Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 62: Đồ đê tiện

Chương 62: Đồ đê tiện

Mỗi khi lo âu, Mộc Dĩ Nam sẽ dùng cách này để giải tỏa mong muốn của mình.

Đắm chìm trong khoái cảm xác thịt của chính mình, không thể thoát ra nổi.

Nguyên nhân lo âu có rất nhiều, một trong số đó là gia đình.

Tuy gia cảnh nhà Mộc Dĩ Nam cũng bình thường, nhưng sự hỗ trợ về vật chất gia đình dành cho cô khiến cô không có gì để phàn nàn.

Chỉ là sinh ra như một kẻ lập dị trong một gia đình bình thường như vậy, bản thân nó đã là một sự giày vò.

Bố bảo cô phải làm một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, mẹ cũng cằn nhằn bảo khi cô tốt nghiệp đại học xong thì mau chóng lập gia đình.

Những yêu cầu này chẳng có gì to tát, cho dù có khiến Mộc Dĩ Nam đau khổ đến đâu, cũng không tìm ra được bất kỳ lỗi sai nào.

Người duy nhất trong nhà khiến Mộc Dĩ Nam cảm thấy lưu luyến chính là em gái của cô, khi còn ở nhà, đôi khi Mộc Dĩ Nam sẽ lén cho em ấy xem bộ dạng giả gái của mình, vào phòng, thay đồ, đi ra, nhìn em gái há hốc mồm, giống như đang biểu diễn một màn ảo thuật cấm kỵ, cô bé mười một tuổi luôn ngạc nhiên tại sao người anh trai đẹp trai vào phòng xong lại biến thành chị gái xinh đẹp.

Cô bé chẳng biết gì cả, thế giới nhỏ bé như vậy vẫn còn những câu chuyện cổ tích, cô bé tưởng đây là phép thuật.

Nhưng ở độ tuổi mười mấy lờ mờ đã có cảm giác nào đó về chuyện này, đã đại khái hiểu được việc Mộc Dĩ Nam làm dường như là xấu, em gái biết nếu nói những chuyện này với người nhà, anh trai sẽ bị mắng.

Thế là chuyện này trở thành phép thuật độc nhất vô nhị giữa hai người.

Cô hơi nhớ em gái ở nhà rồi.

...

Mộc Dĩ Nam co ro trên sô pha, vuốt ve cơ thể mình, tâm trí chẳng còn chút dục vọng, không hiểu sao lại có chút bi thương, nhìn quanh căn phòng trống trải, cảm giác cô đơn tột cùng lại ập đến một lần nữa, cố gắng hết sức không nghĩ đến sau này phải sống như thế nào.

Cơn buồn bã bất chợt ập đến khiến cô muốn khóc.

Những lúc như thế này, cô sẽ nhớ tới Hàng ca, giá mà vừa nãy không dọa cậu chạy mất thì tốt rồi, có cậu ở bên cạnh, cô sẽ quên đi rất nhiều thứ.

Nếu cậu có thể ôm cô một cái, có lẽ sẽ quên được nhiều hơn.

Những áp lực đó luôn cần một con đường để giải tỏa, thông qua sự luyến tiếc đối với cơ thể, những lo âu và buồn bã đó cuối cùng sẽ trong giây lát biến thành tình yêu tươi đẹp.

Nằm trên sô pha, cô nhìn chằm chằm trần nhà thỉnh thoảng bị đèn xe chạy qua chiếu sáng, tiếng thở dốc dần dần nặng nề hơn, tay từ từ di chuyển xuống dưới.

“Ting ting”

Điện thoại lại vang lên lần nữa, khiến tay cô run lên, dừng giữa không trung.

Nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu, cô cầm lên, hóa ra là “Mẹ” trên danh bạ QQ gửi tin nhắn đến:

“Anh hai ơi, anh đi đâu rồi, em nhớ anh lắm.”

Động tác của Mộc Dĩ Nam khựng lại ở đó.

Ngồi dậy tên sô pha, cô nhét một tay vào trong quần lót, cụp mắt nhìn chằm chằm đoạn tin nhắn kèm theo khung chat hình cún con này, đây là khung chat em gái đã chọn, cô bé ấy rất thích những thứ đáng yêu như vậy, nhận ra việc mình đang làm, bỗng nhiên cảm giác tội lỗi mãnh liệt như thể muốn giết chết cô.

Thế giới của cô bé không biết thế nào là khí phách nam nhi, không biết con trưởng là phải nối dõi tông đường, không biết tại sao anh trai của mình luôn bị bố mẹ mắng chửi thậm tệ.

Cô bé chỉ biết người anh trai vừa xinh đẹp vừa dịu dàng trong nhà, hình như đã đi đến một nơi rất xa để học đại học.

Sau đó rất nhớ anh ấy.

...

“Ư...”

Cô cố nén giọng nói ngọt ngấy trong cổ họng, cắn vạt áo, mơ màng nhìn trần nhà.

Chính vào những lúc như thế này, khoái cảm mãnh liệt của xác thịt có thể khiến người ta quên đi tất cả.

Thông thường, vào những lúc như thế này, sẽ luôn có một số đối tượng để ảo tưởng. Lúc đầu, khuôn mặt của bóng dáng đó rất mờ ảo, nhưng rất nhiều lần sẽ biến thành khuôn mặt quen thuộc.

Có lúc sẽ biến thành người từng cứu rỗi Mộc Dĩ Nam.

