Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2646

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 79: Bầu không khí quỷ dị

Chương 79: Bầu không khí quỷ dị

Cứ ly này tiếp ly khác uống đến tận nửa đêm.

Trong cơn say chuếnh choáng, nhìn mọi người ai nấy đều xinh đẹp lộng lẫy, Tiêu Tiểu Vũ trong lòng cũng cảm thán vật đổi sao dời. Thực ra lúc mọi người còn là con trai thì nhan sắc của ai cũng đều khá là ưa nhìn, sau khi biến thành con gái thế mà ai cũng xinh đẹp hết phần thiên hạ.

Thế mà lại bắt đầu có chút áp lực về ngoại hình rồi.

Tiêu Tiểu Vũ ngồi đối diện với Bạch Hoảng, rốt cuộc cũng bắt đầu dùng một loại tâm trạng khó tả để ngắm nhìn khuôn mặt của mọi người.

Bạch Hoảng ngồi đối diện đang lơ đãng uống rượu, Tiêu Tiểu Vũ chằm chằm nhìn vào "công trình đồ sộ" trước ngực cô ấy, trong lòng khẽ tặc lưỡi một cái, cũng bắt đầu nảy sinh chút ghen tị.

Muốn vặt nó xuống ghê...

Tiêu Tiểu Vũ luôn cảm thấy mình trông không đẹp, nhưng thực ra chỉ là do cô tự ti mà thôi.

Trên thực tế, nếu vứt bỏ lớp kính lọc tâm lý đi mà chỉ nhìn vào ngoại hình, cô thấy mình cũng có thể nhắm mắt nhắm mũi tự nhận là thanh tú đáng yêu, tiếc cái là cô bị lùn.

Bạch Hoảng ngồi đối diện thực ra cũng được coi là kiểu người nhỏ nhắn rồi.

Nhưng Tiêu Tiểu Vũ còn nấm lùn hơn cả cô ấy.

Bạch Hoảng ngồi trên ghế thì ít ra mũi chân còn có thể chạm đất, đằng này Tiêu Tiểu Vũ cúi đầu tủi thân nhìn chằm chằm đôi bàn chân nhỏ bọc trong tất lụa đen của mình, chỉ có thể buông thõng lơ lửng giữa không trung.

Sau khi biến thành con gái, có đôi khi soi gương tự ngắm mình, cô cũng sinh lòng oán niệm. Cái dáng vẻ này thực sự chẳng giống sinh viên đại học chút nào, bảo là học sinh cấp ba có khi người ta còn không tin.

Ngoài khuôn mặt khá là trắng trẻo thanh tú ra thì quy mô trước ngực chẳng có gì, mông cũng chẳng to... Về khoản vóc dáng thì đã bị mọi người cho hít khói từ lâu rồi.

Tiêu Tiểu Vũ chống cằm buồn bực.

Một tháng rưỡi trước vẫn còn là một thằng đàn ông thích đực đích thực, bây giờ đã bắt đầu tự ti về nhan sắc rồi.

Bên cạnh Hàng ca... sao toàn là những cô gái xinh đẹp chứ.

Đáng ghét thật.

...

Trong lòng cứ canh cánh chuyện rốt cuộc Lục Hàng định dắt ai về, khiến Tiêu Tiểu Vũ có chút mất tập trung.

Mọi người vừa ăn thịt nướng vừa trò chuyện, Sở Tình bật tivi xem bóng đá, Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam cũng một tay cầm xiên thịt cừu nướng, một tay lướt điện thoại. Uống rượu đến nửa cuối buổi, mọi người đều không phải kiểu não tàn mang tư tưởng "không uống là không nể mặt tôi".

Chỉ trò chuyện uống rượu bình thường, uống không nổi nữa cũng chẳng ai ép, bầu không khí an bình, hòa thuận, một mảng yên vui.

Trong suốt thời gian đó, Lục Hàng cứ như người mang tâm sự, bày ra cái dáng vẻ ngượng ngùng muốn nói lại thôi. Tiêu Tiểu Vũ thừa biết rốt cuộc cậu muốn mở miệng nói chuyện gì, trong lòng như bị móng vuốt mèo cào xé dày vò, không kìm được đã bắt đầu thầm cổ vũ tiếp sức cho cậu:

Mau nói đi!

Không đợi được nữa rồi!

Mau cầu xin mọi người đóng giả làm bạn gái cậu đi!

Chủ yếu là chuyện này quá dễ đoán. Nếu là chuyện khác cần thông báo, chắc lúc này cậu đã vỗ tay tuyên bố từ đời thuở nào rồi.

Cứ ấp a ấp úng thế này, không phải nhờ anh em giả làm bạn gái thì còn là chuyện gì nữa.

Giờ vẫn còn đang đắn đo xem phải mở lời thế nào đây mà.

Cô còn lạ gì cậu nữa.

