéo lại ống tay che nắng, đôi môi run run định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, ngay cả lý do tại sao không dắt mình về cô cũng chẳng buồn hỏi nữa.
“Thế nào, Lão Sở, được không?” Lục Hàng vẻ mặt đầy vẻ dụ dỗ.
“Chẳng có vấn đề gì.” Sở Tình tùy tiện ra dấu tay OK.
Lục Hàng thở phào nhẹ nhõm. Vẫn là giao tiếp với cô ấy là trôi chảy nhất, một là một hai là hai.
…
Tóm lại là chuyện đã được chốt như vậy.
Kỳ nghỉ đông còn hai tuần nữa mới bắt đầu, chuyện sau đó cứ tạm định thế đã. Sở Tình cũng rõ ràng là không có ý kiến gì, cứ coi như là đi chơi nhà bạn thôi. Lục Hàng lập tức gửi WeChat cho ông già, nói rằng kỳ nghỉ đông này sẽ dắt bạn gái về nhà, dặn ông đến lúc đó đừng quá kích động, đừng có lên cơn trước mặt con gái nhà người ta này nọ vân vân.
Tin nhắn vừa gửi đi, ông già lập tức đòi xem ảnh bạn gái ngay. Đúng là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, bị cái đống ảnh mạng lừa cho một vố nên giờ sợ khiếp vía rồi.
Lục Hàng nhìn tin nhắn mà bất lực hồi lâu. Cậu ra ban công châm một điếu thuốc, rồi lại nhìn nhìn Sở Tình đang mặc quần đùi ngồi xem TV trong nhà, nghĩ bụng: “Thế nào? Thay bộ quần áo khác đi, tôi chụp tấm ảnh để lừa ông già một chút?”
Cô lười biếng nằm ườn trên sô pha không muốn động đậy, nhưng cuối cùng vẫn phải miễn cưỡng đứng dậy chiều ý cậu.
Cậu đặc biệt bảo cô thay một bộ đồ khác, miễn là quần áo tử tế là được. Ít nhất đừng có mặc mỗi cái áo lót rồi khoác cái gì đó bên ngoài.
Cô đứng bên cửa sổ làm người mẫu, cậu chụp một tấm ảnh trông có vẻ ổn áp rồi gửi qua cho ông già.
Lúc chụp ảnh, nhìn cô đứng bên cửa sổ, trái tim Lục Hàng khẽ rung động một nhịp rất nhẹ. Bình thường cậu thực sự không coi Sở Tình là một người con gái, có lẽ vì lần này đã nói rõ là sẽ dắt cô về nhà đóng giả bạn gái, nên nhìn ánh mắt cô dường như có chút khác lạ so với mọi ngày. Cô mặc một chiếc áo phông trắng tinh khôi, có chút buồn chán nhìn chằm chằm Lục Hàng, khẽ cắn môi dưới, một bàn tay đưa ra sau lưng nắm lấy cẳng tay còn lại.
Ngực rất lớn, chân cũng có chút đầy đặn, cảm thấy cô rất khỏe mạnh.
Cửa sổ đang mở, mái tóc dài chạm mông tung bay sau lưng cô, tóc mái bằng chạm lông mày. Vì đột ngột bị Lục Hàng lôi dậy chụp ảnh nên cô cũng chỉ kịp xỏ tạm một chiếc quần thể thao màu xanh hay mặc khi đi chạy bộ, tạo nên một dáng vẻ thanh xuân tĩnh lặng vô cùng.
Lục Hàng vì quá thân với cô nên trước giờ luôn cảm thấy hai đứa đã quá hiểu chân tơ kẽ tóc của nhau, hiếm khi nhìn cô với tư cách một cô gái như thế này, cậu mới nhận ra vẻ ngoài của cô thực sự trông rất dịu dàng, trang nhã.
Mái tóc dài chạm mông và phần tóc mái ngang mày kia quả thực là một đòn chí mạng, nhưng theo lời cô nói thì đó là vì cô lười cắt tóc. Thế nhưng cái tính cách nhiệt tình bốc lửa kia lại tạo ra một sự tương phản cực lớn với vẻ ngoài thanh lãnh tĩnh lặng này, khiến cậu nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Chụp ảnh xong, cậu gửi qua cho ông bố của mình. Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, ông già rất hài lòng.
Một lát sau, một tin nhắn thoại được gửi tới, giọng nói hiền hòa của ông già vang lên trong phòng:
“Thằng nhãi ranh, chọn vợ cũng khá đấy chứ.”
Lục Hàng ngượng ngùng nhắn lại: “Bố nói linh tinh ít dùm.”
Sở Tình nghe thấy vậy thì không nhịn được, nhếch một bên khóe môi định cười, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không kìm được mà mang theo vài phần ửng hồng.
Lục Hàng tắt điện thoại định trêu chọc cô vài câu, bỗng nhiên nhìn thấy nụ cười thoáng hiện như hoa quỳnh nở muộn trên mặt cô, trong khoảnh khắc đó, trái tim cậu thực sự đã rung động một cách mãnh liệt.
Cuối cùng, cậu nghiêng đầu, cầm lấy bao thuốc lá cùng cô hút một điếu bên cửa sổ. Trên người cô có mùi bạc hà rất thanh mát, mùi hương dầu gội này thoảng qua từ bên cạnh, hình như là loại dầu gội dành cho người chơi thể thao mà cô mới mua.
Nhưng cậu cũng chẳng nói thêm điều gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
