Chương 78: Tâm thuật bất chính
Ông bố ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
“Bạn con à? Hai đứa đều là nữ hả?” Ông hỏi.
Lục Hàng khó hiểu, thầm nghĩ sao cái giọng này chẳng những không giận mà còn có vẻ mừng rỡ, bèn ngượng ngùng ừm một tiếng.
“Có xinh không?” Ông bố bâng quơ hỏi.
Biết thừa cha mình đang tính toán cái gì, Lục Hàng bèn đáp: “Bố nói gì thế? Đều là bạn bè cả, bố hỏi người ta xinh hay không làm gì, con với bạn bè thì yêu đương kiểu gì được?”
“Bạn bè?” Ông dò xét.
Lục Hàng toát mồ hôi hột: “Là bạn cùng phòng.”
Ông bố lại im lặng. Lục Hàng vừa lau mồ hôi, vừa có thể nghe ra những suy tính nhảy nhót trong đầu đấng sinh thành qua sự tĩnh lặng ấy. Vừa ngượng vừa cạn lời, cậu ngoảnh lại trừng mắt lườm ba cô nàng.
Ba cô nàng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, mỗi người mang một dáng vẻ 'lợn chết không sợ nước sôi' khác nhau.
“Ừm… Không phải vừa bảo có bạn gái rồi sao, nhớ phải chung thủy đấy nhé.” Ông bố hơi kéo dài giọng: “Phải biết giữ mình, nhớ là phải dùng biện pháp bảo vệ, đừng có rước mấy cái bệnh linh tinh vào người… Mày sống ổn là được rồi, đợt nghỉ đông này dắt bạn gái về đây đi, đỡ đến lúc ăn Tết người ta cứ khoe con trai nhà họ, làm tao ở đây lại chẳng có gì để vênh mặt.”
Lục Hàng cười khổ vâng dạ.
“Nghỉ đông có dắt về được không?” Ông bố lại cao giọng.
“Được được, con biết rồi, nghỉ đông con chắc chắn sẽ dắt bạn gái về cho bố.” Lục Hàng thở dài.
“Là mày tự nói đấy nhé, thằng nhãi ranh, tuyệt đối không được nuốt lời.” Giọng ông bố vô cùng đắc ý.
Cúp điện thoại xong, Lục Hàng lại thấy đầu to ra thêm một vòng.
Ngoảnh đầu lại lườm Sở Tình thêm một cái, sau đó chằm chằm nhìn điện thoại. Nghĩ ngợi một hồi cũng đành bất lực, sẵn trong tay đang có chút tiền, khoản Nữ Thần cho vẫn chưa tiêu hết, cậu tiện tay chuyển một ít cho cha mình.
Chuyển mười nghìn tệ, nhưng ông vẫn không nhậnhư mọi khi.
[“Đừng hòng lấy tiền hối lộ bố, giữ lấy tiền đấy mà ăn ngon mặc ấm đi, nhưng cái chuyện dắt người yêu về thì miễn thương lượng.”] Ông bố rep lại bằng một tin nhắn thoại.
Lục Hàng đành gửi lại chiếc meme mèo con tức giận.
Quay đầu lại hung hăng lườm Sở Tình thêm cái nữa.
“Hì hì hì.” Sở Tình với mái tóc dài ngang mông cười hềnh hệch trên ghế ăn. Áo thun trắng, quần thể thao xanh, tóc xõa tung không buộc lại, trông thuần khiết hệt như một nữ sinh trung học, một tay bưng đĩa, một tay cầm xiên thịt nướng.
Hình như hôm nay cô cũng thả rông không mặc áo ngực.
Ngồi trước bàn, gác hai quả 'bom nguyên tử' lên mặt bàn coi như giảm tải trọng lượng, não cũng vứt sang một bên, vừa ngốc nghếch lại vừa vui vẻ.
Có đôi khi thực sự rất ghen tị với cô ấy.
Lục Hàng nhìn chằm chằm cô ấy, mắng cũng không được mà nói cũng không xong, trong lòng dần trào dâng cảm giác bất lực, lại trừng mắt lườm thêm cái nữa.
Sở Tình vừa nhai xiên thịt cừu nướng vừa nói: “Sợ gì chứ, bố cậu cũng đâu có tin.”
