Chương 81: Vị thần tà ác
Sáng sớm tỉnh dậy, Lục Hàng mơ mơ màng màng cảm thấy trong lòng đang ôm một vật gì đó thơm thơm.
Mùi hương giống như một loài hoa nào đó, ngửi có vẻ rất thanh khiết lạnh lùng.
Nhưng lại rất mềm mại, ấm nóng, giống như một cục bùn nhão dính chặt lên người.
Trong cơn ngái ngủ mở mắt ra, lại nhìn thấy một khuôn mặt tuyệt mỹ.
Bạch Hoảng đang ngủ trong lòng Lục Hàng, đầu cô áp vào lồng ngực cậu, con mắt có nốt ruồi lệ dường như vẫn lờ mờ vệt nước mắt, hốc mắt đỏ hoe.
Cúi đầu nhìn xuống, phát hiện một cái mông đang mặc quần lót ren đen, Lục Hàng nhìn chằm chằm vào bờ mông trắng lóa đó một hồi lâu, cuối cùng vẫn giả vờ mình không nhìn thấy gì, tiện tay kéo chiếc váy liền của cô xuống một chút, che kín mông cô.
Tối qua giày vò rất lâu cũng không ngủ được.
Kể từ sau câu nói đùa đó, Bạch Hoảng đã trở nên vô cùng thiếu cảm giác an toàn, Lục Hàng dỗ thế nào cũng vô dụng, về sau nói đến khô cả cổ, cuối cùng Lục Hàng dứt khoát mặc kệ đời, cũng không xuống lầu hút thuốc nữa, châm điếu thuốc trong phòng, nằm trên sofa khuyên nhủ cô.
Cô thuận thế cũng nằm xuống sô pha, rúc vào lòng Lục Hàng, cứ thế cậu một câu tôi một câu, cũng không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Tỉnh dậy thì thành thế này.
Nhìn Bạch Hoảng đang rúc vào lòng mình ngủ say, Lục Hàng bỗng nhiên nhận ra đây đã là lần thứ hai mà hai người ôm nhau ngủ.
...
Bạch Hoảng giờ này chắc không tỉnh nổi, trời mới biết cô ấy ngủ từ lúc nào.
Sáng nay có tiết một, hiện tại còn chưa đến bảy rưỡi, lúc tỉnh dậy nhìn thiếu nữ nhỏ nhắn đang ôm chăn ngủ say trên sofa, vò đầu, lại nhìn sang phòng bên cạnh, nơi vốn dĩ là phòng ngủ của mình, thì lại trông thấy dáng ngủ phóng khoáng của Sở Tình, nhìn cô ấy chổng mông, đầu rúc vào trong chăn như thể một con đà điểu, Lục Hàng tò mò tại sao cô ấy có thể ngủ với bộ dáng như thế.
Bỗng nhiên cảm thấy mình cũng trở nên khá quen với cảnh tượng này rồi.
Trước đây, đối với tiết một đầu ngàu, Lục Hàng thường không để tâm lắm, cậu cảm thấy muộn thì cũng muộn rồi, dù sao giảng viên cũng không quản, thậm chí muộn nửa tiếng còn có thể thong thả ăn quả trứng uống cốc sữa rồi mới đi học.
Nhưng bây giờ thì hoàn toàn không dám nữa.
Bởi vì giảng viên môn này điểm danh, Sở Tình và Bạch Hoảng vừa khéo học cùng một môn tự chọn với cậu —— bây giờ hai người không đi học được, các môn khác không học cùng nhau tuy không có cách nào, nhưng cải trang đi học cứu được môn nào hay môn nấy, cũng cố gắng không đi muộn.
Dù sao nếu cậu đến lớp, coi như là ba người đi học.
Trong giảng đường mọi người đều ngồi rất thưa thớt, vừa bước vào, Lục Hàng liền phát hiện mình là người đầu tiên ngồi ở đó, cho đến khi vào học được gần năm phút, giảng viên mới thong thả bắt đầu điểm danh.
