Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 29

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 3

Tập 01 - Chương 61: Quá khứ không thể dứt bỏ

Chương 61: Quá khứ không thể dứt bỏ

Thực ra đây đều là chuyện tốt, cuối cùng cũng gặp được Mộc Dĩ Nam, hơn nữa phát hiện cô ấy vẫn còn sống.

Trái tim treo lơ lửng của Lục Hàng cuối cùng cũng hạ xuống.

Ra khỏi nhà cô, vốn định gọi xe, nhưng vừa sờ túi lại nhớ ra không mang theo điện thoại. Lục Hàng đành thở dài một tiếng.

Cảm nhận gió chiều, nhìn ánh tà dương ngả về tây, rực rỡ một mảng mây lửa, từ đây đi bộ đến trung tâm thành phố ít nhất cũng mất hơn nửa tiếng —— nhưng vừa ăn nhiều đồ ăn ở nhà Mộc Dĩ Nam như vậy, đi bộ tiêu cơm cũng khá tốt.

Biết được Mộc Dĩ Nam sống khá ổn, Lục Hàng đã cảm thấy khá mãn nguyện rồi.

Trước đó gọi điện thoại cho cô không nghe, hỏi thăm khắp nơi trong trường cũng không ai biết Mộc Dĩ Nam đã đi đâu, Lục Hàng vẫn luôn lo lắng cho cô.

Lúc đó cậu đã nghĩ đến tình huống xấu nhất, là cô ấy biến thành con gái rồi bị kẻ buôn người nào bắt cóc vào vùng núi hẻo lánh, cũng từng có lúc rất muốn báo cảnh sát.

Nếu không phải sau đó phát hiện ra tình trạng của Sở Tình, chợt nhận ra những người này hiện tại bị coi là cư trú bất hợp pháp, thậm trí báo cảnh sát còn có thể khiến họ gặp rắc rối không cần thiết, cuối cùng cũng đành thôi.

Nhưng cô ấy có thể thuê nhà, cuộc sống hiện tại trông cũng khá ổn, khiến Lục Hàng cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Nhớ là gia đình lão nhị quản khá nghiêm, đối với sở thích này của cô ấy vẫn luôn không ủng hộ, nhưng sự ủng hộ về vật chất thì lại khá dư dả.

Trước đây cũng từng tình cờ nghe cô ấy nói là gia đình đã thuê cho cô ấy một căn nhà ở rìa thành phố, Lục Hàng lúc đó vẫn luôn muốn tìm xem căn nhà này rốt cuộc ở đâu, nhưng đây là Mộc Dĩ Nam tình cờ nhắc đến trong bữa ăn, cũng chưa từng nói địa chỉ cụ thể, lờ mờ chỉ nhớ là cách xa nội thành.

Cũng chính vì cách trường quá xa, cô ấy phần lớn thời gian vẫn ở ký túc xá, nói ở hết năm nay sẽ chuyển đi... sau đó thì gặp phải chuyện như vậy.

Nhớ lại ánh mắt có chút ươn ướt của Mộc Dĩ Nam, không hiểu sao lồng ngực của Lục Hàng lại nóng lên, bỗng nhiên khẽ thở dài, tâm trạng như thể rơi xuống đáy vực.

Bụng hơi no, gió chiều thổi hiu hiu, khá là sảng khoái. 

...

Lục Hàng rất vui mừng vì đã gặp được bốn người bạn mới trong ký túc xá.

Tính cách cởi mở của Lục Hàng là thật, thế nhưng bạn bè thực sự thì lại không có nhiều, thực ra tính cách của mỗi người anh em trong ký túc đều rất tốt, đều có thể nói chuyện hợp với cậu.

Nhưng vào lúc này, một vấn đề đã được bày ra trước mắt, Lục Hàng phát hiện mình ngày càng không biết nên đối mặt với họ như thế nào.

Khi một người rất quen thuộc bỗng nhiên biến thành mỹ nữ quốc sắc thiên hương, đường cong nóng bỏng lượn lờ trước mặt, những lời trước đây có thể nói giờ lại không thể nói nữa, những việc trước đây có thể làm giờ lại không thể làm nữa, chuyện trò cũng khác đi...

Có một loại cảm giác những thứ quen thuộc dần dần sẽ biến đi đâu mất.

