Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 922

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2531

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 39: Một vị trí cao hơn

Chương 39: Một vị trí cao hơn

Từ lúc Bạch Hoảng cho Hàng ca xem chiếc vòng đùi ấy, bầu không khí bỗng trở nên gượng gạo lạ thường.

Vừa nãy, sau khi khoe với cậu chiếc vòng đùi mà cô đã cất công đeo trước khi ra ngoài, có lẽ vì Hàng ca quá ngượng ngùng nên sau đó chỉ biết cắm đầu cắm cổ ăn uống, không khí trầm lắng đến mức ngột ngạt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Hoảng xụ xuống, trong lòng thoáng chút hụt hẫng. Cô lén giữ chặt gấu váy, liếc nhìn Hàng ca đang đỏ mặt tía tai cắm đầu húp súp ở đối diện, hoàn toàn không nói với cô câu nào.

Bạch Hoảng mím chặt môi, cảm thấy vừa xấu hổ vừa bực bội.

Rõ ràng chính cậu bảo thích kiểu gợi cảm thế này mà... sao giờ lại bơ tôi chứ?

Bạch Hoảng mấy lần nén xấu hổ định bắt chuyện, nhưng cậu cứ ậm ừ cho qua chuyện.

Cô rũ mắt xuống, có chút tủi thân.

Vốn dĩ là vì Lục Hàng, cô mới cất công chọn cái vòng đùi có phần gợi tình này... Rõ ràng cậu ấy nói rất thích, kết quả là giờ không thèm nói chuyện với mình là sao?

Ngón tay cô bối rối xoắn chặt gấu váy.

Hơn nữa, vừa nãy rõ ràng là cậu khăng khăng đòi ăn xong tối nay không được về nhà, nhất định phải ra ngoài "chiến" một trận ra trò, rõ ràng cô cũng đã e thẹn nửa đẩy nửa đưa đồng ý rồi còn gì... Đừng nói là vòng đùi hay không vòng đùi, chỉ cần cậu mở lời, thì cái gì cô cũng sẵn sàng cho cậu xem hết.

Kết quả đến lúc này cậu lại hoàn toàn lờ cô, rốt cuộc là muốn thế nào? Ít nhất cũng phải dỗ dành lấy lệ vài câu, thì lát nữa cô mới đi theo cậu chứ.

Trong đầu cô thoáng hiện lên những hình ảnh có thể xảy ra, chỉ cần nghĩ đến cảnh Hàng ca nhìn mình với ánh mắt dịu dàng và nghiêm túc, đẩy ngã cô xuống giường, giọng trầm thấp gọi: Tiểu Hoảng~.

“!!!”

Tim cô lập tức đập nhanh như muốn nhảy lên một trăm tám mươi nhịp, hít một hơi thật sâu, cả khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bừng, không dám nghĩ tiếp diễn biến sau đó nữa.

Xấu hổ muốn chết mất thôi, cô không kìm được ngước mắt nhìn Hàng ca, thấy cậu vẫn đang nhìn chằm chằm vào cái thực đơn chết tiệt kia, mặt đỏ bừng, thần sắc nghiêm trọng.

Cứ như thể đang muốn nói: Cái thực đơn này đúng là thực đơn thật.

Đáng ghét.

Trong lòng vừa thẹn vừa giận, Bạch Hoảng hung hăng nhấc chân dưới gầm bàn lên.

Vốn định dùng đôi quai hậu nhỏ nhắn dẫm mạnh lên đôi dép tông của cậu, dẫm cho vài phát để hả giận, nhưng chân lại khựng lại giữa không trung, có chút chần chừ.

Sợ đế giày bẩn làm bẩn chân Hàng ca.

Do dự mãi, cuối cùng cô hậm hực cởi đôi xăng đan ra, dùng chân trần dẫm mạnh lên chân cậu.

Lục Hàng ngạc nhiên rụt chân lại.

Bạch Hoảng vừa thẹn vừa giận, lại dẫm thêm mấy cái nữa mới chịu thôi.

“Lại làm sao thế.” Giọng nói có chút bất lực nhưng đầy vẻ cưng chiều vang lên.

Giọng nói ấy bỗng khiến cơn giận trong lòng Bạch Hoảng mềm nhũn, tan chảy thành nỗi tủi thân vô hạn.

Bạch Hoảng bĩu môi, phồng má, muốn giận dỗi tiếp, nhưng lý do thì lại không thốt nên lời.

Tại sao không dỗ tôi, tại sao không nói chuyện với tôi.

Chính vì không nói được nên cứ nghẹn ứ ở cổ họng, càng nghĩ càng tức.

Bị dẫm mấy cái, Hàng ca chỉ bất lực thở dài nhẹ nhõm, thế mà lại để mặc cho cô dẫm... vẫn chẳng nói câu nào.

Tại sao không nói gì vậy?

Không thể nào là vì thấy gợi cảm quá nên ngại không dám nói chuyện với mình chứ.

Cô đâu có tự luyến đến mức đó.

Trong lòng có chút chán nản, cô khẽ siết chặt gấu váy, cụp mắt xuống, buồn chán lắc lắc ly rượu.

Cô ghét cay ghét đắng điểm này của bản thân, nếu đối phương không đưa ra phản hồi rõ ràng, thì cô chỉ biết một mình đoán già đoán non, cuối cùng càng đoán càng sợ. Trong trường hợp nào thì một chàng trai lại không muốn nói chuyện với một cô gái nhỉ?

Cứ mải cố gắng sống như một cô gái, hình như cô sắp quên sạch kinh nghiệm làm đàn ông của mình trong quá khứ rồi.

