Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2588

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 41: Người quen

Chương 41: Người quen

Ngô Hàn này cũng là một người khá thú vị, là anh em tốt của Lục Hàng, học ở khoa bên cạnh.

Mối quan hệ giữa cậu ta và đám Vương Lượng cũng khá tốt, cái gọi là bạn của bạn của bạn cũng là bạn, là kiểu người đi đến đâu cũng có bạn bè như Lục Hàng, đi trong trường gặp ai cũng có thể chào hỏi vài câu, thậm chí con chó của ông bảo vệ phòng truyền tin cậu cũng có thể ngồi xuống tán gẫu vài câu được.

Hơn nữa, người anh em này còn để lại ấn tượng khá sâu sắc và tốt đẹp với Lục Hàng.

Sở dĩ ấn tượng về cậu ta khá tốt là vì Lục Hàng cứ luôn cảm thấy người anh em này có nét gì đó giống với Tiểu Hoảng. Hồi mới nói chuyện với cậu ta, Lục Hàng luôn cảm thấy cậu ta khiến mình nhớ đến Tiểu Hoảng ở cùng phòng ký túc xá, có lẽ vì Lục Hàng là kiểu người yêu ai yêu cả đường đi lối về, nên cậu cũng khá quý Ngô Hàn.

Cậu ta giống Bạch Hoảng... hay nói chính xác hơn, giống phiên bản có chí tiến thủ mạnh mẽ của Tiểu Hoảng, phiên bản nhà không có tiền.

Tuy rằng Ngô Hàn hình như cũng là một phú nhị đại nhà có điều kiện, nhưng không đến mức giàu nứt đố đổ vách như nhà Bạch Hoảng, không đến mức nhà có mỏ vàng, nhưng cũng cơm áo không lo.

Về tính cách thì mạnh mẽ hơn Bạch Hoảng một chút, cũng không hống hách ngang ngược như Bạch Hoảng hồi đó. Lý do hai người quen nhau chủ yếu là có một lần Lục Hàng không từ chối được lời mời của bạn bè nên đi ăn cùng, Ngô Hàn ngồi bàn bên cạnh, trong lúc uống rượu tự nhiên không tránh khỏi màn than nghèo kể khổ với nhau.

Lục Hàng than thở cả đời này chắc chẳng tìm được người yêu, còn người anh em này thì than thở lo lắng vì không có tiền, khiến Lục Hàng cũng ngạc nhiên. Theo lý mà nói người anh em này cũng thuộc dạng nhà có chút của ăn của để, sao lại vì tiền mà phiền não đến thế.

Nói chuyện ra mới biết, hóa ra người anh em này hồi đại học đã biết lo xa, cảm thấy khởi nghiệp không dễ dàng gì, nhưng tính cách kiêu ngạo lại không muốn xin tiền bố, nên suốt thời đại học cứ cắm đầu vào khởi nghiệp, đi uống rượu cũng là vì khởi nghiệp không thuận lợi, trong lòng buồn bực nên đi giải sầu.

Lục Hàng vì vậy mà khá ngưỡng mộ Ngô Hàn, dù uống cả đêm cũng không để cậu ta trả tiền. Sau này nghĩ đến việc cậu ta hay cúp học chạy ngược chạy xuôi, bài tập nhóm trên lớp cũng chẳng màng tham gia vì toàn tâm toàn ý lo sự nghiệp, Lục Hàng cảm thấy chuyện này có ảnh hưởng nhất định đến việc học.

Đã là anh em chí cốt một lòng muốn kiếm tiền, Lục Hàng cảm thấy giúp được gì thì giúp, thế là cứ rảnh rỗi là cậu lại bài tập và tóm tắt nội dung học cho Ngô Hàn. Ngoài ra còn soạn thảo bộ đề cương ôn tập có thể thi rồi gửi cho cậu ta để nhắc nhở, tránh cho người anh em này bị trượt môn, cứ gửi ba bốn lần như thế, rồi lại cùng nhau đi uống rượu chơi game vài lần, quan hệ cả hai nhanh chóng trở nên thân thiết.