Hồi năm nhất, chuyện cô giả gái ở trường bị đăng lên confession, sau đó liền bị những kẻ tọc mạch chặn lại trong nhà vệ sinh, cũng không biết bọn họ có phải đang thiếu đối tượng để ảo tưởng tình dục hay không, hay là bọn họ nghe nói Mộc Dĩ Nam giả gái rất đẹp.

Đám người vô vị đó liền không cho Mộc Dĩ Nam về ký túc xá, cười nói rằng cô hãy mặc đồ nữ cho bọn họ xem chút đi.

Mộc Dĩ Nam hoảng loạn muốn cúi đầu chạy trốn khỏi nhà vệ sinh, nhưng luôn bị kéo trở lại trong sự hỗn loạn.

Lúc đó cô đã sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, tiếp đó liền nhìn thấy Lục Hàng đang đi vệ sinh bỗng nhíu mày, tiện tay túm lấy cổ áo đối phương đẩy ra ngoài, trong tiếng chửi bới, cậu tiếp tục cởi quần xả nước, đầu cũng không ngẩng lên:

“Mày không phục có thể tìm tao giao lưu, bắt nạt người khác thì có bản lĩnh chó gì!”

Trong mắt Mộc Dĩ Nam, Lục Hàng tựa như thần minh giáng thế.

Cậu không muốn xem cô giả gái, cũng không cần tiền, cứu cô không phải vì tò mò, không hề tham luyến bất kỳ thứ gì của cô, chỉ đơn thuần là dịu dàng thôi.

Thấy chuyện bất bình liền rút đao tương trợ.

Dù người bị chặn trong nhà vệ sinh vào ngày hôm đó không phải là Mộc Dĩ Nam, dù cho người ấy có là một người xa lạ, Lục Hàng cũng sẽ ra tay cứu giúp.

Ở bên cạnh Lục Hàng, Mộc Dĩ Nam cảm thấy mình chẳng có gì đặc biệt cả.

Cho dù sau này mặc đồ nữ trước mặt Lục Hàng, nửa đùa nửa thật trêu chọc Lục Hàng, cậu ấy cũng sẽ chỉ đỏ mặt, nói: "cậu đừng có làm loạn nữa."

Nhưng nếu Lục Hàng vì lỡ miệng mà khiến Mộc Dĩ Nam khóc, cậu sẽ hoảng hốt dỗ dành: "anh em ta đều là đấng nam nhi, khóc lóc cái gì, là tôi sai được chưa, đừng khóc nữa."

Khi cô bị những lời đàm tiếu trong trường làm tổn thương, cậu sẽ nghiêm túc nói: "mỗi người đều có sở thích riêng, tôi thấy cậu làm thế cũng khá đẹp mà."

Khi cô mặc đồ nữ, nửa đùa nửa thật dựa vào người Lục Hàng, cậu sẽ hét toáng lên: "femboy cút ngay đi, ông đây không cần mẹ nuôi có cán".

Chính là từng khoảnh khắc như vậy, khiến Mộc Dĩ Nam khi còn là con trai ở bên cạnh Lục, đều cảm thấy một sự giày vò.

Lục Hàng giống như ánh mặt trời rực rỡ, nhưng bên cạnh lại có một con ma cà rồng khao khát ánh mặt trời.

Mộc Dĩ Nam cố gắng cẩn thận từng li từng tí ở bên cạnh Lục Hàng, luôn muốn đến gần hơn nữa, để rồi lại phát hiện bản thân đang bốc cháy.

Bởi vì ánh hào quang của Lục Hàng quá rực rỡ, khiến cô luôn cảm thấy bản thân đang phạm tội lỗi tày trời.

Ngoài Lục Hàng ra, dường như không có ai để ý đến cô, thực ra phòng ký túc xá này chính là toàn bộ quan hệ xã hội hiện tại của cô, nhưng người mà cô để ý nhất lại chỉ có một.

Tuy quan hệ của Mộc Dĩ Nam và những người khác trong ký túc xá cũng rất tốt, kể từ khi cô biến thành con gái, toàn bộ tâm trí cô đều đặt vào việc bắt đầu cuộc sống mới với thân phận mới.

Cô không hy vọng có bất kỳ ai làm phiền cuộc sống hiện tại của mình, dùng đủ loại chi tiết nói với Mộc Dĩ Nam, rằng cô trong quá khứ thực ra là một nam sinh.

Nghe những điều này cô liền muốn nôn mửa, cô không bao giờ muốn qua lại với bất kỳ ai có liên quan đến quá khứ nữa.

Coi như đã giết chết quá khứ của chính mình.

Ngoại trừ Hàng ca.

Tốc độ tay dần dần nhanh hơn, cô dùng sức cắn vạt áo, cảm thấy được một thứ gì đó sắp tuôn trào.

“Phù...”

Cô mơ màng nhìn trần nhà, khoái cảm tột cùng đến rất nhanh và đi cũng rất nhanh.

Bóng dáng, khuôn mặt ảo tưởng khi giải tỏa áp lực vẫn rất mơ hồ.

Từ từ ngồi dậy, hai tai đỏ bừng trong phòng khách tối tăm.

Dưới ánh đèn đường ngoài cửa sổ, Mộc Dĩ Nam từ từ xòe lòng bàn tay, chật vật nhìn chất lỏng trong suốt trên ngón tay.

Khi quá khứ như hình với bóng ập đến, người khiến lòng cô rối bời nhất chính là Hàng ca.

Thực sự không biết phải đối mặt với cậu như thế nào.

Thậm chí không dám lấy cậu làm đối tượng để ảo tưởng.

.

.

.

Minh họa Mộc Dĩ Nam

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!