Chương 45: Phối hợp với cô ấy
Càng nghĩ càng tức.
Chỉ thấy Lục Hàng cứng họng, vẻ mặt vừa bất lực lại vừa ôn hòa, trong mắt cô chẳng khác nào một chú chó Golden Retriever to xác ngoan ngoãn ngồi nghe mắng, khiến cô càng thêm giận sôi máu.
“Hàng ca, tôi hỏi cậu một câu.” Bạch Hoảng nhìn chằm chằm vào mắt cậu, khẽ nói: “Nếu tôi ở bên ngoài bị người ta sỉ nhục… cậu sẽ làm thế nào?”
Lục Hàng sững người.
Nếu Bạch Hoảng bị người ta sỉ nhục ở bên ngoài thì cậu sẽ làm gì? Chuyện này đúng là chưa từng nghĩ tới… Nhưng ngạc nhiên là lại rất dễ hình dung.
Là em út trong phòng ký túc xá, Lục Hàng vốn dĩ đã rất bao bọc Bạch Hoảng, huống hồ giờ đây “cậu em” ấy đã biến thành một cô gái kiều diễm, sự quan tâm chăm sóc lại càng thêm phần tỉ mỉ.
Nếu Bạch Hoảng gặp chuyện nhục nhã ở bên ngoài, chưa cần nói đến việc Bạch Hoảng đa phần sẽ báo thù ngay tại trận, thì ngay cả người tính tình hiền lành như Lục Hàng cũng chắc chắn sẽ bùng nổ ngay lập tức.
Cậu chỉ là ít khi nổi giận, chứ một khi đã thực sự tức giận, chắc chắn sẽ bắt đối phương phải trả giá đắt.
“Tôi chắc chắn sẽ rất tức giận.” Lục Hàng ngẫm nghĩ rồi đáp.
“Thì tôi cũng thế thôi.” Bạch Hoảng nhấn mạnh từng chữ:
“Tôi cũng rất tức giận.”
Hai người đang nói chuyện thì thấy Vương Nhị, người vừa dẫn họ vào nhà hàng, quay đầu bước ra từ bên trong với vẻ mặt lo lắng, rồi xoa tay cười nịnh nọt bước đến bên bàn:
“Hàng ca, còn cả đại tiểu thư nữa… hai người đang dùng bữa à? Có chuyện gì mà gọi tôi qua gấp thế? Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”
Lục Hàng ngẩn người, nghĩ bụng mình có gọi ông ta đâu, thì thấy Bạch Hoảng đang cụp mắt uống rượu bỗng gằn giọng:
“Tôi muốn giết người, ông tìm giúp tôi chỗ chôn xác.”
Lời vừa thốt ra, cả hai người đàn ông đều kinh hãi.
Lục Hàng chưa kịp mở miệng thì đã thấy gã béo kia bỗng khóc lóc thảm thiết, chộp lấy cánh tay Bạch Hoảng lắc mạnh, suýt chút nữa thì quỳ xuống: “Cô nương ơi cô đang nói cái gì vậy? Cô lại muốn gây chuyện nữa hả? Lần trước vụ đó đã làm tôi suýt toi mạng rồi, lần này lại là vị thần thánh phương nào chọc giận cô nương đây…”
“Nhìn ngứa mắt.” Bạch Hoảng đáp tỉnh bơ: “Muốn xử một đứa.”
Vương Nhị sắp khóc đến nơi, ấp úng hồi lâu rồi dứt khoát quay sang nhìn Lục Hàng với ánh mắt kiên định:
“Hàng ca, Hàng thiếu gia… Ngài, ngài nghe xem, ngài không có cảm tưởng gì sao?”
Một gã đàn ông to đùng ngã ngửa nhìn mình với vẻ mặt cầu xin thế kia, Lục Hàng quả thực có chút chịu không nổi.
“Có cảm tưởng chứ!” Lục Hàng thở dài, nhìn vẻ mặt âm trầm của Bạch Hoảng, cậu không kìm được đưa tay khẽ gõ một cái “cốp” lên đầu cô: “Đừng có làm loạn.”
