Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 922

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2531

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 40: Ở đây mà cũng gặp được

Chương 40: Ở đây mà cũng gặp được

Cứ thế, một ly lại một ly, Bạch Hoảng liên tục mời rượu, món ăn đã lên đầy bàn nhưng cô chẳng buồn động đũa, trong đầu chỉ chăm chăm muốn chuốc say chính mình.

Miệng thì một câu anh em, hai câu huynh đệ, nhưng đầu óc đã bắt đầu xoay vòng. Cô nhìn chằm chằm vào khăn trải bàn trắng tinh, bỗng nhớ lại lời Lục Hàng nói lúc nãy: tối nay muốn "chiến" với cô.

Thế nhưng Hàng ca chẳng hề có ý định chuốc cô... Thôi thì đành tự chuốc say chính mình vậy.

Đến lúc đó cũng tiện cho cậu có cái cớ mà hành sự.

Hai người câu được câu chăng trò chuyện, Hàng ca nói không ngừng nghỉ về vị trí đắc địa của nhà hàng này, càng nói càng hăng. Bạch Hoảng trong lòng khấp khởi vui mừng, chăm chú nhìn bộ dạng cậu lúc nói chuyện, thỉnh thoảng lại khẽ gật đầu.

Thầm nghĩ quả nhiên vừa nãy cậu im lặng là vì ngại ngùng khi ở bên con gái, chỉ cần xưng hô anh em với nhau là cậu lại tự nhiên như thường ngày.

Cứ hễ gọi nhau là anh em, là huynh đệ, Lục Hàng dường như trút bỏ được gánh nặng nào đó.

Thấy cậu chịu để ý đến mình, Bạch Hoảng thực sự vui lắm, nhưng xen lẫn trong đó là nỗi tủi thân và buồn bã mơ hồ, cảm xúc đan xen vào nhau, chua chát vô cùng.

Nhưng nếu đã như vậy, tại sao cậu lại nói muốn làm tình với tôi chứ...

Là vì đơn thuần muốn tìm phụ nữ để giải tỏa, hay là vì mối quan hệ là anh em, cậu nghĩ tôi sẽ dễ dàng đồng ý sao? Dù có là anh em với nhau, không phải là chuyện gì cũng có thể đồng ý được đâu.

Tuy nhiên cũng không phải là không thể...

Sau khi biến thành con gái, vì cảm giác xấu hổ mãnh liệt nên cô vẫn chưa tìm hiểu kỹ về cơ thể con gái rốt cuộc là như thế nào... Nếu đối tượng cùng khám phá là Lục Hàng, Bạch Hoảng lại cảm thấy có thể chấp nhận được, tiện thể cũng giúp Hàng ca giải quyết nhu cầu.

Dù sao Hàng ca cũng đã mở lời rồi, chắc hẳn là bấn lắm.

Chắc không thể nào là mình hiểu lầm đâu nhỉ.

Cô uống cạn ly rượu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bỗng nhiên có chút bực bội, tại sao nhà hàng Tây lại không có rượu mạnh chứ, uống rượu mạnh mới say nhanh được, nhanh chóng bất tỉnh nhân sự là xong chuyện rồi.

Nhưng trong lòng vẫn có chút không cam tâm.

Thay vì cứ lửng lơ ở vị trí "anh em" thế này, đã là con gái rồi, cô muốn tiến thêm một bước nữa, muốn tìm kiếm một vị trí thân mật và phù hợp hơn bên cạnh cậu.

Cái vị trí có thể nép vào lòng cậu ấy.

“Nào, Hàng ca, làm chai nữa nhé.” Bạch Hoảng thở ra hơi rượu, đứng dậy, dùng dụng cụ mở nắp chai rượu vang, nói: “Cạn ly.”

Trước kia nâng cốc chén chú chén anh thấy hào sảng biết bao, giờ đây lại thấy từng cử chỉ của mình sao mà yểu điệu đến thế.

Một câu cạn ly đầy hào khí cũng chẳng thể thốt ra trọn vẹn, chỉ có thể cố tỏ ra bất cần đời, giống như một cô bé đang gồng mình lên để tỏ ra mạnh mẽ.

Kéo ghế ngồi sát lại bên cậu, lần này cậu không hề kháng cự.

Cầm chai rượu lên, Bạch Hoảng ngoan ngoãn rót rượu dọc theo thành ly cho cậu, nhìn dòng rượu vang đỏ sóng sánh tỏa ra màu sắc mê hoặc dưới ánh nến, cô lại cúi đầu rót cho mình một ly.

Khi nâng ly chạm cốc, Bạch Hoảng hạ thấp miệng ly xuống một chút, vì cô nhỏ tuổi hơn, khi chạm cốc với anh em, làm thế này ít nhất cũng thể hiện sự tôn trọng.

Hai ly rượu cạn sạch.

“Vẫn uống tốt lắm...” Bạch Hoảng cụp mắt, mặt nóng ran, bỗng lấy hết can đảm khoác vai bá cổ, cười hề hề: “Lần này đừng có uống đến mức nhập viện đấy nhé, không là Sở Tình giết tôi mất.”

“Sao có chuyện đó được.” Lục Hàng cười hì hì: “Yên tâm đi.”

Bạch Hoảng ôm cổ Lục Hàng lắc lư thân thiết, cảm thấy bờ vai của cậu thật rộng lớn và vững chãi, làm cô chỉ muốn nhào vào lòng cậu ngay lập tức.