“Lục Hàng.”
“Có.” Lục Hàng mở miệng.
Điểm danh lục tục một vòng, giảng viên lại uống ngụm trà: “Bạch Hoảng.”
“Có.” Lục Hàng đổi giọng.
“Sở Tình.”
“Có.” Lục Hàng bóp giọng.
Có mấy lần vị giảng viên này thắc mắc nhìn về phía bên này một cái, đại khái cũng cảm thấy có chút không ổn. Nhưng cái môn tự chọn “hướng nghiệp cho sinh viên” này, bất kể là sinh viên hay giảng viên thực ra đều không để tâm lắm, mở cái slide thời nhà Thanh lên, bắt đầu giới thiệu tình hình việc làm trên giấy, cũng như làm thế nào tìm một công việc đúng chuyên ngành.
Lục Hàng thấy phần lớn sinh viên đã gục xuống bàn, cúi đầu ngủ bù, một số lười ngủ thì đã đeo tai nghe Bluetooth bắt đầu leo rank Vương Giả Vinh Diệu.
Lục Hàng cũng gục xuống bàn, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi trong tiếng ru ngủ của giảng viên.
...
“Ting ting.”
“WeChat nhận hai vạn tệ.”
Khoản tiền quen thuộc, chỉ có điều thời gian đến chậm hơn một chút.
Sau khi tan học, mọi người lác đác đi ra ngoài, Lục Hàng lấy điện thoại ra xem, liền thấy Nữ Thần đã chuyển hơn hai vạn tệ tiền hoàn thành nhiệm vụ hôm qua, nhìn ví WeChat, Lục Hàng cảm thán một hồi.
Khi có tiền rồi, liền sẽ có cảm giác an toàn.
Nhà Lục Hàng cũng không tính là gia đình giàu có gì, bình thường cũng sẽ không cho cậu quá nhiều tiền tiêu vặt, cho dù bên cạnh có người bạn kiểu phú nhị đại như Bạch Hoảng, nhưng phần lớn thời gian Lục Hàng cũng cố gắng không tiêu tiền của Bạch Hoảng, nhận ra việc có hơn tám vạn tiền tiết kiệm là cảm giác thế nào, trong lòng cứ gọi là yên tâm.
“Nhiệm vụ sau này chưa cần vội, ngươi có thể nghỉ ngơi một chút, gần đây Thần Giới sắp cử người qua đây khảo sát, ta cũng sẽ khá bận rộn.” Nữ Thần gửi tin nhắn tới.
Lục Hàng nhìn chằm chằm tin nhắn trên điện thoại, trong lòng thắc mắc Thần Giới trong miệng của cô rốt cuộc là gì?
Nhìn từ trên xuống dưới, bất kể là Thần hay là Thần Giới đều toát ra một mùi hương giống như diễn viên hài vậy.
Bỏ qua tin nhắn của Nữ Thần, lại kiểm tra WeChat một chút, phát hiện lão tứ trong phòng vẫn không có ý định liên lạc với mình, cũng không trả lời bất kỳ tin nhắn nào của mình, Lục Hàng khẽ cau mày, thầm nghĩ tên này rốt cuộc chạy đi đâu rồi.
Dù sao lúc này Nữ Thần đã gửi tin nhắn tới, Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, ôm tâm lý thử xem sao gửi cho cô: “Tôi đã giúp cô làm nhiệm vụ lâu như vậy rồi, cô có thể giúp tôi một việc được không?”
“Việc gì?” Nữ Thần hỏi.
Lục Hàng có chút bật cười, cô ta còn gửi kèm một cái meme anime nghiêng đầu.
So với những dòng chữ lạnh lùng lúc ban đầu, cô bây giờ lại rất hiểu một số văn hóa của thế giới này rồi, meme trên mạng xã hội cứ phải gọi là spam liên tục —— tuy nhiên khi đăng bài trên trang cá nhân thì lại chẳng có một cái like nào.
