Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Tập 02 - Chương 80: Mang theo ai về?

Chương 80: Mang theo ai về?

“Không nhắc đến chuyện buồn nữa.” Lục Hàng thở dài: “Có người anh em tốt nào chịu giúp không?”

Đến lúc phải bứt tốc rồi. Tiêu Tiểu Vũ thầm nhủ với bản thân.

Vừa cúi đầu ăn cơm, rốt cuộc cũng cảm thấy thời cơ để xung phong nhận việc đã đến, cô liền hít một hơi thật sâu, ho khan một tiếng, đôi môi nhỏ nhắn khẽ hé mở——

“Hay là để tôi đi cho.”

“Tôi thấy tôi đi là hợp lý nhất.”

Tiêu Tiểu Vũ còn chưa kịp nói gì thì toàn thân đã hóa đã tại chỗ.

Vẻ mặt lúc này của cô vô cùng chấn động.

Trơ mắt nhìn Bạch Hoảng trong bộ váy trắng liền thân chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng tuyệt đẹp khẽ nheo lại, cằm ngọc tựa lên những ngón tay thon dài, đôi mắt điểm xuyết nốt ruồi lệ có chút e lệ.

Thế nhưng vừa nghe thấy có một người khác cũng mở miệng giống mình, biểu cảm của Bạch Hoảng lập tức lạnh đi trông thấy, dần trở nên gắt gỏng và thiếu kiên nhẫn, chằm chằm nhìn Mộc Dĩ Nam đang mỉm cười.

“Chú giục gấp thật nhỉ.” Mộc Dĩ Nam khẽ nheo mắt, đôi mắt híp lại thành hai vầng trăng khuyết xinh đẹp, thậm chí còn chẳng buồn liếc Bạch Hoảng lấy một cái: “Chú đúng là không giống thế hệ chúng ta, thời đại học căn bản đâu cần phải vội vàng thế... Dẫu cho có dắt về đi chăng nữa, thì có thể chứng minh được cái gì cơ chứ?”

“Ừm.” Bạch Hoảng khoanh tay cười khẩy: “Dắt về cũng chẳng chứng minh được cái gì, thế thì thôi cứ để tôi đi cho xong.”

“Dắt về chẳng chứng minh được gì... Trừ khi là chọn tôi nhỉ.” Giọng Mộc Dĩ Nam cao lên, lấn át cả tiếng của Bạch Hoảng. Cô mỉm cười, mân mê bím tóc của mình, khuôn mặt toát lên vẻ dịu dàng đáng yêu hệt như một cô vợ hiền: “Dắt về là để làm nở mày nở mặt Hàng ca đúng không? Chắc chắn phải chọn người ra được phòng khách, vào được phòng bếp rồi...”

“Thế nên tôi xin hỏi, những người đang ngồi đây, có ai làm được không?”

Tĩnh lặng như tờ.

Quá khinh khủng, lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.

Quá hoang dại, đến mức có thể tưởng tượng được meme "how wild" của tựa game gacha nào đó.

Tiêu Tiểu Vũ bàng hoàng nhìn Mộc Dĩ Nam.

Cái tên này... đang lảm nhảm cái gì thế?!

“Chọn cậu?” Bạch Hoảng ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên, thờ ơ gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng: “Cậu thì có tài cán gì, có biết vun vén cho cuộc sống hay không làm sao mà diễn được. Cậu nấu cho cô chú bữa cơm, diễn cái vai cung cúc hầu hạ một chốc một lát, là người ta có thể coi cậu như con dâu để đối đãi chắc?”

“Làm người thì đừng nên kiêu ngạo quá.” Mộc Dĩ Nam thở dài nói: “Chẳng lẽ cậu thì làm được chắc? Cô chú có ưng nổi kiểu người như cậu hay không, còn chưa biết được đâu đấy...”

Bạch Hoảng trợn trắng mắt, nhạt giọng đáp: “Tôi có xe hơi, cậu có không?”

Mộc Dĩ Nam khẽ nheo mắt lại.

