Chương 63: Cách nói quen quen
“Mẹ kiếp, còn phải đi bao lâu nữa.”
Lục Hàng chửi thầm.
Cậu đã đi bộ đến mức chân tê cả đi, muốn xem đồng hồ trên điện thoại nhưng lại không mang theo, cứ thế cắm đầu đi.
Do ăn khá no, vốn cho rằng đi bộ tiêu cơm cũng tốt, kết quả lâu ngày không vận động, mới đi bộ nửa tiếng đến trung tâm thành phố đã mệt muốn đứt hơi.
Cuối cùng cũng về đến cửa nhà, Lục Hàng xoa bóp bắp đùi đau nhức, trong lòng thở dài, nhớ lại hơn nửa tháng trước mình còn ngày ngày tập thể dục, cố gắng sống cuộc sống phong tâm tỏa ái lành mạnh.
Kết quả Bạch Hoảng vừa đến, kéo mình cũng sa đọa theo, thể lực cũng không theo kịp nữa.
Cơ thể này không xong rồi, sau này dưỡng già thế nào đây.
Đến chỗ Mộc Dĩ Nam xem nhà một vòng, Lục Hàng bỗng nhiên nảy sinh một số ý nghĩ, cảm thấy chuyện thuê nhà này dù sao cũng không có điểm dừng, sớm muộn gì cũng phải có một nơi ở thuộc về riêng mình.
Hiện tại làm xong mấy nhiệm vụ cũng có khoảng tám vạn tệ làm vốn, nhưng còn cách việc mua nhà một khoảng rất xa... Vị Nữ Thần đại nhân kính yêu cũng là một vấn đề, đã nói là nhất định phải tìm được bạn gái trong bốn năm đại học, nếu đến ngày tốt nghiệp mà vẫn không tìm được đối tượng, cậu sẽ bị xe tải húc chết, chuyện này nghĩ thôi cũng thấy phiền lòng.
Nhưng Lục Hàng có cảm giác là mình chắc chắn sẽ tìm được bạn gái.
Chỉ là Lục Hàng thực sự không biết quá trình ấy sẽ thế nào, cũng không nghĩ ra người đó rốt cuộc là ai.
Cũng không thể là anh em của mình chứ...
Vừa nghĩ đến đây, sự bất an khó hiểu khiến cậu nhanh chóng gạt ý nghĩ này ra sau đầu.
Anh em tuy đã là con gái, nhưng thói quen sinh hoạt của ai nấy cũng chẳng khác gì đàn ông ,tuy gần đây có chút thay đổi, nhưng Lục Hàng vẫn chưa đến mức động lòng với họ.
Ra tay với anh em cũng quá khốn nạn rồi, khi biết rõ gốc gác thì thực sự không vượt qua được rào cản đó.
Lục Hàng vừa ấn mật mã cửa, trong lòng suy nghĩ rối bời, có chút mệt mỏi mở cửa.
Thực ra lúc đứng ở cửa đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập trong nhà, đang thắc mắc rốt cuộc là ai ra đón, vừa mở cửa, liền thấy Bạch Hoảng cười híp mắt đứng sau cửa:
“Vvề rồi đấy à, mừng cậu về nhà.”
Lục Hàng lập tức run lên một cái.
Bạch Hoảng mặc một chiếc váy liền màu trắng giản dị, cô cười rất đẹp.
...
Nếu nhìn kỹ, Bạch Hoảng quả thực là một đại mỹ nhân.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo hơi ngẩng lên với vẻ mong đợi, nốt ruồi lệ bên cạnh đôi mắt phượng tôn lên khuôn mặt đó, vừa gợi cảm lại có chút ngây thơ, chiều cao hơi thấp hơn so với Lục Hàng, vừa đến ngực cậu.
Cô chắp tay sau lưng,ngước mắt nhìn chằm chằm Lục Hàng, lờ mờ có thể thấy hai dây áo ngực ren đen, vừa quyến rũ lại vừa đáng yêu.
“Làm gì thế.” Thấy Lục Hàng ngẩn người, trong mắt cô dường như lộ ra chút vui mừng: “Tôi mặc bộ này thế nào?”
“Hơi sốc.” Lục Hàng nói thật.
Vào nhà cởi giày trước đã.
Bạch Hoảng được khen đến mức mở cờ trong bụng, cô cụp mắt, đôi chân trần nhỏ bé nhón nhón trên nền gạch men, có chút dương dương tự đắc.
“Cậu còn trang điểm nữa à?” Lục Hàng không nhịn được hỏi.
“Ừm!” Cô gật đầu.
“Trang điểm bao lâu?” Lục Hàng ngạc nhiên.
“Mất cả buổi chiều đấy.” Tâm trạng cô rất tốt: “Cứ nhìn video trang điểm học theo mãi.”
Lục Hàng gật đầu, cậu muốn nói rằng cô cũng là một người rất biết đối mặt với thực tế, phát hiện không biến lại được liền buông xuôi, dứt khoát bắt đầu chấp nhận cuộc sống mới, dũng khí như vậy rất đáng khen ngợi.
Mở miệng định khen: Vốn định nói nhan sắc này của cậu quả thực rất đỉnh, tôi cũng hơi động lòng rồi.
Lời khen ấy cứ xoay chuyển bên miệng, nhưng lại không thốt ra được.
Cảm giác rất kỳ lạ.
Bạch Hoảng rất xinh đẹp, nhưng chính vì vậy mà cậu không khen nổi câu đó.