Thực ra Tiêu Tiểu Vũ khá muốn đi, cho dù quan hệ của mọi người trước kia cũng rất tốt, đối với chuyện này phần lớn là giúp được thì giúp. Nhưng dù sao cũng phải ngồi tàu cao tốc về quê Hàng ca, đường xá xa xôi cũng coi như là một công việc cực nhọc.

Đến lúc đó Tiêu Tiểu Vũ cứ xung phong nhận việc... Chắc cũng chẳng có nhiều người tranh giành với mình đâu. Thực lòng cô hơi tò mò muốn xem thử nơi Lục Hàng sống trông như thế nào. Trước nay chưa từng được thấy, cô có chút tò mò muốn xem phòng của cậu, muốn chiêm ngưỡng từng chút từng chút một những gì thuộc về cậu.

Hơn nữa, nói đi cũng phải nói lại... Đến đó là giả làm bạn gái cậu, nếu cô chú thực sự coi cô như con dâu tương lai mà đối đãi, biết đâu đến tối lại còn được ngủ chung một giường.

Tiêu Tiểu Vũ mím môi, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

Cứ luôn nhớ lại lúc ở trên xe tựa vào lồng ngực cậu, cái cảm giác an tâm đến mức muốn xụi lơ luôn trong vòng tay đó.

Nếu buổi tối mà được ôm nhau ngủ như thế... Vậy thì sướng rợn người mất.

Lén lút liếc nhìn Lục Hàng đang đăm chiêu ăn cơm, chằm chằm nhìn sườn mặt cậu, thấy cái dáng vẻ tập trung cao độ của cậu vô cùng đứng đắn. Sự đứng đắn ấy lại làm Tiêu Tiểu Vũ có phần hụt hẫng.

Trong đầu mình toàn nghĩ mấy cái thứ xằng bậy gì đâu không.

Nếu Lục Hàng mà biết được rốt cuộc hiện tại trong đầu mình đang nghĩ gì, cũng chẳng biết cậu sẽ có cảm tưởng ra sao nữa...

Cũng không hẳn là muốn làm vợ hay làm bạn gái của cậu.

Chỉ đơn thuần là có cái cảm giác "dẫu sao thì quan hệ cũng tốt như vậy, người đó chắc chắn phải là mình rồi".

Nhưng trớ trêu thay, xen lẫn trong đó lại có rất nhiều cảm xúc tinh tế chưa từng được nhận diện hay xuất hiện... Và một vài tình cảm vi diệu đến mức ngay cả bản thân cô cũng thấy lạ lẫm.

Nếu bắt buộc phải nói, đó là một sự bận tâm khó hiểu. Thế nhưng sự bận tâm này đã là vượt quá giới hạn rồi. Trong khi Lục Hàng vẫn luôn coi cô như một người bạn tốt, Tiêu Tiểu Vũ có chút không muốn phản bội lại sự kỳ vọng của cậu, cũng không muốn đẩy cậu vào thế khó xử.

Đủ loại tình cảm vi diệu quấn lấy nhau, cuộn lại thành một nồi súp thập cẩm khó lòng phân định. Cô kìm nén cảm xúc trong lòng, vừa ăn thịt nướng, trong lòng như có mèo cào, nhưng đôi tai vẫn luôn vểnh lên nghe ngóng. Chỉ đợi Lục Hàng nói ra chuyện này trên bàn ăn, đến lúc đó cứ vờ như không có chuyện gì mà xung phong nhận việc là được.

Có khi còn phải làm ra vẻ miễn cưỡng: "Nếu mọi người đã không giúp, vậy tôi đành miễn cưỡng giúp cậu một tay vậy."

Lời thoại cũng đã tự lên sẵn kịch bản đâu ra đấy rồi.

Như vậy trông sẽ tự nhiên hơn một chút.

Tuyệt đối không có sơ hở.

Trong lòng vừa mong ngóng vừa tự khinh bỉ chính mình, bởi cô cảm thấy chuyện này thực ra khá là biến thái. Mới biến thành con gái chưa đầy hai tháng, đã bắt đầu mon men có ý đồ đen tối với chính anh em tốt của mình.

Nảy sinh ý đồ xấu với anh em, cũng tồi tệ quá đi mất...

Tiêu Tiểu Vũ khẽ nhắm mắt.

Cái đứa biến thái như mình, trên đời này chắc đếm trên đầu ngón tay thôi nhỉ.

“Hửm?”

Tiêu Tiểu Vũ ngơ ngác nhìn quanh, cái cảm giác bất thường vừa rồi lại một lần nữa dâng trào. Lần này cô không nhịn được phải tìm xem rốt cuộc cái cảm giác này từ đâu mà có.

Cô không kìm được đưa mắt quan sát xung quanh, cũng chẳng thấy có chỗ nào kỳ lạ.

Cứ có cảm giác như đang chờ đợi phát lệnh vậy.

Cảm giác này từ đâu ra thế nhỉ?

Tiêu Tiểu Vũ nhìn ngó hồi lâu. Cuối cùng nhìn thấy Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam, có chút sững sờ.