Ví dụ như Lục Hàng trước đây có thể khoác vai bá cổ uống rượu với Sở Tình, vào mùa hè thì cả hai cởi trần, vừa hút thuốc vừa uống rượu.

Bây giờ đừng nói Sở Tình có thể cởi hay không, cô ấy mà cởi ra thì Lục Hàng cũng không dám nhìn.

Buổi tối mọi người cùng ăn đồ ăn ngoài, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề đàng hoàng, ngay cả người ít để ý đến những chuyện này nhất là Sở Tình, khi cô vươn tay gạt tàn thuốc cũng sẽ tự động che ống tay áo lại, sợ rằng Lục Hàng liếc mắt nhìn vào là thấy bộ loa của mình. 

Đây đều là phản ứng theo bản năng.

Cảm giác bạn bè dần dần thay đổi như này, khiến Lục Hàng có chút không biết phải làm sao.

Cách tốt nhất là giả vờ như không biết gì cả.

Giả vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra, giả vờ như căn bản không có cô gái nào, không có Nữ Thần nào. Vẫn cùng anh em uống rượu, trò chuyện như trước kia, đừng có bất kỳ sự rung động nào, tiếp tục nỗ lực làm một sigma male.

Tuy nhiệm vụ tiếp theo của sigma male là ngửi quần lót đã mặc của phụ nữ.

Nhưng cũng mặc kệ, đi bước nào thì tính bước đó. 

...

Mộc Dĩ Nam cụp mắt, rửa sạch bát đũa mà Lục Hàng đã ăn, tháo găng tay cao su ra.

Sau khi Hàng ca đi, tâm trạng Mộc Dĩ Nam dần dần bình tĩnh lại, ngồi trên sô pha, không hiểu sao nhớ tới dáng vẻ Hàng ca vừa nãy cố gắng an ủi mình, nhưng lại không biết an ủi cô thế nào.

Cảm giác đó giống như một chàng trai to xác xấu hổ, đang dùng toàn bộ EQ ít ỏi trong đời mình dành cho một mình cô, khiến cô có một loại cảm giác được coi trọng.

Trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp.

Người vừa rời đi, trong phòng lập tức trở nên trống trải, khiến Mộc Dĩ Nam cảm thấy có chút buồn bực.

Cô cụp mắt, từ từ cởi cúc áo trước ngực, để lộ làn da mềm mại trắng ngần.

Biến thành con gái là một chuyện rất vui vẻ, có thể mặc những chiếc váy mình thích, không kiêng nể gì ngắm nhìn cơ thể mình, đây có lẽ là niềm vui ít ỏi khi sống một mình.

Đến mức ở một mức độ nào đó, cô, người mà không lâu trước đây vẫn là nam giới, bắt đầu sinh ra cảm giác tội với bản thân.

Nhưng chuyện này cũng có lợi ích của nó.

Trước đây khi ở bên cạnh Hàng ca, ít nhất cô còn phải dấu diễm cảm xúc ỷ lại khó nói thành lời của mình.

Bây giờ thì khác rồi, cơ thể nữ giới này cuối cùng cũng có thể chứa đựng những cảm xúc không nơi nương tựa của cô, cho dù cười, nhảy nhót, bám lấy Hàng ca, ở bên Hàng ca, Mộc Dĩ Nam cũng cảm thấy mình là danh chính ngôn thuận.

Mộc Dĩ Nam từ từ cởi áo, nhẹ nhàng thở ra một hơi, đưa tay về phía thắt lưng.

“Ting ting.”

Điện thoại bỗng nhiên vang lên, cả người Mộc Dĩ Nam căng cứng, cô trong nháy mắt cứng đờ tại chỗ, mắt mở to, chứa đầy sự sợ hãi.

Cô từ từ quay đầu, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại sáng lên.

Người liên lạc: Mẹ.

Đã đổi một cái sim điện thoại mới, WeChat cũng đổi một tài khoản mới, người nhà muốn liên lạc với mình chỉ có thể gọi qua QQ.

Trong phòng ngoài tiếng chuông điện thoại này ra, thì gần như không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại, không nghe máy, dường như cả người đều đông cứng lại.

Tiếng chuông điện thoại này vang lên ngắn ngủi, nhưng trong mắt Mộc Dĩ Nam dường như đã vang lên ba phút, hoặc nói là nửa tiếng, lại giống như là mấy trăm năm, cô không chớp mắt nhìn chằm chằm cuộc gọi điện thoại, cho đến khi màn hình cuối cùng tắt ngấm.