“Giúp tôi tìm một người, tên là Tiêu Tiểu Vũ.” Lục Hàng gõ chữ: “Người này cũng là anh em của tôi, cô đã biến người ta thành con gái rồi, ít nhất phải chịu trách nhiệm một chút chứ?”
“Ta không tìm được.” Nữ Thần trả lời ngay lập tức.
Lục Hàng không kìm được mà cau mày: “Cô không phải là Thần sao? Biến người ta trở lại thành nam giới cũng không làm được, tìm người cũng không làm được, cô rốt cuộc là cái Thần gì vậy.”
Tin nhắn này vừa gửi đi, không lâu sau, một đoạn ghi âm hơn ba mươi giây liền được gửi tới.
Lục Hàng nhìn đoạn ghi âm, bấm vào, áp sát tai nghe, quả nhiên liền nghe thấy giọng nói thẹn quá hóa giận của Nữ Thần: “Thằng nhóc nhà ngươi chưa nghe câu mỗi nghề có chuyên môn riêng à? Chị đây không phải Thần Chỉ Đường, không chuyên phụ trách tìm người, chẳng lẽ ngươi sẽ đi cầu xin Thần Tài Lộc của thế giới các ngươi tìm người mất tích?”
“Chuyên môn riêng của mỗi nghề cũng lôi ra rồi, vậy cô là Thần gì?” Lục Hàng thắc mắc: “Thần Hài Hước à?”
“Tên đầy đủ của chị là Thần Tinh Nghịch và Mưu Mô.”
Cô lại gửi một đoạn ghi âm qua, giọng điệu có chút lười biếng, Lục Hàng cực kì nghi ngờ cô ta đang ngủ nướng, đại khái bây giờ vẫn đang nằm trên giường.
Cô ngáp một cái: “Hết cách rồi, thần lực của ta không phải dùng để làm cái này... Nếu ngươi nói cầu xin ta rằng cả đời này không tìm thấy người bạn đó, vậy thì ta có hơn một triệu cách khiến ngươi không tìm thấy, còn nếu bảo ta giúp ngươi tìm người, thì cái ấy không nằm trong phạm vi quyền lực của ta.”
“Lý do mà ta không thể biến bạn của ngươi trở lại thành nam giới cũng là nguyên nhân này... Là Thần Nghịch Ngợm, để các cô ấy cả đời không biến trở lại là sở trường của ta... Biến ngươi thành gái tai mèo cũng là sở trường của ta, khiến người khác nổ tung quần áo cũng là sở trường của ta...”
“Nhưng nếu muốn ta thu hồi trò đùa của chính mình, thì lại không nằm trong phạm vi quyền hành của ta, ngươi đừng có trách ta, không phải là ta không muốn giúp ngươi đâu.”
Lục Hàng nghe mà cạn lời một trận.
Nói hay như vậy, cái gì mà Thần Tinh Nghịch chứ.
Có mà là Thần Trẻ Trâu.
“Vậy sau khi cô chuyển chính thức thì sao? Sau khi cô trở thành nhân viên chính thức có làm được không?” Lục Hàng nhớ cô ta từng nói chuyện chuyển chính thức này.
“Dù chuyển chính thức xong thì ta cũng không làm được đâu, chẳng qua ta chỉ có một biên chế ở Thần Giới mà thôi, nên thế nào thì vẫn thế ấy.” Cô dửng dưng nói: “Cùng lắm là qua thời gian thực tập có bát cơm sắt, có thể tồn tại mãi mãi ở Thần Giới thôi.”
Được rồi.
Tuy không hiểu Thần Tinh Nghịch là khái niệm gì.
Nhưng ở một mức độ nào đó, dường như cũng có thể hiểu được tại sao cô ta luôn chọn loại nhiệm vụ hành hạ mình thế này... Bởi vì cô ta là Thần Trẻ Trâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