Đây là vấn đề tin hay không tin sao, bà cố nội của tôi ơi.
Lục Hàng giơ tay làm bộ định gõ đầu, Sở Tình chỉ nheo mắt chuẩn bị tinh thần ăn đòn, động tác nhai thịt cừu nướng vẫn không hề dừng lại, tranh thủ lúc chưa bị đánh phải ăn ngấu ăn nghiến.
Cái cô nàng thể thao ngực bự này lực phòng thủ cao đến mức nực cười. Tiêu Tiểu Vũ chí ít còn biết giơ tay ôm đầu thủ thế, đằng này thì cứ vểnh cổ lên, trưng ra cái bộ mặt "muốn đánh thì đánh mau lên, đánh xong bà đây còn ăn tiếp".
Lục Hàng bó tay toàn tập.
Vừa giơ tay lên, cô liền nheo mắt vểnh cổ. Vừa rụt tay về, cô ấy liền bình thản nhai thịt nướng tiếp.
Thực là tức muốn cười mà.
Cúi đầu nhìn ngày tháng, chỉ còn cách kỳ nghỉ đông đúng hai tuần nữa, một tuần là tuần thi cuối kỳ, tuần còn lại chính là bắt đầu nghỉ đông.
Đau hết cả đầu.
Lục Hàng thở ngắn than dài ngồi xuống bàn.
“Thôi nào, đừng đùa nữa, mau ăn đi.” Mộc Dĩ Nam lập tức đưa đĩa thức ăn tới, cười tươi rói ngồi xuống, khui bia cho mọi người.
Bầu không khí lại trở nên hòa thuận vui vẻ.
...
Vừa ăn cơm, Lục Hàng vừa đau đầu về chuyện bạn gái.
Người nhà cứ thúc giục, cũng chẳng biết rốt cuộc là đang giục cái gì. Lần trước còn có thể lên mạng kiếm bừa một tấm ảnh để lừa qua ải, bảo đây là bạn gái mình —— Nhưng cũng chẳng biết ông già ở nhà học được khái niệm "ảnh mạng" từ đâu, bây giờ đối với ảnh gì cũng lắc đầu nguầy nguậy không thèm tin. Giờ nếu không dắt sống đến tận trước mặt, chắc chắn ông sẽ không cam chịu từ bỏ.
Biết kiếm đâu ra một cô bạn gái bây giờ? Trong tiếng nói cười rôm rả, Lục Hàng nhíu mày nhai xiên nướng, chằm chằm nhìn ly bia đang sủi bọt.
Một bên là Nữ Thần nôn nóng bắt cậu phải tìm bạn gái, một bên là người nhà cũng hối thúc cậu mau chóng có người yêu.
Không tìm bạn gái thì thế giới này sẽ diệt vong chắc?
Nhưng Lục Hàng cũng chẳng thấy vấn đề này khó giải quyết cho lắm. Vừa uống bia, vừa nghe mọi người hàn huyên trên bàn ăn, chuyện này chỉ khiến cậu cảm thấy có chút bất lực và hơi phiền muộn thôi.
Dù sao cũng chẳng có chuyện gì to tát.
Nếu bị giục gấp quá, cùng lắm thì đành cầu cứu anh em vậy.
Bây giờ đám anh em đứa nào đứa nấy cũng đều xinh đẹp lộng lẫy thế này... Mang về báo cáo kết quả chắc chắn là dư sức qua ải.
Hơn nữa, phần lớn mọi người đều từng trải qua cái cảnh bị gia đình ép đi tìm người yêu. Cậu nhớ lão nhị và Sở Tình hình như cũng từng càm ràm về chuyện này. Cái motip đến kỳ nghỉ đông phải dắt bạn gái về ra mắt này, chắc hẳn trong lòng họ cũng có sự đồng cảm sâu sắc.
Thêm nữa, quan hệ trong cùng một phòng ký túc xá vốn dĩ rất thân thiết, ai cũng biết đôi chút chuyện gia đình của nhau, họ đều thừa biết ông bố của Lục Hàng có chấp niệm lớn đến nhường nào đối với chuyện cậu có bạn gái.