“Tôi có thể tặng quà cáp, cậu tặng nổi không?” Bạch Hoảng thở dài, chống cằm nở nụ cười lạnh đầy hứng thú: “Sắp Tết rồi chẳng lẽ lại vác cái thân không đến? Tôi có thể mua tặng cô những chiếc túi xách không thể mua được ở trong nước, cũng có thể tặng chú chút quà cáp xịn xò... Cậu thì mang gì đến? Củ cải muối với ớ chưng Lão Can Ma à?”

Thế này là đang cãi nhau đấy à?

Tiêu Tiểu Vũ hoảng hốt, sau đó luống cuống quay sang nhìn Lục Hàng và Sở Tình.

Hai cái người này mặt không đổi sắc cứ như thể chẳng nghe thấy gì, điệu bộ cứ như thể hai người họ đã chứng kiến cảnh này quá nhiều lần rồi, đến mức quen rồi chẳng còn thấy lạ nữa.

Đây có còn là Trái Đất không vậy? Tiêu Tiểu Vũ choáng váng thầm nghĩ.

“Ngây thơ thật đấy.” Mộc Dĩ Nam dịu dàng nói. “Cậu tưởng có tiền là có tất cả sao? Tiếc là nhà hai người môn không đăng hộ không đối, chú chắc chắn sẽ sợ Hàng ca bị cậu bắt nạt cho mà xem. Cậu cứ mang cái thái độ vênh váo đó tới, cẩn thận bị người ta đá ra khỏi cửa ngay trong đêm đấy... Tôi ít ra còn biết nấu ăn, giúp cô chú bồi bổ dinh dưỡng...”

“Với cái kiểu nấu ăn toàn mâm cao cỗ đầy cá thịt ê hề của cậu, cẩn thận lại bồi bổ ra bệnh cao huyết áp mỡ máu đấy.” Bạch Hoảng cười khẩy: “Chọn cậu thì đến tuổi trung niên vớ ngay cái bệnh ba cao... Còn chọn tôi, thì nửa đời sau ấm no không cần lo nghĩ.”

Hai cô nàng nhìn nhau chằm chằm một lúc lâu, ánh mắt như đang tóe ra lửa.

“...”

Tiêu Tiểu Vũ trố mắt đứng nhìn, yết hầu nghẹn lại một lúc, sau đó toát mồ hôi hột cúi gầm mặt xuống ăn cơm.

Cứ vờ như chẳng nghe thấy gì, chẳng nhìn thấy gì cả.

Cái tình huống gì thế này...

Vốn dĩ còn tưởng những ý nghĩ đen tối chất chứa trong lòng mình đã là biến thái lắm rồi...

Hai cái người này rõ ràng là biến thái công khai luôn mà!

“Hàng ca, cậu cho tôi cùng cậu về quê có được không?” Mộc Dĩ Nam thấy cãi không lại, tròng mắt liền đảo một vòng như một con hồ ly tinh, bắt đầu động não ủ mưu ủ kế, sau đó khẽ chu môi nhỏ giọng làm nũng:

“Tôi thấy cô chú chắc chắn sẽ thích mẫu con gái đảm đang biết chăm lo việc nhà phải không? Cậu nói xem, dắt một kẻ nhà giàu mới nổi về khéo lại khiến hai người họ thêm phần lo lắng, phần lớn sẽ lo cậu có bị ăn hiếp hay không đấy.”

“Cậu về quê ăn Tết là để bố mẹ yên lòng, cái kiểu người vừa ngoan ngoãn lại biết nấu ăn như tôi, cô chú nhìn thấy chắc chắn sẽ ưng ngay...”

“Nhà giàu mới nổi thì làm sao?” Bạch Hoảng vốn dĩ đã lười cãi nhau với Mộc Dĩ Nam, nghe vậy lại ngẩng đầu cười khẩy: “Hơn nữa thế nào gọi là nhà giàu mới nổi? Bố tôi đi lên từ hai bàn tay trắng, từng bước từng bước trèo lên, nhà tôi ba đời nỗ lực phấn đấu, sao lại gọi là nhà giàu mới nổi?”

“Thực ra, tôi cùng cậu về cũng được.” Sở Tình đang nhai dưa chuột vẻ vô công rỗi nghề, đột nhiên nói ra một câu kinh người.

