Chương 75: Nói sớm có phải xong rồi không
Tiêu Tiểu Vũ với khuôn mặt tái mét bị Lục Hàng kéo tay lách ra khỏi toa xe, trong suốt quá trình đó luôn được cậu che chở. Cả quãng đường này, cô cảm thấy mình hệt như một khúc gỗ cứng đơ, tay chân lóng ngóng đến mức chính cô cũng muốn tự tát cho mình hai cái.
Tay chân Tiêu Tiểu Vũ có chút mất kiểm soát, nhưng Lục Hàng không hề cằn nhằn hay nói bất cứ lời gì. Lúc xuống xe, tay chân cô cứng đờ thành một khúc gỗ, Lục Hàng liền nhích từng chút từng chút một kéo cô ra khỏi cửa xe.
Ở giây phút cuối cùng trước khi cửa đóng lại, hai người đã thành công chen ra ngoài.
“Tôi...”
Vừa ra khỏi cửa xe, Tiêu Tiểu Vũ lắp bắp muốn giải thích khi nhìn bộ dạng quần áo xộc xệch của Lục Hàng. Cô há miệng định biện minh, nhưng nhìn sắc mặt cậu lại thấy hình như cậu đã hiểu, liền ngẩn người đứng yên tại chỗ, đầu óc rối như tơ vò.
Lúc này Tiêu Tiểu Vũ mới nhận ra mình đang nắm chặt lấy tay Lục Hàng.
Vừa nới lỏng lực tay, tay cậu lập tức lưu thông máu, bắt đầu đỏ lên.
Cô đã véo mu bàn tay Lục Hàng đến mức bầm tím cả rồi.
Tiêu Tiểu Vũ với khuôn mặt đưa đám như bị điện giật rụt tay lại, nhìn bàn tay đang bầm tím của cậu, muốn xoa cho cậu mà lại không dám, bàn tay nhỏ bé cứ đưa ra rồi lại rụt vào.
“Lực tay của cậu cũng mạnh thật đấy.” Lục Hàng thở dài.
Nhìn Tiêu Tiểu Vũ một cái, cậu nhìn chằm chằm vào dấu móng tay hằn trên mu bàn tay mình nhưng cũng chẳng nói gì, chỉ chỉnh đốn lại quần áo. Tiêu Tiểu Vũ hệt như một con thú cưng làm sai chuyện gì đó, lúc này đang cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày.
Môi Lục Hàng mấp máy, cuối cùng đành bất lực dặn dò: “Lần sau lúc xuống xe, nhớ nhích sát về phía cửa sớm một chút. Ngồi ở trong đó, lúc đông người là không chen xuống được đâu.”
Tiêu Tiểu Vũ gật đầu lia lịa, không dám hé răng cãi lại cậu nửa lời.
...
Lục Hàng chẳng nói thêm gì cả.
Thậm chí, dường như đã quen với điều đó rồi.
Xem ra là quen với cái đứa phiền phức như mình.
Tiêu Tiểu Vũ thầm nghĩ như vậy.
Bản thân rất nhiều lần đều như thế này, chỉ có điều lần nào cũng được cậu thầm lặng, bình tĩnh hóa giải, ít nhất cũng không để cô phải bẽ mặt. Cậu cứ thản nhiên vờ như không biết, không thấy gì cả, nhưng Tiêu Tiểu Vũ luôn có cảm giác cậu hiểu tất tần tật.
Có khi Hàng ca toàn trí toàn năng thật, khéo đến cả quần lót cô mặc màu gì cậu ấy cũng biết.
Lục Hàng ngó nghiêng xung quanh, vẻ mặt giống như đã quá quen thuộc với chuyện này, chẳng mảy may thấy có gì bất thường, nhìn mu bàn tay cũng không nhíu mày lấy một cái. Cậu nhướng mày, ngón cái chỉ ra phía sau, bất đắc dĩ nói: “Đi thôi chứ? Hay cậu định đợi chuyến xe sau?”
“...” Tiêu Tiểu Vũ lắc đầu nguầy nguậy, khuôn mặt ỉu xìu, vươn tay níu lấy vạt áo cậu.
Lục Hàng bước lên hai bước, Tiêu Tiểu Vũ lại lẽo đẽo theo sau hai bước. Trong suốt quá trình này, cô luôn cảm thấy sự im lặng của cậu chất chứa những lời muốn nói mà lại thôi.
Cuối cùng, cậu quay đầu lại. Người cao hơn Tiêu Tiểu Vũ cả hai cái đầu bỗng chốc khuỵu một gối xuống, nửa đùa nửa thật nói:
“Đừng sợ.”