Qua rất lâu, cô mới khẽ thả lỏng vai, lặng lẽ ngồi đó. Cô nhìn dòng chữ “cuộc gọi nhỡ” trên màn hình, thần sắc phức tạp.

...

“Con trai, con chạy đi đâu rồi? Mẹ lo lắng lắm.”

“Bố con gần đây cũng hay nhắc đến con, đã hơn nửa tháng rồi, con đừng lúc nào cũng nhắn tin trả lời nữa, ít nhất cũng phải gọi một cuộc điện thoại chứ?” 

“Em gái con cũng rất nhớ con, vẫn đi học đầy đủ chứ? Còn cần phí sinh hoạt không?”

“Tiền ăn có đủ không?”

“Thấy tin nhắn thì trả lời cho mẹ.”

“Lúc ở nhà thấy con toàn tật xấu, con tự mình ngẫm lại đi, đống sở thích đó ai nhìn mà không nói là kỳ quái chứ, bị người khác biết còn tưởng con là biến thái đấy.”

“...Con trai à, nhà trống trải lắm, mẹ rất nhớ con.”

Mộc Dĩ Nam giống như một con hồ ly lười biếng, nằm co ro trên ghế sô pha, ánh sáng màn hình chiếu sáng đôi mắt long lanh ươn ướt, cô dùng ngón tay chạm vào màn hình, xem qua lịch sử trò chuyện với gia đình mình.

Căn nhà trống trải sau khi Hàng ca đi bỗng nhiên rất rộng... ba ngày sau, nơi này sẽ trở nên náo nhiệt hơn nhỉ?

Bởi vì ngoài Hàng ca ra, hình như bọn Bạch Hoảng cũng sẽ chuyển tới.

Lúc đầu sau khi biến thành con gái, bọn họ chắc tức điên lên nhỉ... bây giờ chắc cũng không biết ăn nói với gia đình thế nào.

Bạch Hoảng thì không rõ, nhà tên đó rất giàu, dường như quan hệ với bố mẹ cũng không tốt lắm, không biết Sở Tình sẽ có phản ứng gì với chuyện này, nhớ là cậu ấy chưa bao giờ nói chuyện gia đình của mình, trông có vẻ rất ngầu, mỗi ngày ngoài đánh bóng thì là đi luyện quyền, hoặc là vụng về ở bên cạnh Hàng ca chơi vài ván game.

Dường như bọn họ đều không để ý lắm đến những chuyện này.

Không giống như mình.

Mà Mộc Dĩ Nam thực sự rất thích cơ thể sau khi biến thành con gái của mình, mềm mại, đáng yêu.

“Haizz.” Cô từ từ nằm ngửa ra sô pha, duỗi ngón tay mình ra, tỉ mỉ ngắm nghía, đánh giá.

Thon thả, mềm mại như không xương, dường như nắm mạnh một cái sẽ làm chúng đau.

Đây là đôi bàn tay cô hằng mơ ước, trước đây tay của nam thân cũng dài như vậy, tuy thon dài, nhưng vẫn có thể nhìn thấy khớp xương rõ ràng, cô rất muốn giữ lại cơ thể này của mình, muốn vứt bỏ quá khứ của mình, nhưng những thứ đó vẫn như hình với bóng.

Gia đình nơi ta lớn lên là thứ phải cõng trên lưng, là không cách nào vứt bỏ được... Bản thân đã biến thành như thế này, liệu người nhà còn nhận ra không?

Không tiền, không điều kiện, không hoàn cảnh, thậm trí còn không thể đi học được nữa, cho nên nhiều lúc khi ở một mình, cô sẽ bắt đầu sợ hãi nhưng điều ấy, những thứ này sẽ trong nháy mắt chiếm cứ toàn bộ tâm trí, sợ hãi đến mức khiến cô không thở nổi, theo bản năng liền muốn trốn tránh.

Mà cách trốn tránh thì chỉ có một mà thôi.

Ngón tay thon dài từ từ cởi bỏ quần, làn da trần tiếp xúc với gió lạnh, cô cụp mắt, nhìn chằm chằm cơ thể đang bắt đầu nóng lên, hơi thở dần dần trở nên nặng nề, khẽ thở dài một tiếng:

“Hàng ca à... xin lỗi, nhưng chuyện này không thể trách tôi được...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!