Bầu không khí trên bàn ăn bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Hai cô gái lập tức kinh ngạc quay sang nhìn cô ấy.

Thậm chí đến cả Tiêu Tiểu Vũ đang muốn rúc đầu làm người tàng hình cũng không kìm được miệng khô lưỡi khô, ngẩng đầu lên.

“Các cậu nhìn tôi làm gì?” Sở Tình khó hiểu, khẽ nhíu mày: “Dạo này tôi rảnh rỗi đến sắp mọc rêu rồi, vừa hay tôi cũng đang muốn ra ngoài đi dạo một chuyến.”

Tiêu Tiểu Vũ trong cơn hoảng hốt dường như lại nhìn thấy cái sân vận động cấp ba bụi mù mịt ấy.

Mọi người đã chạy bỏ xa cô nửa vòng sân rồi, mà cô vẫn còn chổng mông đợi ở vạch xuất phát.

Khoan đã.

Cái này mà không nói ngay thì sẽ chẳng đến lượt mình mất!

Dẫu sao thì mọi người cũng đã ngả bài trở thành biến thái hết cả rồi... Mình cũng từ chối làm người luôn!

Tiêu Tiểu Vũ lau những giọt mồ hôi không biết từ đâu rịn ra trên trán.

Rất muốn giữ vẻ mặt thản nhiên nói ra câu này, nhưng giọng nói lại khàn khàn như muỗi kêu:

“Thực ra... tôi... nếu tôi đi... tôi thấy cũng không phải là không được.”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt của Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam đồng loạt quét tới với tốc độ ánh sáng.

“... Không có gì, tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi.”

Tiêu Tiểu Vũ cúi gầm khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nhìn chằm chằm vào que xiên nướng trên bàn, lí nhí đáp.

“Anh em à, tôi chẳng biết phải nói gì nữa.”

Lục Hàng hít một hơi thật sâu, hai mắt rưng rưng vì xúc động: “Sau này tôi mà phất lên, tôi sẽ không quên mọi người đâu.”

Nhìn thấy mọi người thế mà lại hăng hái muốn giúp đỡ mình như vậy, trong lòng cậu cảm động khôn tả, suýt chút nữa thì rơi nước mắt. Cậu chỉ tay thẳng lên bóng đèn trên trần, nghiêm túc nói:

“Sau này mọi người có chuyện gì khó khăn thì cứ alo tôi, tôi chắc chắn sẽ nhảy vào nước sôi lửa bỏng, không chối từ!”

Mọi người chẳng ai buồn để tâm.

Trong lòng Lục Hàng vô cùng cảm động.

Thực sự quá đáng tin cậy!

Tết nhất đường xá xa xôi, vốn dĩ cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nếu không dắt được ai về thì dứt khoát lên mạng thuê bừa một cô gái đóng giả cho xong.

Nhưng không ngờ anh em lại chẳng mảy may để tâm.

Không để tâm thì thôi đi, đằng này lại còn tranh nhau đi giúp. Đây không phải mẹ nuôi, chị nuôi thì còn là gì nữa?

“Vậy cậu chọn ai?”

Bạch Hoảng có phần bất mãn, nhìn chằm chằm Lục Hàng, trên má điểm xuyết chút ửng hồng: “Cho một câu trả lời chắc chắn đi chứ?”

“Đa phần là sẽ không chọn cậu đâu.” Mộc Dĩ Nam ôn tồn nói.

“Xin hỏi liên quan đéo gì tới cậu?”

“Cảm ơn mọi người, khoan hãy cãi nhau, để tôi nghĩ đã.”

Lục Hàng thấy hai người này dạo gần đây cứ giáp mặt là lại choảng nhau, giờ thì cậu cũng hơi quen rồi. Nhưng nhìn bốn người trước mắt, Lục Hàng cảm động thì cảm động thật, song cũng ngẩn người ra, rơi vào trầm tư.

Từ từ đã...

Ở đây có tận bốn người, dắt ai về để báo cáo kết quả bây giờ?

Chẳng lẽ lại dắt cả bốn người về cùng một lúc?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!