“Cũng ra dáng đấy.” Lục Hàng thở dài, không hiểu sao có chút không dám nhìn cô, ngồi phịch xuống sô pha.
Bạch Hoảng bước nhỏ đi tới, cũng rất vui vẻ ngồi xuống bên cạnh cậu.
Lục Hàng mệt đến mức không muốn động đậy, cảm nhận được sô pha bên cạnh hơi lún xuống, nhìn thấy một chân bên cạnh gác lên bàn trà rất phóng khoáng, không biết tại sao trong lòng lại thấy may mắn.
lúc ngồi xuống, Bạch Hoảng không vén váy xuống dưới chân, mà rất dứt khoát ngồi xuống sô pha, hai chân dạng ra, vô cùng mất hình tượng.
Vẫn giống như trước đây.
“Sao cậu không nhìn tôi?” Bạch Hoảng bỗng nhiên hỏi.
Lục Hàng lại run lên một cái.
Quay đầu lại, Lục Hàng trông thấy Bạch Hoảng khẽ mím môi dưới, hồ nghi nhìn chằm chằm vào cậu, dần dần, tư thế đó của cô lại có chút không tự tin, liền co người vào trong sô pha:
“Sao thế? Chẳng lẽ tôi trang điểm rất kỳ cục?”
“Cái này chẳng phải trang điểm rất đẹp sao?” Lục Hàng đành phải khen ngợi.
“Vậy sao cậu không nhìn tôi?” Cô bắt đầu bực bội.
Lại lên cơn rồi.
Lục Hàng lại bắt đầu bất lực.
Chẳng phải bà dì đã rời đi rồi sao...
Mệt đến mức không muốn động đậy, Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, đành phải mạnh mẽ nghiêng người, khuỷu tay chống lên đệm sô pha, trực tiếp nghiêm túc nhìn vào khuôn mặt nhỏ u ám của cô: “Được rồi, vậy tôi nhìn kỹ đây.”
“Có phải rất kỳ cục không? Rất kỳ cục đúng không?”
Khuôn mặt nhỏ của cô lúc sáng lúc tối, có chút bất an dùng ngón tay kéo vạt váy, dường như đang phản ứng lại việc mình trang điểm cho bản thân trở nên xinh đẹp, dần dần có chút căng thẳng, đôi chân thon dài trắng nõn gác trên bàn trà trông có vẻ tùy ý, nhìn kỹ lại, phát hiện ngón chân cô đều khẽ co lại:
“Hàng ca, tôi có đẹp không?”
“Đẹp, đại ca à, cậu đẹp vãi cả đái, tôi không dám nhìn là vì cậu đẹp quá đấy, cậu biết không, tôi sắp bị cậu mê chết rồi thật đấy.”
Lục Hàng tự nhiên phát huy phong cách khẳng định tất cả như thường lệ, hai tay chống cằm, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Hoảng, dùng biểu cảm thành khẩn và nghiêm túc nhất nói:
“Cậu giống hệt người kia, cái cô minh tinh kia ấy.”
“Cậu nếu nói tên diễn viên phim người lớn, tôi sẽ đập chết cậu.” Rõ ràng phản ứng đầu tiên của Lục Hàng không phù hợp với dự liệu của cô, cô đã bắt đầu buồn bực rồi.
Lục Hàng thấy cô lại sắp bắt đầu giận dỗi, trong lòng kêu khổ, nhưng trên mặt không biểu hiện ra gì: “Đệch mợ? Thực sự vô cùng giống minh tinh...”
Yết hầu chuyển động, Lục Hàng nuốt mấy cái tên Ozawa và Mikami đang kẹt trong cổ họng vào trong bụng, làm bộ suy nghĩ lung lắm: “Cô minh tinh đó rốt cuộc tên là gì ấy nhỉ?”
Biểu cảm của Bạch Hoảng dần dần u ám, cúi mặt không lên tiếng, hồi lâu sau mới thở dài nói: “Thôi bỏ đi, không đẹp thì đừng cố khen, lát nữa tẩy trang là được...”
Lại dỗi rồi.
“Tôi nói đẹp mà, đâu có nói câu nào không đẹp đâu.” Lục Hàng đành phải dỗ dành cô, sao lại bắt đầu xù lông rồi: “Người anh em, tôi chỉ hơi kinh ngạc thôi, bởi vì cậu thực sự giống một nàng tiên nữ đấy, cậu biết không?”
“Đẹp hay không tôi còn không biết?” Vừa nói, liền thấy cô bực bội ngồi thẳng dậy, buồn bực kéo vạt váy, như kiểu vò đã mẻ lại còn sứt nói: “Cậu mở mồm ra là đẹp, sao mắt lại tránh tôi? Là vì không lâu trước đây tôi vẫn là đàn ông, cậu cảm thấy tôi bây giờ rất ghê tởm đúng không?”
“Không có!” Lục Hàng lớn tiếng phủ nhận, trong lòng thắc mắc sao cảm giác câu này nghe ở đâu rồi nhỉ...
Tiếp đó giơ tay chỉ lên trời: “Tôi đâu có nói thế, tôi thề với bóng đèn, nếu tôi từng nghĩ như vậy, bóng đèn sẽ rơi xuống đập chết tôi!”
Lục Hàng càng nói, giọng càng nhỏ dần.
Thầm nghĩ cách nói này của mình cũng có chút quen quen...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