Bình thường ngoài những lúc thỉnh thoảng có cơ hội chơi game cùng nhau, Ngô Hàn thuộc dạng thần long thấy đầu không thấy đuôi... nói dễ hiểu hơn là cái loại sẽ không thấy mặt khi ở trường, không ngờ lại gặp được ở đây.

Lục Hàng vui vẻ vẫy tay chào Ngô Hàn, hơi liếc mắt nhìn sang cô bạn gái đi cùng, không khỏi cảm thán một câu: “Được đấy.”

Thằng nhãi này cũng lợi hại thật, tìm được cô bạn gái trông cũng khá xinh xắn.

Nhìn qua thì dung mạo cũng đâu ra đấy, trừ việc trang điểm hơi đậm một chút thì mọi thứ đều khá ổn, khiến trái tim Lục Hàng cũng khẽ rung động.

Khuôn mặt này... đúng là mang lại cảm giác của mối tình đầu.

... Khoan đã.

Nhưng khi thấy cô gái trang điểm đậm đó nhìn mình với ánh mắt có phần oán hận, Lục Hàng càng nhìn càng thấy quen mắt.

Lục Hàng bỗng chốc sững sờ, từ từ trợn tròn mắt.

Nhìn kỹ lại khuôn mặt này, đâu chỉ là cảm giác của mối tình đầu, mà quả thực giống hệt mối tình đầu như đúc.

Tay chân lạnh toát, cồn trong người cũng tỉnh đi không ít.

Khuôn mặt quen thuộc lóe lên trong đầu, khoảnh khắc nhận ra cô ta là ai, đầu óc Lục Hàng bỗng chốc trống rỗng.

“Lâm Khả Khả?” Lục Hàng không kìm được thốt lên đầy kinh ngạc.

Bạch Hoảng đang sầu não chuốc rượu mình, lần đầu nghe thấy cái tên này thì chưa có phản ứng gì, trong lòng vẫn còn đang xoắn xuýt muốn chết về chuyện tối nay ra ngoài "chiến" một trận tưng bừng, dù sao Lục Hàng cũng không chuốc cô, cô đành tự chuốc mình vậy...

Đến lúc bị Lục Hàng đưa vào nhà nghỉ mà không say đến mức bất tỉnh nhân sự, lúc đó thành thành thật thật với nhau thì xấu hổ chết mất.

Uống mãi uống mãi, sau khi nhận thức được mình vừa nghe thấy cái tên nào, cô bỗng khựng lại.

Rồi trợn tròn mắt: “Ai cơ?”

Lâm Khả Khả???

Mối tình đầu đã đá Hàng ca ấy hả? Là kẻ đầu sỏ khiến cậu ấy hồi năm nhất thề thốt sẽ không bao giờ tìm bạn gái nữa ấy hả?

Bạch Hoảng ngẩng đầu lên với vẻ mặt kinh ngạc, cố gắng nhìn xem Lâm Khả Khả kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, cái tên này đối với cô đúng là như sấm bên tai. Sống chung với Lục Hàng lâu như thế, đương nhiên cô cũng biết Hàng ca coi chuyện yêu đương như thú dữ, tránh còn không kịp.

Thực ra Lục Hàng là người rất thẳng thắn, chút lấn cấn duy nhất của cậu, đều nằm ở chuyện cư xử với con gái.

Và cái tên “Lâm Khả Khả” chính là nguồn cơn của mọi tội lỗi.

Sống chung với nhau hơn nửa tháng, nhìn cậu mặt không đổi sắc, tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến, trong lòng cô cũng đã mấy lần thầm nghĩ, nếu không phải Hàng ca trước đây bị con bạn gái não tàn kia làm tổn thương quá sâu, thì làm sao có chuyện sống chung mà vẫn giữ khoảng cách như thế, thậm chí đến tận bây giờ vẫn xưng hô anh em huynh đệ với nhau...