Khả năng cao là mọi người cũng sẽ chịu giúp đỡ thôi, thế nên chuyện này chỉ đơn thuần là khiến cậu hơi sầu não một chút.
Lục Hàng lại hung hăng cắn thêm một miếng thịt cừu nướng.
Bữa tiệc này là để ăn mừng Tiêu Tiểu Vũ chuyển đến ở chung. Lúc mọi người cụng ly, thấy Lục Hàng mặt mày trĩu nặng tâm sự, cứ thở ngắn than dài, trong lòng Tiêu Tiểu Vũ liền nảy sinh chút suy tính. Vừa nãy còn hùa theo trêu chọc, cô đương nhiên thừa biết cậu hiện tại đang phiền não chuyện gì.
Nhưng cậu chưa mở miệng nhờ vả, Tiêu Tiểu Vũ cũng lười chẳng muốn tự rước lấy nhục.
Cô chỉ lén lút quan sát cậu.
Cậu ấy liệu có cầu xin mình giả làm bạn gái không nhỉ? Tiêu Tiểu Vũ buồn chán suy nghĩ.
Đến lúc đó phải làm bộ miễn cưỡng đồng ý thế nào để trông cho có tôn nghiêm một chút đây...
Nhìn chằm chằm Lục Hàng, trong đầu lộn xộn đủ mọi suy nghĩ, miệng Tiêu Tiểu Vũ vẫn buôn dưa lê với đám Bạch Hoảng. Đột nhiên cô muộn màng cảm nhận được bầu không khí có vẻ không đúng cho lắm.
Nhìn xung quanh vài lần, phát hiện hình như cũng chẳng có vấn đề gì...
“Hửm?” Tiêu Tiểu Vũ nhíu mày.
Cứ thấy cấn cấn kiểu gì ấy.
Mãi một lúc lâu sau, cô mới rốt cuộc nhận ra sự bất thường đó bắt nguồn từ đâu.
Kể từ sau khi Lục Hàng nghe xong cuộc điện thoại kia... Bầu không khí liền bắt đầu thay đổi.
Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam đều đang nói chuyện với mình.
Trông thì có vẻ quan tâm đấy, mở miệng ra là hỏi ở có quen không, có thiếu thốn thứ gì không, nhưng cô luôn có cảm giác họ đang để tâm hồn treo ngược cành cây, sự chú ý dường như đang đặt ở nơi khác, nhưng biểu cảm lại cố tình tỏ ra thản nhiên như không, thành ra lại tạo cho người ta cái cảm giác mỗi người đang ủ mưu riêng.
Ảo giác sao? Tiêu Tiểu Vũ ngẩn người suy nghĩ.
“Nào, cạn ly.” Sở Tình nâng ly.
Bắt gặp ánh mắt chân thành của cô, Tiêu Tiểu Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra đúng là ảo giác thật.
Sở Tình cụng ly với Tiêu Tiểu Vũ vô cùng thành tâm thành ý, nâng ly lên trịnh trọng nói: “Chúc cậu năm nay sự nghiệp thành công, dồi dào sức khỏe.”
“Cảm ơn nhé.” Tiêu Tiểu Vũ cụng ly đáp lễ.
Sở Tình gật đầu, nốc cạn chỉ với một hơi.
Cô không dùng ly, mà tu nguyên cả chai.
“Sao vậy? Người nhà ép cậu tìm bạn gái à?” Tiêu Tiểu Vũ chẳng màng đến Sở Tình, ngẫm nghĩ một chút, vờ như vô tình bâng quơ hỏi Lục Hàng, cố gắng không để lộ ra chút manh mối nào.
“Hết cách rồi.” Rốt cuộc Lục Hàng cũng thở hắt ra một hơi: “Bố tôi cứ giục tôi tìm người yêu suốt...”
“Chú ấy sao cứ thúc dục vậy?” Tiêu Tiểu Vũ nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
“Chắc trước kia đọc mấy bài báo mạng nhiều quá, nói gì mà giới trẻ bây giờ đều thích sống cảnh tuyệt tử tuyệt tôn. Chắc ông ấy đọc xong sợ hãi nên quanh năm suốt tháng cứ hối hối hối, tôi cũng chẳng biết là hối cái gì nữa.” Lục Hàng thở dài.
