Chương 44: Bạch Hoảng xù lông
“Con nhỏ đó thần kinh mẹ nó rồi, sao hồi đấy cậu lại vớ phải một người như thế làm bạn gái vậy hả?”
Nhớ lại chuyện vừa rồi, Bạch Hoảng không kìm được cơn thịnh nộ.
Cái cô ả não tàn kia nói xong liền cười cợt nhả rồi bỏ đi, để lại một đống hỗn độn khiến bầu không khí cứng đờ như chết trôi. Đừng nói Lục Hàng nghệt mặt ra, ngay cả Ngô Hàn cũng ngây người tại chỗ.
Thấy Ngô Hàn đuổi theo mắng mỏ, cô ả còn cao giọng vọng lại cái gì mà “Em cũng là người phụ nữ có mưu cầu, không muốn ngồi chung với người đàn ông từng không đáp ứng nổi cuộc đời em”.
Nghe câu đó, mặt Bạch Hoảng đen sì lại, cô chộp lấy tay Lục Hàng vẫn đang ngẩn ngơ định lôi ra ngoài ba mặt một lời. Nhưng rõ ràng Hàng ca to con lớn xác hơn nhiều, cậu chẳng muốn tranh cãi, cứ thế túm lấy cô như túm một con mèo con, ấn trở lại chỗ ngồi.
Và rồi tình cảnh thành ra thế này đây.
“Con nhỏ đó không bị não tàn đấy chứ?” Bạch Hoảng vẫn chưa hết cục tức, hớp một ngụm rượu, thấy Lục Hàng vẫn im thít: “Cậu không thấy thế à?”
Lục Hàng ngồi bên cạnh với vẻ mặt đưa đám, chỉ biết bất lực uống rượu, mặc cho Bạch Hoảng nói gì cậu cũng chẳng buồn phản bác.
“Đúng là não tàn thật, tôi cũng não tàn nốt, chẳng hiểu sao hồi đó lại yêu đương với cô ta nữa.” Cậu thở dài: “Ăn đi.”
Nhìn bộ dạng này của Lục Hàng, Bạch Hoảng tuy có chút cạn lời, nhưng cô vẫn vắt chéo chân, chăm chú nhìn cậu một hồi.
Thấy cậu ủ rũ cụp tai, trái tim cô bỗng dưng mềm nhũn trong lồng ngực. Cô khẽ thở dài, bực bội uống thêm ngụm rượu.
Trước đây cô còn thắc mắc tại sao Lục Hàng lại né tránh chuyện yêu đương như tránh tà.
Vốn dĩ Hàng ca chưa từng yêu ai, lần đầu tiên yêu đương lại vớ phải một cô ả cực phẩm thế này, không bị ám ảnh tâm lý mới là lạ. Hơn nữa nghe nói trước kia Lục Hàng luôn chăm bẵm cô ta từng li từng tí, luồn cúi chiều chuộng đến mức sắp đội cô ta lên đầu, nhưng cuối cùng gần đến lúc chia tay, cô bạn gái cũ đó vẫn chẳng cho cậu được sắc mặt tốt đẹp nào…
Ngoài đòi túi xách thì vẫn là đòi túi xách, nghe đâu đến cái đoạn đòi mua xe, vì không thể nào gánh vác nổi nữa nên cậu mới bị đá.
Con đàn bà não tàn…
Hàng ca cũng ngốc nữa cơ.
Nghĩ đến đây, Bạch Hoảng không kìm được khẽ nhíu mày, đứng ngồi không yên.
Lần này đến lượt cô thấy phiền muộn.
Có lẽ Lục Hàng luôn cảm thấy cô rất phiền phức, bấy lâu nay, cô luôn là người được Lục Hàng cứu rỗi. Trước đây khi mọi người ở bên nhau, lúc nào cũng là Bạch Hoảng tùy hứng, thường xuyên giở chứng trẻ con, Lục Hàng lại dịu dàng dỗ dành, nên cô cảm thấy cậu tuy chỉ hơn mình một hai tuổi nhưng chuyện gì cũng có chủ kiến, Bạch Hoảng cũng rất ỷ lại vào cậu.
Cô luôn cảm thấy Lục Hàng là một người vô cùng quan trọng với mình, dù có chuyện gì xảy ra, cậu dường như đều có thể giúp cô giải quyết êm đẹp.
Nhưng lần này tình thế lại đảo ngược, trong lòng cô dâng lên cảm giác giận cậu không biết tranh đấu.
Nhất là cái con ả não tàn kia, nhất là khi Bạch Hoảng thấy vẻ mặt cao ngạo của cô ta, gần như chẳng nể nang chút mặt mũi nào cho Lục Hàng, mở miệng ra là nói thẳng người này là bạn trai cũ, không tiền không chí tiến thủ… Cái vẻ mặt vênh váo tự đắc ấy thật khiến người ta phát tởm.
Bạch Hoảng dù có giận dỗi Hàng ca, cũng chỉ dám làm nũng vừa phải, nơm nớp lo sợ, chưa bao giờ dám công kích cá nhân cậu một lần nào, vì cô thực sự sợ làm quá cậu sẽ không thèm để ý đến mình nữa.
Vậy mà con ả não tàn này chỉ cần hai câu đã chà đạp người mà cô trân trọng đến mức rẻ rúng không đáng một xu.
Rốt cuộc tôi thua kém con ả đó ở điểm nào hả? Chỗ nào cũng hơn đứt cô ta chứ?
Cô ta lại có thể làm bạn gái cậu, tại sao tôi lại không thể?
Bạch Hoảng bực bội nghĩ thầm.