Nếu không có sự ảnh hưởng của Lâm Khả Khả, cứ theo cái tình hình vừa sống chung vừa thân mật thế này... nói hơi khó nghe thì chắc con cái cũng được hai tháng tuổi rồi cũng nên.

Bạch Hoảng cau mày, không kìm được nhìn chằm chằm vào cô gái tên Lâm Khả Khả kia.

Trông... cũng bình thường thôi mà.

Đâu có xinh bằng mình.

Thậm chí nếu mang Mộc Dĩ Nam - kẻ đã bị cô "đánh bại" - đến đây, chưa nói đến nhan sắc, chỉ nói đến cái trình độ trà xanh trên mặt Lâm Khả Khả kia cũng không có tuổi.

Nếu Mộc Dĩ Nam thực sự đến, e là chỉ cần vài câu nói đã có thể chỉnh con người yêu cũ này ngoan như cún.

Liếc nhìn Lục Hàng, trong lòng Bạch Hoảng có chút bất an, chỉ sợ trên mặt cậu lộ ra vẻ rung động gì đó.

Nhìn thấy biểu cảm của cậu, cô không khỏi sững sờ.

Lục Hàng trợn tròn mắt, trong đôi mắt ấy chứa đựng những cảm xúc phức tạp, dường như có chút hụt hẫng.

Bạch Hoảng ngẩn người, trong lòng cũng không kìm được tiếng thở dài.

Xem ra chuyện cũ vẫn chưa qua đi.

Hồi năm nhất, lúc đó Bạch Hoảng vẫn còn là nam sinh đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình bên cạnh Lục Hàng, cũng đồng hành cùng cậu qua cái giai đoạn thất tình sống dở chết dở ấy.

Lúc đó nghe Lục Hàng than thở với Bạch Hoảng, Bạch Hoảng lúc ấy đã lờ mờ cảm thấy người yêu của cậu có vấn đề.

Nội dung trò chuyện cứ hở ra là: Tôi tích cóp tiền mua túi xách cho cô ấy bao lâu nay, cô ấy lại không thích. Đưa cô ấy đi du lịch, kết quả cô ấy không chịu ở chung một phòng khách sạn với tôi, thế là cực chẳng đã phải thuê hai phòng... vân vân và mây mây.

Lúc đó Bạch Hoảng chỉ cảm thấy Lục Hàng hơi nhu nhược, đã mấy lần bảo Lục Hàng đá quách con bé người yêu hiện tại đi, bảo sẽ tìm cho cậu một người khác, thế nhưng Lục Hàng luôn lắc đầu nguầy nguậy, lúc đó còn cảm thấy hơi buồn cười.

Nhưng giờ nghĩ lại chỉ thấy cảm thấy ghen tị.

Nếu đổi lại là mình... Hàng ca đừng nói là tích cóp tiền mua túi xách cho cô.

Kể cả cậu có ném cho cô cái móc chìa khóa thôi, chắc cô cũng vui vẻ đeo bên người cả ngày, chứ đừng nói đến chuyện đi du lịch mà còn dám đòi ở hai phòng khách sạn, nghe đã thấy lạ đời.

Chuyện ở khách sạn, đâu phải là chuyện muốn hay không muốn ở chung một phòng.

Bạch Hoảng luôn có dự cảm, nếu chuyện này mà xảy ra thật, thì vài tuần sau chắc phải xin nghỉ phép ở trường để dưỡng thai mất.

Lúc mới bắt đầu sống chung, Hàng ca đưa cô đi cửa hàng nội y mua đồ lót, lúc đó cậu đã nói một câu “Cũng bình thường thôi”.

Cô lén lút chỉnh lại dây áo hai dây một chút.

Giờ cái áo lót ren đó vẫn đang mặc trên người đây này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!