Ngẩn ngơ một lúc, cô đành phải cố gắng lục lọi lại ký ức một cách vụng về, xem trong trường hợp nào thì Bạch Hoảng lại không muốn nói chuyện với một cô gái.

Vì ý đồ của đối phương quá lộ liễu?

Vì cảm thấy đối phương nhắm vào tiền của mình?

Nói cô nhắm vào tiền của Hàng ca chắc chắn là chuyện buồn cười nhất trên đời... Vậy chắc chắn là do ý đồ của Bạch Hoảng quá lộ liễu rồi.

Từ nãy đến giờ, cô cứ luôn cố gắng thu hút sự chú ý của Hàng ca.

Ở nhà tranh giành thắng thế được với Mộc Dĩ Nam một chút, cảm thấy có thể độc chiếm Hàng ca, nên đã đắc ý quá trớn chăng... Cứ tưởng rằng gặp bất kể chuyện gì, chỉ cần dựa vào tiền là giải quyết được, dựa vào việc mua đồ ngon cho Hàng ca, dựa vào việc cho cậu tiền đồ và vật chất, cậu sẽ nhanh chóng không thể rời xa cô...

Nghĩ lại thì, hình như ngay từ đầu, thứ Lục Hàng thích đâu phải là những thứ này.

Làm anh em bao lâu nay, dù Lục Hàng biết có mình một người anh em rất giàu và quan hệ cả hai rất tốt, nhưng hình như cậu chưa bao giờ vay hay xin Bạch Hoảng một xu nào.

Theo lời của Lục Hàng nói, cậu chỉ thích con người Bạch Hoảng, thích mối quan hệ này, thích việc mọi người là bạn bè của nhau.

Nếu dính dáng đến tiền nong, thì mọi thứ sẽ trở nên không thuần khiết nữa, cậu không thích.

Cho nên Bạch Hoảng mới bám dính lấy cậu, chính bởi vì cậu khác biệt. Hồi năm nhất, dần dà Bạch Hoảng vốn tưởng ai tiếp cận mình cũng vì tiền, lần đầu tiên tìm thấy một điều gì đó khác biệt nơi Hàng ca.

Cậu tiếp cận cô không phải vì cô có tiền, không phải vì bố cô là Bạch Thiên Tinh, cũng không phải vì sau lưng cô có tập đoàn Bạch thị, mà đơn thuần là vì cậu thích ở bên cạnh con người cô mà thôi...

Người cậu thích trò chuyện cùng là Bạch Hoảng, không phải phú nhị đại nào đó, cũng không phải người con trai duy nhất của Bạch Thiên Tinh.

Tuy lúc đó đúng là rất cảm động... nhưng giờ thì biết làm sao đây.

Cô khẽ cúi đầu, vừa thẹn vừa giận, chiến thuật dùng tiền hình như vô dụng rồi...

Một khả năng khác bỗng chầm chậm len lỏi vào tâm trí.

Hay là Hàng ca không thích mình?

Nghĩ đến đây, cô bỗng cảm thấy cơ thể mình như dần lạnh đi.

Nói cho cùng, dù bây giờ ngoại hình thế nào, vóc dáng ra sao... Hàng ca chắc cũng không thể chấp nhận sự thật rằng cô từng là con trai trong quá khứ đâu.

So với con gái thực thụ, chắc chắn vẫn có khoảng cách rất lớn, chắc chắn cũng sẽ có khúc mắc trong lòng. Chắc chắn sẽ nghĩ rằng... vẫn là con gái thực thụ thì tốt hơn.

Nghĩ đến đây, cô không kìm được liếc nhìn Lục Hàng một cái, quả nhiên thấy vẻ ngượng ngùng trên mặt cậu vẫn chưa tan, dường như đang cố gắng không để ánh mắt dừng lại trên người cô.

Cậu đang xấu hổ, xấu hổ vì cơ thể con gái tươi trẻ và tràn đầy sức sống này.

Nếu là con gái thực thụ, việc cậu xấu hổ trước cô sẽ chỉ kéo gần khoảng cách giữa hai người. Nhưng chỉ vì cô từng là con trai, sự xấu hổ này không biết có đẩy hai người ra xa nhau hơn không.

Một nỗi sợ hãi mơ hồ xâm chiếm tâm trí cô.

Bạch Hoảng khẽ run rẩy.

“Người anh em.” Bạch Hoảng như bị ma xui quỷ khiến bỗng thốt lên.

Qua khóe mắt, cô thấy Lục Hàng ngồi đối diện bỗng ngẩng đầu lên.

“Hai anh em mình cùng ra ngoài uống rượu, hay là thi xem ai uống tốt hơn không?” Bạch Hoảng gượng cười một tiếng: “Toàn là rượu ngon đấy, đừng lãng phí.”

Lục Hàng ngẩn người, bất đắc dĩ đáp: “Chẳng phải trước đây cậu đã thi rồi sao, cậu có uống lại tôi đâu.”

Quả nhiên, Lục Hàng dường như thả lỏng ngay lập tức.

Bạch Hoảng nhìn ngón chân đang móc vào chiếc quai hậu của mình, bỗng nhiên trong lòng trào dâng một sự không cam tâm mãnh liệt.

Hai tiếng “anh em” này cô cũng không biết tại sao mình lại thốt ra được, nhưng bỗng nhiên cảm thấy hối hận vô cùng.

Trước đó cô không cảm thấy gì cả, cho đến khi lùi lại một bước, cô mới bàng hoàng nhận ra rõ ràng rằng, cô không muốn đứng ở vị trí này.

Không muốn làm anh em.

Cô muốn một vị trí... cao hơn thế, vượt quá giới hạn hơn thế, độc chiếm hơn thế, đòi hỏi nhiều hơn thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!