Bạch Hoảng ôm đầu đầy uất ức, không thể trút giận lên Lục Hàng nên cô chỉ biết hậm hực một lúc, rồi quay sang nhìn Vương Nhị với vẻ mặt khó chịu:
“Ông còn biết mách lẻo?”
Vương Nhị méo mặt không dám tiếp lời.
Bạch Hoảng khoanh tay hờn dỗi, một lát sau, cô buồn bực lắc lư ly rượu, dường như nghĩ ra ý tưởng gì hay ho, đôi mắt bỗng sáng lên.
Ánh mắt đó cũng bắt đầu trở nên nhiệt thành khi nhìn chằm chằm vào Lục Hàng, khiến cậu cảm thấy có dự cảm chẳng lành: “Làm gì đấy?”
“Cậu nói xem… Cậu không muốn tôi làm quá, đúng không?” Bạch Hoảng lắc lắc ly rượu trên tay, chu cái miệng nhỏ nhắn suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói:
“Thế cũng dễ thôi… Tôi chuẩn bị làm một việc, nếu cậu phối hợp, thì sau đó tôi sẽ không động đến bạn gái cũ của cậu nữa… Nếu không thì sau này, tất cả đều phải nghe theo tôi.”
Lục Hàng ngước mắt lên, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Sau này đều phải nghe theo cô ấy?
Nghe theo cô ấy thì có mà cô ấy chọc thủng trời mất. Cậu thực sự có chút sợ cái tính hỉ nộ vô thường của Tiểu Hoảng lại tái phát, lần trước ở hộp đêm cô nàng đã gào lên đòi giết người, suýt chút nữa thì gây ra họa lớn.
May mà cậu luôn ở bên cạnh canh chừng, chứ nếu để cô tự tung tự tác một mình, ai biết được cô sẽ làm ra chuyện động trời gì nữa.
“Phối hợp với cậu chuyện gì?” Lục Hàng hỏi.
Khóe miệng Bạch Hoảng khẽ cong lên, dường như có chút đắc ý, rồi cô đứng dậy với vẻ thần bí, ghé sát vào mặt Lục Hàng.
Trong lòng Lục Hàng bỗng nóng lên.
Thân hình nhỏ nhắn ấm áp sáp lại gần Lục Hàng một cách thân mật, ngay lập tức cậu ngửi thấy mùi hương nồng nàn tỏa ra từ người cô. Khi cô đến gần Lục Hàng, xúc cảm mềm mại và hương vị con gái ấy khiến trái tim cậu khẽ rung động, cảm giác như một chú cún con quấn người, vừa ấm áp vừa ồn ào.
Cô khum tay che lên tai Lục Hàng, hơi thở nóng hổi khiến tai cậu ngứa ngáy.
“Ừm… cứ như thế này nhé…”
Tuy nhiên, sau khi nghe rõ lời cô nói, sắc mặt Lục Hàng biến đổi liên tục đến mức méo mó, cậu không kìm được cười khổ: “Không đến mức đó chứ?”
“Rất đến mức đó đấy.” Cô nghiến răng nói.
Lục Hàng ngẩng đầu, thấy cô đỏ mặt, từ trên cao nhìn xuống mình, cô lại khẽ chu môi, vẻ mặt đầy khó chịu: “Tôi cứ thích làm thế đấy… Hôm nay cậu mà bắt tôi không làm gì cứ thế đi về, thì tôi sẽ ghê tởm đến mức ba ngày không nuốt nổi cơm, không nuốt trôi cục tức này đâu.”
Nhìn bộ dạng tức tối thay cho mình của cô, trong lòng Lục Hàng bỗng dâng lên một dòng nước ấm áp lạ thường.
“Cậu đúng là khéo lo thật đấy.” Lục Hàng bất lực đáp.
Ý thức được việc cô đã biến thành con gái, cậu cũng bắt đầu nhìn cô bằng một ánh mắt hoàn toàn mới.