“Cậu nhìn thấy vẻ mặt của cô ta chưa? Tôi cũng chả hiểu sao cô ta lại dám vênh váo đến thế.” Bạch Hoảng lại không nhịn được mà bộc phát: “Với cái nhan sắc cỡ đó của cô ta, hồi trước tôi gọi gái rót rượu cũng không bao giờ gọi loại kém thế này…”
“Với lại cậu có thấy không? Cô ta chỉ dám nổi nóng, xưng xỉa với mỗi mình cậu thôi, cậu nhìn thái độ của cô ta với tên Ngô Hàn xem? Đúng là đến rắm cũng không dám thả một cái… Cô ta nghĩ cậu không bằng tên Ngô Hàn kia chắc? Tôi thấy cậu hiền quá rồi đấy!”
“Đúng đúng đúng.” Lục Hàng đáp.
“Cậu cứ thế mà nhịn à?” Bạch Hoảng không cam tâm.
“Chứ còn biết làm sao, cũng chia tay rồi, chắc cô ấy vẫn còn hận tôi.” Lục Hàng lắc đầu, thở dài: “Chia tay rồi thì đường ai nấy đi, cô ấy thích nói gì thì nói… Cũng đừng dây vào cái của nợ ấy làm gì.”
“Hàng ca.” Bạch Hoảng hỏi: “Cô ta cho cậu uống bùa mê thuốc lú gì à?”
“Đâu có.”
“Nói lùi lại một vạn bước…” Nói đến đây, Bạch Hoảng bỗng im lặng một cách kỳ lạ, rồi chỉ tay vào mình:
“Ngay cả tôi cũng tốt hơn cô ta gấp vạn lần chứ?”
“Cậu chắc chắn tốt hơn cô ấy gấp vạn lần rồi, nhưng cậu đâu phải bạn gái cũ của tôi.” Lục Hàng bất lực: “Hai cái này có cùng hệ quy chiếu đâu mà so được?”
Bạch Hoảng mím môi không nói, trong lòng hơi ấm ức, cũng tại mình làm nũng quá lâu, tính công kích bị thoái hóa mất rồi.
Vì ở nhà Lục Hàng quá lâu, cô đã quen với cuộc sống bám lấy vạt áo cậu làm nũng mỗi ngày, rồi diện những bộ đồ xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng dễ thương ra ngoài chơi, từng chút từng chút một, vừa tò mò vừa e thẹn làm quen với cơ thể và cuộc sống của một cô gái, dường như sắp quên mất bản thân thực ra cũng từng là một kẻ khá hung hăng.
Nhìn thấy loại đàn bà não tàn này mà không dạy dỗ cho một trận, quả thực ăn không ngon ngủ không yên.
“Giải thích với tôi đi.”
Bạch Hoảng hít một hơi thật sâu, dù biết rõ Lục Hàng không muốn nói về chủ đề này, nhưng nắm đấm nhỏ nhắn vẫn không kìm được mà siết chặt: “Chẳng lẽ trong chuyện này còn có uẩn khúc gì?”
Lục Hàng thở dài.
“Chẳng lẽ hồi xưa cô ta từng cứu mạng cậu, rồi cậu phụ bạc người ta?”
Lục Hàng im lặng.
“Cô ta từng đỡ đạn cho cậu?”
“Ở Trung Quộc lấy đâu ra súng mà đỡ?”
“Chẳng lẽ…” Mặt Bạch Hoảng đỏ bừng, có chút ấp úng: “Hồi trước cậu ngủ cô ta rồi mà không chịu trách nhiệm? Hay là cô ta từng phá thai vì cậu?”
Nghĩ theo hướng này, hành vi của Lâm Khả Khả bỗng trở nên hợp lý lạ thường.
Nếu không thì sao dám vênh váo với Lục Hàng như thế chứ.
Nhưng không kìm được mà đặt mình vào hoàn cảnh đó, Bạch Hoảng vẫn thành thật cảm thấy, cho dù giả sử mình có phá thai vì Hàng ca, rồi cậu đóng vai kẻ bạc tình đá mình một cú, thì sau đó đa phần mình cũng chỉ biết khóc lóc suốt ngày, nhưng cho dù có gặp lại cũng không đến mức đối xử với cậu bằng thái độ đó.
Cho nên con mụ này có vẻ vẫn là bị não tàn thật.
“Tôi còn chưa đụng đến tay cô ấy bao giờ.” Lục Hàng nhạt giọng.
Bạch Hoảng nghe vậy, bỗng chốc nhẹ nhõm ngả người ra lưng ghế, rồi đảo mắt nhìn lên trần nhà đầy khinh bỉ.
“Thôi bỏ đi.” Thấy cô như vậy, Lục Hàng dường như cũng hơi ngượng:
“Dù sao cũng là bạn gái cũ của tôi… Cô ấy nói gì kệ cô ấy, có ảnh hưởng gì đến việc hai đứa mình uống rượu đâu. Cô ấy nói gì cũng chẳng liên quan mấy đến tôi… Với lại đó là bạn gái cũ của tôi, cô ấy mắng tôi thì cậu việc gì phải tức tối làm gì.”
“Cậu bảo không liên quan đến tôi á? Dựa vào đâu mà bảo không liên quan đến tôi?” Bạch Hoảng hít sâu một hơi, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm: “Hơn nữa, là tôi rủ cậu đi chơi, chuyện của cậu cũng là chuyện của tôi! Tôi không thể không quản.”
“Còn nữa, chẳng phải cậu vẫn luôn coi tôi là anh em sao? Vậy anh em của tôi bị người ta chửi, cậu lại bắt tôi không được tức giận à?”
“Cậu định bắt tôi nuốt cục tức này xuống, nín nhịn đến hộc máu thì cậu mới vừa lòng hả?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