Tiêu Tiểu Vũ sững người, khẽ khép đôi mắt ươn ướt, chậm rãi gật đầu.
Tay vân vê gấu váy như một đứa trẻ phạm lỗi.
Cậu nhìn chằm chằm Tiêu Tiểu Vũ một chốc, rồi lại quay người dắt tay cô đi vào trung tâm thương mại.
Dù chẳng nói lời nào, mà lại như cũng đã nói lên tất cả.
...
Cảm giác đi dạo cùng cậu cực kỳ vui, ném não đi là cứ thế mà lượn thôi.
Tiêu Tiểu Vũ rất sợ ánh mắt của người khác, nên cứ bấu chặt lấy vạt áo Lục Hàng đi qua dòng người tấp nập. Thi thoảng vẫn có người ngó nghiêng về phía này, những ánh mắt ấy vẫn bám riết lấy cô. Nhưng khi thấy Tiêu Tiểu Vũ đang túm vạt áo của một người đàn ông khác, những ánh mắt đó liền tự động tản đi.
Đây chính là... cảm giác có chủ đó sao?
Tiêu Tiểu Vũ bỗng ngại ngùng thầm nghĩ.
Nghe có vẻ hơi dâm dục.
Nhưng cũng khá là tận hưởng.
Những lúc như thế này, cô có cảm giác bản thân giống như một người sống trong bong bóng, có Hàng ca bên cạnh thì bên ngoài như được bao bọc bởi một lớp khiên bảo vệ khổng lồ, mọi loại yêu ma quỷ quái đều chẳng thể nào xuyên qua Hàng ca để làm ảnh hưởng đến.
Một phép ẩn dụ phù hợp hơn là kỵ sĩ giải cứu công chúa. Cô cảm thấy Lục Hàng đúng là một kỵ sĩ thực thụ, nhưng chẳng thấy mình giống công chúa chút nào.
Cô thấy mình giống một đứa ngu đần.
Hàng ca cứ thế không để lại dấu vết mà giải quyết mọi chuyện êm đẹp. Lúc này cô mới thắc mắc nhận ra vì sao cậu ấy lại hiểu mình đến thế. Cô không nhớ mình từng kể về chuyện bị rối loạn hoảng sợ, nhưng cậu vẫn cứ âm thầm và dịu dàng giải quyết dứt điểm rắc rối này.
Tiêu Tiểu Vũ ngước mắt nhìn gáy Lục Hàng, nắm vạt áo cậu chặt hơn một chút.
Ở bên cạnh Lục Hàng thực sự quá yên tâm, bản thân luôn có thể rũ bỏ cái bộ dạng u ám kia, lúc nào cũng cười đùa hớn hở, líu lo kể cho cậu nghe hết chuyện này đến chuyện nọ.
Đến mức Tiêu Tiểu Vũ suýt nữa quên mất rằng khi đứng giữa đám đông, cô vốn dĩ sẽ cảm thấy hoảng sợ.
Mọi chuyện vừa rồi đều chỉ là một sự cố nhỏ vô cùng đơn giản. Mặt trời dần lặn xuống từ phía bên kia thành phố, hắt những tia nắng vào những tòa cao ốc. Những tòa nhà cao tầng trông như những khối hình vuông đen tuyền xếp thành hàng, đính những ô vuông nhỏ được nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn rực rỡ.
Một vài ô cửa sổ trong tòa nhà cũng thuận theo đó mà hắt ra ánh đèn. Tay trong tay với cậu dạo bước trên khu phố đi bộ đông đúc người qua kẻ lại.
Trong mắt người ngoài, đây chỉ là một đôi tình nhân trẻ đang đi dạo phố cho bớt chán.
Mặc dù theo cảm nhận của Tiêu Tiểu Vũ, nó giống như một người anh trai tốt bụng đang dắt cô em gái nhà mình đi chơi hơn. Cô ủ rũ kéo tay Lục Hàng, cậu đi đâu thì cô lẽo đẽo theo đó. Đôi lúc trong lòng sẽ chợt trỗi dậy tính bướng bỉnh, chỉ vào kẹo bông gòn bảo mình muốn ăn kẹo bông gòn, chỉ vào kem lại bảo mình muốn ăn kem.
Cậu không bảo cô trông giống kẹo bông gòn hay kem gì cả.
Cậu chỉ móc ví ra mua hết cho cô.