Nhiều lúc cứ ngỡ như đang nhìn một cô bạn gái nhỏ nhắn vừa đáng yêu vừa bướng bỉnh.
Việc cô là nữ giới dần trở thành ấn tượng tiên quyết, nên có những chuyện, trong tiềm thức cậu không muốn cô – với tư cách là một cô gái – phải lo lắng cho mình – nhưng nghĩ lại, tên này dù có biến thành dạng gì đi nữa thì vẫn là anh em của mình… Mà mình chịu ấm ức bên chỗ bạn gái cũ, cô ấy là anh em muốn giúp mình lấy lại thể diện, cũng là chuyện hết sức bình thường.
Thôi thì cứ chiều theo ý cô ấy vậy.
“Cậu nói đi có đồng ý hay không.” Cô khẽ hừ một tiếng.
Lục Hàng cũng nhận ra hôm nay nhất định phải để cô xả được cục tức này, đành bất lực gật đầu:
“Được rồi… Nghe cậu hết, cứ làm như thế đi.”
Bạch Hoảng không kìm được từ từ nhếch môi cười, đôi mắt híp lại, lộ rõ vẻ hân hoan tột độ.
Nhìn dáng vẻ vui sướng ấy của cô, trái tim Lục Hàng khẽ rung rinh, cậu bỗng không kìm được đưa tay ra.
Lần này cậu không cốc đầu cô nữa, mà nhẹ nhàng vén lọn tóc hơi rối ra sau tai cô.
Động tác có phần thân mật này, lòng bàn tay dường như có thể cảm nhận được hơi ấm trên gương mặt cô qua lớp không khí.
Cả hai đều thoáng ngỡ ngàng. Cô đứng bên cạnh Lục Hàng, cụp mắt nhìn cậu, bàn tay vừa thì thầm to nhỏ đang thu về. Trong bộ váy liền thân, vóc dáng cô càng thêm nhỏ nhắn, mềm mại. Vẻ mặt ấy dường như đang kìm nén một cảm xúc nào đó trong lòng, ánh nến hắt vào đôi mắt cô, phản chiếu muôn vàn sắc màu lung linh.
… Cảm giác cô ấy thơm quá.
Trong đầu Lục Hàng bỗng nhiên bật ra một câu ý nghĩ kỳ quặc không đầu không đuôi như vậy.
Ngay sau đó, chính cậu cũng phải sững sờ.
…
Sau khi thỏa thuận xong xuôi, Bạch Hoảng liền gọi điện thoại rồi vội vã đi chuẩn bị.
Bàn ăn này đồ ăn chẳng vơi đi bao nhiêu, nhưng rượu vang đỏ thì gần như đã cạn sạch. Cái cảm giác cô nàng hừng hực khí thế muốn nhanh chóng lấy lại thể diện cho mình, khiến Lục Hàng không khỏi cười khổ, quả thực có cảm giác như quay lại những ngày tháng mới quen nhau hồi năm nhất đại học.
Lục Hàng thường ngày gặp chuyện gì nhịn được thì nhịn, tính tình rất tốt, cậu cảm thấy đa phần không cần thiết phải gây gổ với người khác… Bởi vì phần lớn thời gian, bản thân cậu cũng rất khó nổi giận thực sự.
Hồi năm nhất lúc chơi bóng rổ cùng nhau, một nhóm người bên sân bên cạnh sang sân Lục Hàng đòi mượn sân để đấu toàn sân, giọng điệu khá khó nghe, còn chỉ tay nói một câu “Bọn mày cút sang bên kia mà chơi”.
Lục Hàng thì thấy cũng chẳng có gì to tát, chỉ thấy trong lòng hơi khó chịu, nghĩ bụng tên này chắc là loại có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, thiếu giáo dục cũng là bình thường, nhưng cậu vẫn lịch sự bỏ đi.
Không ngờ Bạch Hoảng tình cờ đi ngang qua lại nghe lọt tai câu đó.
Nhớ là hôm đó đã xảy ra một trận long trời lở đất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