Cô dịu dàng nhìn khuôn mặt cậu, thay vì cứ khoác vai bá cổ gượng gạo thế này, cố kìm nén cảm xúc thật của mình... Dưới tác dụng của men rượu, cô chỉ muốn mặc kệ tất cả mà dựa dẫm vào lòng cậu ngay lúc này.

Ước gì được Hàng ca ôm lấy.

Ước gì được thỏa thích làm nũng trong lòng cậu, được giận dỗi xù lông trong vòng tay cậu, rồi được cậu cuống quýt nhưng ân cần dỗ dành, được nghe những lời ngon tiếng ngọt của cậu.

Giống như những lần cô suy sụp trước đây, Lục Hàng đã từng làm như thế.

Lúc đó cứ ngỡ là bình thường, nhưng khi được cậu dỗ dành dịu dàng như vậy, cô thực sự rất vui. Cảm giác ấm áp và an tâm ấy dường như đã khắc sâu vào linh hồn không thể xóa nhòa, giống như thuốc phiện vậy.

Thứ thuốc phiện ấy... chính là cảm giác được đối xử dịu dàng.

...

Con hàng kia định làm thật đấy à...

Lâm Khả Khả nãy giờ vẫn lén lút quan sát hai người, trong lòng không ngừng dè bỉu.

Đặc biệt là khi cô gái kia nhìn chằm chằm vào mặt Lục Hàng, ánh mắt đắm đuối như muốn khắc sâu hình bóng hắn vào đáy mắt, vừa dịu dàng vừa mê muội, khiến Lâm Khả Khả nổi hết cả da gà.

Có phải cô ta hiểu lầm gì rồi không? Tưởng nhà Lục Hàng có mỏ vàng chắc?

Ngô Hàn với vẻ mặt thoải mái đi tới, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, Lâm Khả Khả lập tức trưng ra bộ mặt tươi cười: “Chuyện làm ăn thế nào rồi anh?”

“Cũng tàm tạm.” Cậu ngồi phịch xuống ghế, lần này không mỉa mai cô ta ngốc nữa, vẻ mặt có vẻ khá hài lòng, chắc là cuộc đàm phán vừa rồi khá thuận lợi. Nhìn quanh cách bài trí trong quán, nói nhỏ: “Cũng được, giành được một phần hợp đồng cung cấp rượu cho bên này rồi.”

Lâm Khả Khả chớp mắt, vẻ mặt vui mừng: “Vậy là kiếm được khối tiền rồi nhỉ?”

Ngô Hàn cau mày, có chút bực bội:

“Cũng tàm tạm thôi.”

Để giành được hợp đồng cung cấp rượu ở đây, cậu đã phải đánh đổi không ít điều kiện.

Tuy rượu bên Ngô Hàn nhập toàn là hàng ngoại cao cấp, nhưng bản thân người ta cũng mở hộp đêm, đương nhiên có nguồn nhập rượu riêng. Ngô Hàn vừa nãy phải nói rát cả cổ họng, đưa ra không ít ưu đãi mới miễn cưỡng thuyết phục được một chút, cũng chỉ giành được một phần nhỏ, nhưng nếu nhà hàng này về sau làm ăn phát đạt, thì cũng sẽ có chút lợi nhuận.

Nhưng vừa ngồi xuống, tâm trạng đang tốt bỗng chốc lại xấu đi, vốn dĩ đang vui vẻ, định quay lại uống chút rượu, rồi tính toán xem vị trí đắc địa này sẽ mang lại doanh thu bao nhiêu.

Kết quả là con não ngắn này vừa mở miệng ra là tiền tiền tiền...

Cứ làm như cậu là cái mỏ để đào không bằng.

“Ông xã... anh...” Lâm Khả Khả định nói gì đó.

“Im miệng.” Ngô Hàn thở dài: “Để tôi yên tĩnh một lát.”

Lâm Khả Khả dường như nhận ra mình lỡ lời, lập tức sợ hãi cúi đầu, cái vẻ mặt muốn nói lại không dám nói ấy càng khiến Ngô Hàn thêm phiền lòng.

Ngô Hàn chán nản nhìn quanh quán, lơ đãng nhìn về một góc nhà hàng, bỗng nhiên nhướng mày, giọng nói đầy kinh ngạc vang lên:

“Hàng ca?”

Tim Lâm Khả Khả thắt lại, vẻ mặt trở nên gượng gạo.

...

Lục Hàng đang chén chú chén anh với Bạch Hoảng, cô cứ uống với cậu từng ly từng ly một, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Tửu lượng của cô vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì, bộ dạng này cứ như muốn chuốc cho mình say mềm vậy. Hai tiếng "anh em" của cô vừa hay đánh trúng vào nỗi lòng bứt rứt không yên của Lục Hàng dạo gần đây, khiến lòng cậu nhẹ nhõm hẳn, suýt chút nữa thì đập bàn hô hào hôm nay không say không về.

Nhưng không ngờ cô ấy uống còn kinh khủng hơn cả cậu.

Đang định khuyên Bạch Hoảng uống ít lại, bỗng nghe thấy có người gọi tên mình.

Lục Hàng sững người, ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy một chàng trai trẻ với vẻ mặt đầy bất ngờ vui sướng, người đó mặc vest lịch sự, trông cũng khá phong độ, đang vẫy tay về phía này.

“Ngô Hàn?” Lục Hàng ngạc nhiên.

Sao ở đây mà cũng gặp được vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!