Tiêu Tiểu Vũ đồng cảm gật đầu, đang định mở miệng an ủi thì Bạch Hoảng lại điềm nhiên lên tiếng cắt ngang: “Vậy cậu định tính sao?”
“Chưa biết nữa, tới đâu hay tới đó thôi.” Lục Hàng cũng chẳng vội vàng, thuận miệng hỏi sang Tiêu Tiểu Vũ: “Phòng của cậu dọn dẹp bày biện đến đâu rồi? Ở đây liệu có quen không? Cậu đừng có trì hoãn mà lười không chịu dọn dẹp đấy nhé.”
“Tôi ở đâu chẳng quen, chỉ là ban ngày sẽ livestream, sợ làm ồn đến mọi người nên lúc chuyển đến đây tôi đã đặt mua sẵn một ít mút xốp cách âm trên mạng rồi. Nhét một ít vào vách tường hoặc khe cửa là được... Chắc cũng không có tiếng ồn lọt ra đâu.” Tiêu Tiểu Vũ tuy mặt ngoài thản nhiên, nhưng trong lòng vẫn canh cánh về cuộc điện thoại lúc nãy của Lục Hàng, bèn bẻ lái câu chuyện quay trở lại chủ đề cũ: “Vậy kỳ nghỉ đông này cậu nhất định phải dắt một cô gái về nhà à? Chú hối thúc gấp lắm sao?”
“Cũng tạm thôi.” Lục Hàng thở dài: “Cái chuyện rách việc này nhắc tới là thấy nhức cái đầu, phiền phức muốn chết. Nào, cạn ly.”
Tiêu Tiểu Vũ há miệng, thực ra vẫn muốn hỏi cặn kẽ thêm. Nhưng nhìn biểu cảm của Lục Hàng, rõ ràng là cậu chẳng muốn chạm vào chủ đề này nữa, cũng không có hứng thú tiếp tục đào sâu.
Cô đành phải cụng ly cùng cậu. Hai tay bưng ly bia lạnh ngắt, nhìn chằm chằm vào những lớp bọt sủi tăm nhưng lại không uống. Tiêu Tiểu Vũ chớp chớp mắt, lúc này mới muộn màng cảm thấy ngượng ngùng —— Người ta đã không muốn nói chuyện mà bản thân mình cứ cố chấp gặng hỏi làm cái gì không biết, muốn đóng giả làm bạn gái người ta đến thế cơ à.
Cô cúi đầu hí hoáy cái đĩa thức ăn, trong lòng khẽ dấy lên chút hối hận.
Có hơi lộ liễu quá rồi.
Trong cái phòng trọ sống chung với bốn cô gái này, chắc có lẽ mình là người có tâm thuật bất chính nhất rồi...
Từ khi biến thành con gái, không biết là do bị dồn nén hay sao mà lúc rảnh rỗi không có việc gì làm lại cứ muốn dán chặt lấy Lục Hàng... Nghe nói Lục Hàng nghỉ đông phải dắt một cô gái về, trong lòng thế mà lại len lỏi chút kỳ vọng ẩn khuất, kỳ vọng cô gái được dắt về nhà đó chính là mình...
Ở một mức độ nào đó, cô đã không còn là Tiêu Tiểu Vũ của ngày xưa nữa. Tuy đã nói là vẫn có thể cùng Lục Hàng giống như trước đây, khoác vai bá cổ chém gió đủ thứ chuyện trên đời, nhưng hiện tại dù sao cũng là nam nữ thụ thụ bất thân. Lúc làm mấy chuyện này, cô luôn cảm thấy bản thân mình tâm thuật bất chính, rắp tâm ủ mưu.
Hơn nữa, quả thực là có ủ mưu thật.
Lẽ nào mình thực sự muốn tán tỉnh cậu ấy sao?
Ý nghĩ này vừa xẹt qua trong đầu, mặt Tiêu Tiểu Vũ bỗng nhiên đỏ bừng. Xấu hổ đến mức ngón chân bấu chặt vào dép lê, khẽ lẩm bẩm mắng thầm một câu.
Sau đó nâng ly bia thủy tinh trong tay, uống cạn một hơi.
... Mới không thèm tán tỉnh cậu ấy đâu nhé.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