Mặc dù miệng không nói gì, nhưng Tiêu Tiểu Vũ càng ngày càng có cảm giác ngoan ngoãn phục tùng cậu. Cúi đầu dẫm lên cái bóng của cậu, trong lòng vừa rối bời lại vừa an tâm, bắt đầu suy nghĩ mông lung xem hôm nay liệu có tiến triển gì khác không.
Biết đâu lát nữa dạo xong trung tâm thương mại, cậu lại rủ đi xem phim, xem xong phim lại bảo hôm nay không về nhà được thì sao...
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Tiểu Vũ ửng đỏ, dẫu sao thì cậu bảo đi đâu, chắc cô cũng cúi gầm mặt đi theo mà nghe lời thôi.
Vừa liếm cây kem ốc quế, trong bụng lại thấy thắc mắc, thầm nghĩ sao mà Lục Hàng tự dưng lại nhiều tiền thế. Hồi trước mua bao thuốc lá còn phải chờ đến ngày bố mẹ gửi sinh hoạt phí...
Nghĩ lại, chắc hẳn là nhờ vị nữ thần kia.
Thời gian trong một ngày vẫn còn rất dài, hai người uể oải đi dạo trong trung tâm thương mại. Tiêu Tiểu Vũ tiếp tục đòi ăn cái này cái nọ. Lúc mới đến, Lục Hàng chỉ định mua chai sữa tắm, đến khi Tiêu Tiểu Vũ lần thứ ba ôm một hộp sôcôla to đùng vào lòng, Lục Hàng rốt cuộc cũng phải trợn trắng mắt đi lấy một chiếc xe đẩy. Hai người vừa đi vừa tán gẫu, mãi mới lết đến khu đồ tắm, bắt đầu ngắm nghía đồ dùng cá nhân trên kệ...
“Cậu nói cậu bị kẹt ở rank Sắt?”
Tiêu Tiểu Vũ trưng ra bộ mặt khinh bỉ, giọng điệu cuối cùng cũng có thể cao ngạo lên được đôi chút: “Cả đời tôi chưa từng thấy cái rank Sắt nào.”
“Đúng rồi, tôi là đồ ngốc, là đồ gà mờ.” Lục Hàng ngồi xổm chọn dầu gội và sữa tắm, bất đắc dĩ nói: “Đến lúc đó nhớ tạo acc clone gánh tôi một chút nhé.”
“Năn nỉ tôi đi.” Tiêu Tiểu Vũ hếch mặt đầy kiêu hãnh.
“Năn nỉ cậu đấy.” Lục Hàng cười nói: “Có cần tôi quỳ xuống cho cậu xem không?”
“Nếu cậu năn nỉ tôi như thế này sớm hơn thì tôi đã gánh cậu lên Bạc từ đời thuở nào rồi, còn phải đợi đến tận bây giờ sao?” Vẻ mặt Tiêu Tiểu Vũ tràn đầy vẻ mãn nguyện, cô ưỡn bộ ngực có phần khiêm tốn của mình lên.
“Hồi trước lúc chơi game cậu suốt ngày chửi tôi là con heo.” Lục Hàng nghiêm túc nói: “Bây giờ cậu chửi tôi là heo, mà thân thể của cậu bây giờ mỏng manh yếu ớt, rất dễ bắt nạt, tôi có thể rất tiện tay mà gõ vỡ đầu cậu ra đấy.”
Tiêu Tiểu Vũ rụt cổ lại.
Sau đó lại trưng ra vẻ mặt khinh thường: “Vậy thì tôi đành cố gánh cậu một chút vậy... Cậu muốn leo lên rank gì?”
Lục Hàng trầm ngâm.
“Kim Cương hả?” Tiêu Tiểu Vũ thắc mắc.
Lục Hàng lắc đầu.
“Kim Cương thì hơi thấp nhỉ.” Tiêu Tiểu Vũ cắn môi, ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói với vẻ bất lực: “Vậy thì Cao Thủ đi... Nhưng mà cậu thuần Sắt thế này, đánh lên đó thì đúng là chỉ rước nhục vào người...”
“Tôi đánh lên cao thế làm gì? Hành gà ngược chắc?” Lục Hàng bó tay toàn tập: “Tôi chỉ cần cái rank ung thư giai đoạn cuối là được rồi, tôi thấy rank Bạc cũng ổn phết.”
Tiêu Tiểu Vũ đảo mắt một cách khinh bỉ.
Thấy cậu làm trò con bò giả danh cao thủ không nói lời nào, cô còn tưởng cậu chê rank Kim Cương thấp cơ đấy.
Nói sớm có phải xong rồi không.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
