Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Tập 02 - Chương 76: Hóa ra mọi người đều giống nhau cả

Chương 76: Hóa ra mọi người đều giống nhau cả

“Cảm giác cứ lẹt đẹt mãi không lên rank nổi, trong lòng luôn cảm thấy khó chịu, vừa hay cậu đến, còn có thể gánh tôi một đoạn.”

Lục Hàng chọn xong sữa tắm, đứng dậy bỏ vào giỏ, ánh mắt tùy ý lướt qua hàng hóa trên kệ: “Cậu là người chơi game đỉnh nhất mà tôi từng gặp ngoài đời đấy, nếu cậu mà không gánh nổi thì tôi hết cách thật rồi.”

Tiêu Tiểu Vũ nhếch khóe môi, đắc ý dạt dào: “Chỉ bằng câu nói này của cậu, chuẩn bị sẵn sàng húp điểm đi.”

Lục Hàng trịnh trọng gật đầu, rõ ràng là vô cùng tin tưởng cô.

Tiêu Tiểu Vũ lập tức quên béng mấy chuyện tồi tệ vừa xảy ra trên xe, bị cậu hót dăm ba câu đã sướng rơn trong lòng, cảm thấy bản thân mạnh đến mức đáng sợ.

Về mảng kỹ năng chơi game, Tiêu Tiểu Vũ vẫn cực kỳ tự tin.

Mấy thứ này đều là núi cao còn có núi cao hơn, trong mắt người chơi bình thường cô có thể là cao thủ hàng đầu, nhưng trên Đại Cao Thủ còn có Thách Đấu, trên Thách Đấu còn có tuyển thủ chuyên nghiệp.

Ngoại trừ kỹ năng chơi game, nếu bắt cô tìm thêm một cái gọi là ưu điểm trên người mình, cô có vắt óc suy nghĩ, và trả lời là... hình như cũng thực sự chẳng tìm ra nổi.

Xưa nay cô luôn cảm thấy toàn thân mình đầy rẫy khuyết điểm, chẳng có chỗ nào đáng để khen ngợi. Game gủng cô cũng chẳng thấy mình giỏi giang gì cho lắm.

Tuy quả thực là cô đang lấy cái này để mưu sinh, thân phận là một streamer game, nhưng trong giới đỉnh cao, kỹ năng của cô cũng chỉ đến thế mà thôi.

Một Đại Cao Thủ bình thường, tuy đôi khi gặp phải tuyển thủ chuyên nghiệp cũng có thể đánh cò cưa qua lại, nhưng cô thấy kỹ năng của mình cũng chẳng tính là hàng top.

Lý do mà cô được liệt vào hàng top, đơn thuần chỉ vì cô đã biến thành một cô gái mà thôi.

Kỹ năng chơi game tự thấy hết sức bình thường nay lại có vô số kẻ tâng bốc.

Trong số đó, những lời tung hô của kẻ khác đều khiến cô thấy tẻ nhạt, cảm thấy chẳng qua chỉ là lũ thèm khát con gái đến phát rồ tìm mình để phát điên mà thôi, cô còn lười chẳng buồn để mắt.

Nhưng lời tâng bốc của Lục Hàng lại khác, nghe một câu thôi cũng đã thực sự thấy trong lòng vui vẻ.

Tiêu Tiểu Vũ nhìn cậu đang ngồi xổm, ngứa chân mà cũng táy máy, lười biếng dùng đôi bàn chân đi giày da nhỏ bọc tất lụa đen nhè nhẹ đá từng cú cực kỳ khẽ khàng vào mông cậu. Lục Hàng cũng chẳng bực, tiện tay nhặt một chai sữa tắm siêu to khổng lồ lên, mặt lộ vẻ nghi hoặc:

“Cậu muốn mua cái này à?”

“Ừm.” Tiêu Tiểu Vũ gật đầu.

“Cái thứ này là tắm gội hai trong một, vừa gội đầu vừa tắm được... Bây giờ cậu không phải là con gái sao? Không cần mua loại có dưỡng da à? Dùng chung một loại với thằng đực rựa thô kệch như tôi làm gì?” Lục Hàng khó hiểu.

“Thì sao nào.” Khóe môi Tiêu Tiểu Vũ cong lên một vệt: “Cứ thích dùng đồ giống cậu đấy.”

Lục Hàng trợn trắng mắt, đặt đồ về chỗ cũ: “Mua loại nào có dưỡng da ấy...”

“Hổng thích mà~!” Tiêu Tiểu Vũ lập tức xị mặt, kéo dài giọng làm nũng.

“...” Bàn tay Lục Hàng khựng lại, hít sâu một hơi, khuôn mặt trải đời cũng phải đỏ bừng. Dường như rất khó để chống đỡ loại thế công này, cuối cùng vẫn lườm một cái rồi lấy chai sữa tắm về.

“Cảm ơn Onii-channnn~” Tiêu Tiểu Vũ hí hửng: “Thích lắm.”

“Cút cút cút.” Lục Hàng xua xua tay.

