Chương 80: Hoàn toàn biến thành Bạch đại tiểu thư
“Đương nhiên rồi.” Lục Hàng thở dài, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt ngày càng nhiều.
“Cậu là đang an ủi tôi.” Cô thấp giọng nói: “Bộ dạng này của tôi, cậu đã sớm chịu không nổi rồi đúng không?”
Lại bắt đầu rồi.
Lục Hàng rất muốn ngửa mặt lên trời than thở.
Con mẹ nó, cái tên này đè mình lên sofa đánh tơi bời, thể lực hai người chênh lệch, đánh lại thì không đánh được, đùa cũng không đùa được.
Cô ấy đã dựng lên lớp phòng ngự tuyệt đối rồi.
Thấy dáng vẻ bất đắc dĩ này của Lục Hàng, lông mi Bạch Hoảng run rẩy, biểu cảm ngày càng thất vọng: “Hàng ca, tôi biết tôi rất phiền phức... Nhưng... tôi cũng không biết tại sao tôi luôn tức giận, tôi cũng không biết tại sao tôi muốn xem điện thoại của cậu... Tôi không biết tại sao tôi lại như vậy.”
“Hàng ca... nói thật đấy, tôi thực sự không biết.”
Cậu còn không biết, thì tôi sao có thể biết được.
Lục Hàng không kìm được đưa tay xoa đầu cô, vừa bất đắc dĩ nghĩ.
“Được rồi, đừng khóc nữa.”
Bạch Hoảng vẫn đang khẽ thút thít, Lục Hàng cũng đành phải lau đi nước mắt của cô coi như an ủi, vụng về dỗ dành cô gái sắp vỡ vụn trong lòng.
...
Không biết tại sao cô ấy lại hay khóc như vậy, tính cách trở nên trái tính trái nết như thế.
Kể ra cô ấy chắc cũng rất khó chịu, biến thành con gái không chỉ là cơ thể biến thành con gái, thực ra có rất nhiều thứ cũng thay đổi theo.
Cách người khác đối xử với cô sẽ có chút thay đổi, sự tự nhận thức của cô cũng sẽ có chút thay đổi, ngay cả cách đối xử với Lục Hàng, dường như cũng dần dần không còn thỏa đáng theo sự thay đổi của cơ thể.
Ví dụ như hai người không thể tắm chung một phòng tắm để tiết kiệm tiền nước.
Bây giờ tắm chung, đa phần tắm một hồi là củi khô lửa bốc, tạo ra sinh mạng mới.
Cho nên Lục Hàng không hiểu bị biến thành con gái là cảm giác như thế nào, sự tôn trọng duy nhất đối với việc này chính là thừa nhận mình không hiểu.
Cậu cùng lắm là bị vị Nữ Thần trừu tượng đó biến thành gái tai mèo hai lần, nhưng cậu lại không sống mãi như vậy, đợi Nữ Thần đó hết giận là biến trở lại rồi, cái đó so với việc bị biến thành Goblin thực ra cũng chẳng khác gì, cậu tự thấy mình từ đầu đến cuối đều là đàn ông, còn nỗi vất vả khi hoàn toàn biến thành con gái, bản thân cậu chắc chắn là không hiểu nổi.
Vậy thì đã là một người con trai, vào lúc này, sứ mệnh duy nhất chính là dỗ dành cô gái đang khóc.
Cảm nhận thiếu nữ run rẩy trong lòng ôm ngày càng chặt, gần như muốn chui tọt vào lòng mình, Lục Hàng buông tay cũng không buông được, bộ dạng đó của cô giống như muốn chui vào trong áo Lục Hàng vậy.
Nghĩ ngợi một chút, đành phải để cô ôm cứ thế tiến từng bước một, cho đến khi cô lùi đến cạnh sofa, mất thăng bằng ngồi phịch xuống.
Lục Hàng mắt thấy cô lại định đưa tay ôm lấy, đành phải nắm lấy hai tay cô, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cô:
“Tôi sẽ không đi đâu cả, Tiểu Hoảng, đâu cũng không đi, hiểu chưa?”
Ánh mắt cô dao động, mím môi, nhẹ nhàng gật đầu.
“Cậu khóc cái gì chứ?” Lục Hàng đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, giọng điệu dịu dàng đến mức ngay cả bản thân cũng cảm thấy xa lạ: “Trước đây cậu chơi AD chạy lên đường trên ăn lính ăn xe, tôi cũng không ít lần đùa tuyệt giao, trước đây cậu hoàn toàn không cảm thấy có gì, sao hôm nay lại phản ứng lớn thế?”
Cô không trả lời.
“Sợ à?” Lục Hàng dịu dàng hỏi: “Bởi vì cứ ở chỗ tôi mãi, trường cũng không đến, cũng không tìm được việc làm, là vì nguyên nhân này sao?”
Cô cúi đầu nghĩ ngợi một chút.
Lắc đầu, nhưng lại gật đầu.
Rốt cuộc là cái nào...
Lục Hàng suy nghĩ, cô ấy rời khỏi nhà mình, vốn dĩ chẳng có bạn bè, người lại khá yếu đuối, hiện giờ bất kể là ăn uống ngủ nghỉ đều hoàn toàn dựa dẫm vào mình.
Mà dù Bạch Hoảng thực sự có tiền, Lục Hàng cũng không cảm thấy người lớn lên trong cành vàng lá ngọc như cô có biết tự mình đi thuê nhà, chuyển nhà, đi làm đủ loại thủ tục phức tạp.