Từ nãy đến giờ, hai người Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam chẳng nhúc nhích dù chỉ một chút..

Bạch Hoảng đang nhìn chằm chằm vào cái màn hình video đã phát xong, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào nút Play.

Mộc Dĩ Nam thì đang cực kỳ nghiêm túc xem quảng cáo gói cước của nhà mạng trên điện thoại.

Có vẻ ai nấy đều bận rộn lắm, nhưng chẳng biết đang bận rộn cái gì nữa.

Tiêu Tiểu Vũ bắt đầu toát mồ hôi hột.

Trong cơn hoảng hốt, Tiêu Tiểu Vũ dường như quay trở về thời cấp ba, cái buổi chiều thi kiểm tra thể lực của nhiều năm về trước, hệt như đang đứng ở vạch xuất phát đợi tiếng súng phát lệnh.

Chính là cái loại cảm giác deja vu quỷ dị này.

“Anh em, tôi có chuyện này muốn nhờ vả mọi người một chút.”

Tiêu Tiểu Vũ lập tức hít một ngụm khí lạnh, ngồi thẳng lưng lên.

Không biết có phải ảo giác không, cô có cảm giác sống lưng của Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam cũng chợt thẳng lên vài phần.

Từ từ đã, rốt cuộc đây có phải là ảo giác không vậy?

Lục Hàng thở ngắn than dài nửa ngày trời, dường như đã chuẩn bị xong tâm lý, hắng giọng một cái: “Anh em, tôi có chuyện này muốn bàn với mọi người.”

Không ai lên tiếng.

Môi Tiêu Tiểu Vũ có chút khô khốc, cô khép hờ đôi mắt, nhai khống cái que xiên thịt cừu đã ăn hết sạch, làm như không có chuyện gì xảy ra, vờ như chẳng biết gì sất.

“Chuyện gì?” Chỉ có mỗi Sở Tình sắc mặt vẫn thản nhiên như thường, nhai dưa chuột chấm tương, vẻ mặt đầy thắc mắc.

“Chuyện của bố tôi.” Vẻ mặt Lục Hàng rốt cuộc cũng trở nên ngượng ngùng, bắt đầu trình bày: “Đợt trước bố tôi cứ giục tôi tìm người yêu... Hồi trước còn có thể lấy ảnh trên mạng để lừa qua ải, nhưng dạo này ông ấy không dễ bị lừa nữa. Kỳ nghỉ đông nhất quyết bắt tôi dắt bạn gái về, tôi mà không đồng ý chắc ông ấy đánh chết tôi mất.”

Mọi người nín thở lắng nghe.

Tiêu Tiểu Vũ luôn có cái cảm giác như đang đứng trên vạch xuất phát đợi tiếng súng lệnh.

Bỗng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, trước mắt Tiêu Tiểu Vũ dường như lại hiện ra cái sân vận động đất vàng cát bay mịt mù ấy. Súng đã nổ rồi, nhưng cô vẫn như một con lợn chổng mông nằm ì ở vạch xuất phát.

Lúc này đáng lẽ phải chạy rồi, nhưng cô lại rúc đầu vào cát để giả làm đà điểu.

Mở miệng nói đi chứ, cái miệng thối tha của ta ơi.

“Cho nên... phải nói thế nào nhỉ.”

Lục Hàng nói đến câu cuối, không nén được buông một tiếng thở dà, sau đó dang tay với vẻ bất lực:

“Có anh em tốt nào chịu giúp tôi một tay không, đến lúc đó tôi xin hậu tạ... Đóng giả làm bạn gái tôi, cùng tôi về quê ăn Tết.”

“Chỉ cần về quê cùng tôi ở lại một tuần thôi, dù sao thì đến đó cái chuyện ăn ở cũng không cần phải lo, nói không chừng Tết nhất lại còn có lì xì cầm tay nữa. Thực ra bố tôi khá là sĩ diện, nếu chịu khó ngoan ngoãn gọi một tiếng chú, nhận vài nghìn tệ chắc không thành vấn đề đâu.”

“Sao nào, mọi người có muốn làm thêm kiếm chút tiền tiêu vặt không...”

“Bố cậu còn giục chuyện này nữa à.” Sở Tình hờ hững hỏi.

“Mẹ cậu không giục chắc?” Lục Hàng đáp.

Câu nói này dường như đã chọc trúng chỗ đau của Sở Tình, biểu cảm của cô lập tức xìu xuống. Động tác đưa dưa chuột vào miệng dường như cũng chậm lại, nhai một cách chậm chạp y như đang bị đau răng vậy.

“Giục thì có giục.”

Cô thở dài: “Bây giờ tôi còn chẳng biết phải trả lời điện thoại của bà ấy thế nào... Toàn nhắn tin lại thôi.”

Cũng chạm đến chuyện buồn, bầu không khí trên bàn ăn bỗng chìm vào im lặng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!