Lục Hàng vốn muốn mua loại tốt một chút, cuối cùng dưới sự ngang bướng của Tiêu Tiểu Vũ, đành hết cách mua cho cô loại giống hệt mình. Phần lớn trong lòng cậu vẫn thắc mắc, tại sao cái tên ranh con này cứ một mực đòi xài chung một nhãn hiệu sữa tắm với mình.

Nếu thực sự nghiêm túc hỏi Tiêu Tiểu Vũ, thì chính cô cũng chẳng biết nữa. Con gái luôn có những lúc cố chấp và bốc đồng như thế, cô chỉ đơn giản là muốn trên người mình và Lục Hàng có chung một mùi hương, lý do chính là không cần lý do. Thế nên Lục Hàng cãi không lại cũng đành bó tay quy hàng.

Cô vô lý đấy, đúng vậy, làm sao nào? Phụ nữ một khi đã vô lý thì chính là vô địch.

Nắm tay Lục Hàng về nhà, không biết từ lúc nào mà cậu đã gọi taxi, chẳng mảy may nhắc đến chuyện đi tàu điện ngầm về nữa. Lúc đứng đợi xe, cô không kìm được lén nhìn bóng lưng cậu. Bình thường chẳng thấy cậu cao lớn đến nhường nào, nhưng Tiêu Tiểu Vũ nhỏ bé lẽo đẽo theo sau cậu, nhìn bờ lưng rộng lớn ấy lại cảm thấy an tâm lạ thường.

Xưa nay vẫn luôn an tâm như thế.

“Đúng rồi.” Tiêu Tiểu Vũ đút tay vào túi áo, buồn chán khơi mào câu chuyện: “Bạn gái cũ của cậu sao rồi?”

“Chia tay từ tám trăm năm trước rồi.” Cậu đáp.

“Chia tay hay lắm.” Tiêu Tiểu Vũ bình luận.

Nhìn chằm chằm vào sườn mặt đầy bất lực của cậu, môi cô khẽ mấp máy. Vốn dĩ định hỏi xem mình có cơ hội nào không, nhưng vừa nghĩ đến việc chắc cậu lại sẽ đỏ mặt, trợn mắt rồi im ỉm không nói tiếng nào, cô chợt tuột mất cái hứng thú ấy, chỉ như một con thú cưng đang chuyên tâm nhìn ngắm từng đường nét trên khuôn mặt cậu.

Nhưng mà...

Một người tốt như vậy, tiếc là lại có máu nhu nhược simp lỏd.

Tiêu Tiểu Vũ thầm thở dài trong lòng.

Hy vọng cuối cùng cậu có thể tìm được một cô bạn gái tốt hơn để quen.

Nhớ hồi trước cái cô bạn gái kia của Hàng ca "cực phẩm" khỏi phải bàn, nhưng sau đó hình như cậu bị người ta đá luôn.

Ngày hôm đó Tiêu Tiểu Vũ suýt chút nữa là đập tay ăn mừng, Lục Hàng hôm ấy thất tình ra ngoài mượn rượu giải sầu, thế nhưng Tiêu Tiểu Vũ lại thực sự muốn hét lên rằng đá hay lắm, đá quá hay.

Nhớ dạo đó, Hàng ca luôn anh minh thần võ trong lòng cô lại hành xử như một kẻ bợ mông gái, khiến Tiêu Tiểu Vũ vừa khinh bỉ vừa hết cách.

Lục Hàng hầu hạ lấy lòng người phụ nữ đó phải gọi là tận tâm tận lực.

Tiêu Tiểu Vũ chưa từng yêu đương bao giờ, thế mà lại dám làm ra vẻ đường hoàng bề trên, lải nhải cho cậu nghe nửa ngày trời cái gọi là kinh nghiệm tình trường. Cậu nghe mà cũng nghệch cả mặt ra, đúng là một kẻ dám dạy, một kẻ dám học. Không biết việc chia tay có một phần công lao do những lời dạy dỗ của cô hay không, nếu có thì đúng là song hỷ lâm môn, làm đẹp lắm.

Nếu Hàng ca cũng có thể cưng nựng đối xử với mình giống như cách cậu đội cô bạn gái kia lên đầu...

Vậy thì, một đứa chưa từng được ai dụng tâm đối xử như cô...

...Chắc chắn sẽ cảm thấy hạnh phúc chết mất thôi.

Sáng nghe Đạo, tối chết cũng cam lòng

“Cậu cũng bị bạn gái cũ đá văng đi hệt như đống rác vậy.” Tiêu Tiểu Vũ rảnh rỗi bâng quơ nói.

“Cậu cố tình kiếm chuyện đúng không.” Lục Hàng trừng mắt.

“Ừm.” Tiêu Tiểu Vũ gật đầu: “Tôi lại thấy khá là vui khi cậu chia tay đấy.”

Lục Hàng xắn tay áo lên.

“Cậu mà đánh tôi, tôi sẽ kiện cậu tội cưỡng hiếp đấy.”

“Bố gọi con có việc gì ạ.” Lục Hàng rén ngay lập tực.