Có thể câu nói tuyệt giao này, đối với cô hiện tại mà nói, quả thực là rất tàn nhẫn.
Vậy cái này quả thực là mình không đúng.
“Cậu sẽ rời bỏ tôi sao?” Cô thấp giọng hỏi: “Sẽ không đâu, đúng không?”
Lục Hàng nhìn vào mắt cô.
Im lặng một lát, cậu nói: “Sẽ không... tôi thề sẽ không.”
Đôi vai đang nhô lên của Bạch Hoảng bỗng nhiên mềm nhũn xuống.
Cô lại bĩu môi, biểu cảm dường như có chút muốn cười, lại không dám lắm, tiếp đó lại có vẻ hơi đau lòng:
“Lần này cậu không thề với cái đèn.”
Lục Hàng xoa đầu cô: “Cứ thề với nó mãi cũng không tốt lắm, đổi cách nói khác.”
“Cậu cũng biết dỗ dành thật đấy.” Cô quay đi chỗ khác, khuôn mặt dưới ánh đèn có vẻ hơi ửng hồng, dường như có chút ngượng ngùng: “Xin lỗi, tôi... tôi đã không nghĩ nhiều, tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa, nhưng chính là nghe thấy cậu nói tuyệt giao... bỗng nhiên liền...”
“Hiểu mà, không biết thì là không biết thôi, đừng giải thích nữa.” Lục Hàng lần này cũng không thể xuống lầu hút thuốc nữa rồi, đành phải ngồi xuống bên cạnh cô, cứ thế chờ đợi.
Sợ rằng nếu mình lúc này rời đi, cô đa phần lại ngồi trên sofa khóc nhè.
Cảm giác này cứ như mẹ nó có thêm cô bạn gái vậy...
Sau khi biến thành con gái, tính cách của Bạch Hoảng là khó đoán hơn nhiều.
Bạch Hoảng trước đây chính là một người hơi vặn vẹo như vậy, nếu nói là bám người thì cũng không sai lắm, nhưng không ngờ sẽ phát triển thành dáng vẻ có chút cực đoan như hiện tại.
Quá bám người rồi.
Cảm giác như có thêm một cô bạn gái hãy hờn dỗi vậy.
Cô rơi lệ một lúc, bỗng nhiên thấp giọng nói:
“Cậu phải dỗ tôi.”
“Tôi chẳng phải đang dỗ sao?” Lục Hàng thở dài.
“Cậu phải đền bù cho tôi.” Cô hít hít mũi một cái, cụp mắt, thấp giọng nói: “Tôi trân trọng tình bạn của chúng ta như vậy mà cậu lại nói muốn tuyệt giao, cậu cảm thấy có phải hơi quá đáng không.”
Cái này chắc là dỗ được rồi, trong lòng Lục Hàng an tâm.
Cậu bất đắc dĩ nói: “Cậu không nói lý lẽ, cậu khóc rồi, tôi cũng dỗ xong rồi, có thể nói là tận tình tận nghĩa rồi chứ, cậu nín rồi thì tôi xuống lầu hút thuốc đây, tôi còn dỗ cậu làm gì...”
“Thì sao, tôi chính là không nói lý lẽ... Ai bảo cậu nói tuyệt giao chứ, đây là lời có thể tùy tiện nói ra sao?” Cô khẽ vỗ vào đùi Lục Hàng một cái, lại không dám dùng sức, lực đạo giống như bị mèo đập một cái, dường như nhận ra muộn màng nên bắt đầu có chút tức giận, tay túm lấy vạt váy liền: “Cậu nhất định phải đền bù cho tôi.”
Được rồi.
Câu “tôi chính là không nói lý lẽ” này vừa thốt ra, phía sau cũng chẳng có gì để nói nữa.
Biến thành con gái còn có một chiêu cuối, chính là cô có thể không nói lý lẽ.
Lục Hàng đành phải nghĩ xem mình nên đền bù cho cô thế nào.
Lúc này nhìn thấy bộ dạng cô vừa như sắp khóc, Lục Hàng cũng không dám nói gì nữa, sợ nói sai câu gì nữa, cô sẽ bắt đầu khóc như mưa.
“Được, cậu nói là tôi, vậy thì là tôi.” Đành phải nghiêng đầu nghĩ ngợi, bất đắc dĩ nói: “Tôi nhớ một thời gian nữa phía Bắc thành phố sẽ khai trương một công viên giải trí, tôi đi chơi với cậu cả ngày, thế nào?”
Cô nhìn Lục Hàng một lúc, biểu cảm dường như có chút ngượng ngùng, lại dường như có chút buồn bã.
“Mọi chi phí tôi bao.” Lục Hàng bổ sung: “Được không? Đại tiểu thư.”
“Một lời đã định?” Cô thấp giọng nói.
“Một lời đã định.” Lục Hàng vỗ vỗ vai cô.
Nhìn dáng vẻ nín khóc mỉm cười của cô, Lục Hàng bỗng nhiên có chút hoảng hốt, cậu cảm thấy cô gái đáng yêu lại có chút gợi cảm trước mắt này vô cùng xa lạ
Đây là một buổi tối thứ sáu, sắp tròn một tháng kể từ khi cô biến thành con gái
Cho dù chậm chạp như Lục Hàng thì cũng phải nhận ra, rằng Bạch Hoảng đã thực sự biến thành con gái rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