Tiêu Tiểu Vũ liếm que kem chờ taxi, đôi mắt khẽ híp lại thành một đường cong vừa bất đắc dĩ vừa mềm mại. Ngẫm lại thì mới trôi qua chưa được nửa năm, chắc cậu ấy cũng chưa đến mức tìm được bạn gái mới đâu nhỉ...

Nói đi cũng phải nói lại, vốn dĩ quan hệ đã tốt thế này rồi... Hay là nhặt luôn cậu ấy về xài nhỉ?

Tiêu Tiểu Vũ cảm thấy ưu thế lớn nhất của mình chính là sẽ không làm cho Hàng ca buồn bã đến mức phải mượn rượu giải sầu. Bởi vì cô biết đau buồn là cái cảm giác gì, thế nên cô sẽ dốc hết toàn lực để giúp cậu tránh xa nó.

Những người đang buồn bã thực ra chỉ cần được thơm thơm ôm ôm, bản thân họ sẽ như được tiêm đồ mà sung sức khỏe khoắn trở lại. Cô thấy ưu thế của mình là cũng coi như hiểu đàn ông...

Chắc chắn sẽ không não tàn như cô bạn gái cũ kia của cậu.

Nếu là cô, chắc chắn sẽ tận tâm nâng niu cậu, hệt như nâng niu một món bảo vật vậy.

“Haiz.” Lúc lên xe Tiêu Tiểu Vũ khẽ thở dài, trong lòng rối như tơ vò.

Có ích gì đâu chứ... Những chuyện thế này, cô cũng chỉ dám hoang tưởng mà thôi.

Nghĩ cho vui thế thôi.

Loại con gái thấp hèn này thì chỉ xứng đáng cày cuốc đập đá với đi ngủ.

...

Khi về đến nhà thì trời đã nhá nhem tối. Lúc về phát hiện cửa đang mở, chắc hẳn là mở cửa cho thoáng khí. Bạch Hoảng trốn trong phòng riêng học trang điểm, thấy Lục Hàng về liền vội vàng chạy ra đón.

Ánh mắt cô liếc nhìn xuống bàn tay đang níu lấy vạt áo cậu của Tiêu Tiểu Vũ.

Cô cũng chẳng nói gì, chỉ dặn đến giờ ăn cơm thì gọi, sau đó liền quay về phòng.

Tiêu Tiểu Vũ cảm thấy ánh mắt Bạch Hoảng nhìn mình có chút đáng sợ, khiến cô sững người lại một lúc, cũng chẳng biết ánh mắt vừa nãy chứa đựng cảm xúc gì.

Ảo giác sao? Tiêu Tiểu Vũ thắc mắc.

Cứ như thể mang theo chút địch ý vậy...

Bước vào nhà liền thấy Sở Tình đang hút thuốc ngoài ban công. Bóng lưng vóc dáng Sở Tình cực kỳ mướt mắt, chuẩn mực của một ngự tỷ chân dài. Mái tóc rất dài thả tới tận mông, bên mép ban công có đặt một vỏ lon nước ngọt, cô ấy gạt tàn thuốc vào trong đó. Chẳng biết cô ấy đang làm gì, chỉ thấy đang cầm điện thoại, tập trung ghé tai nghe âm thanh phát ra từ bên trong.

Lục Hàng và Tiêu Tiểu Vũ về thì cô cũng không buồn ngoảnh đầu lại. Sở Tình chỉ im lặng lắng nghe những lời trong điện thoại, dường như âm lượng quá nhỏ, thế nên lúc cô cúi đầu chỉnh âm lượng, âm thanh tin nhắn thoại WeChat phát loa ngoài chợt vang lên:

“Con trai à, Tết này con có về nhà không?”

Tiêu Tiểu Vũ ngẩn người.

Sở Tình mặt mày sa sầm, cầm điện thoại, tay đặt trên nút ghi âm do dự hồi lâu, dường như cả người khựng lại. Cuối cùng vẫn tắt ghi âm để chuyển sang gõ chữ. Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng túi nilon đặt xuống sàn, cô mới giật mình ngoảnh lại, thấy hai người đã về liền sững sờ.

Cô đút điện thoại vào túi, làm như không có chuyện gì xảy ra:

“Hai người về sớm thế.”

“Ừm.” Lục Hàng gật đầu.

Tiêu Tiểu Vũ lén quan sát phản ứng của hai người họ. Lục Hàng không nói gì nhiều, vờ như chẳng nghe thấy gì. Vào những lúc thế này, cậu bắt sóng cảm xúc rất tinh tế, Tiêu Tiểu Vũ chật vật xách túi nilon đặt lên bàn, chuẩn bị lấy đồ ăn vặt của mình ra.

Trong lòng bỗng nhiên thấy an tâm hơn hẳn.

Bởi vì cô chợt nhận ra bản thân không hề đơn độc.

Sau khi biến thành cái dạng này, không phải chỉ có mỗi cô không biết phải đối mặt với người nhà ra sao.

Hóa ra mọi người đều giống nhau cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!