Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 922

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2531

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3625

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 38: Hình như nhầm người rồi

Chương 38: Hình như nhầm người rồi

Giọng nói lạc quẻ vang lên trong nhà hàng khiến Lâm Khả Khả chói tai, không kìm được ngẩng đầu tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.

Tuy đã nhìn quanh cả buổi, có lẽ vì hôm nay quán mới khai trương nên khách khứa khá đông, khiến cô chẳng nhìn ra ai là kẻ vừa thốt ra câu nói đó.

Cô lầm bầm chửi thầm một câu: “Đúng là đồ nhà quê không biết từ đâu chui ra.”

“Tuy có chút nhà quê.” Nhân viên phục vụ đặt một tay lên ngực, khẽ gật đầu: “Nhưng chúng tôi sẽ trao đổi với đầu bếp, cố gắng đáp ứng yêu cầu của họ.”

Câu nói này rõ ràng đã được huấn luyện kỹ càng, như thể được ai đó dặn dò từ trước, khiến lòng hư vinh của Lâm Khả Khả được thỏa mãn tột độ. Ngước mắt nhìn nhân viên phục vụ với vẻ mặt bình thản, vừa nghiêm túc vừa thanh cao, trong lòng cô không khỏi hài lòng.

Quả nhiên là nhà hàng cao cấp, cho dù có gặp phải đồ nhà quê, người ta vẫn đối xử bình thường, còn nói sẽ nghiêm túc trao đổi với loại người đó.

Đây mới gọi là tinh thần phục vụ tận tâm.

Lâm Khả Khả nhếch mép cười, có chút đắc ý.

Quả nhiên là nơi cao cấp.

Tiền tiêu vặt Ngô Hàn cho vẫn còn một ít, Lâm Khả Khả chuyển cho nhân viên phục vụ vài trăm tệ coi như tiền boa, trước khi cậu ta đi, cô kiêu ngạo vuốt tóc ra sau, thản nhiên nói: “Tôi rất hài lòng với sự phục vụ của cậu.”

“Cảm ơn quý khách.” Nhân viên phục vụ vẻ mặt không đổi, cúi người lui xuống.

Lâm Khả Khả chắp tay, kiêu hãnh nhìn quanh.

Mọi thứ đều rất tuyệt, đây chính là cảm giác chỉ có được khi ở bên cạnh người đàn ông có tiền đồ. Nhìn cách bài trí của nhà hàng, cử chỉ của nhân viên phục vụ, tất cả đều thuận mắt vô cùng, đây mới là nơi mà tầng lớp thượng lưu lui tới, đâu đâu cũng toát lên vẻ xa hoa.

Nhấp vài ngụm rượu vang khai vị, nhưng trên bàn chỉ có mỗi mình cô, bỗng nhiên cảm thấy hơi bị bỏ rơi. Ngước mắt lên, không kìm được nhìn về phía quầy lễ tân.

Ngô Hàn vẫn đang bàn chuyện với ông chủ Vương Nhị kia, thấy vẻ mặt cung kính của hắn, miệng lưỡi khô khốc nói liên hồi, còn vị ông chủ mà Ngô Hàn hết lời ca tụng lại là một gã béo, vẻ mặt dường như có chút mất kiên nhẫn.

Lâm Khả Khả liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, bạn trai vẫn đang phấn đấu vì tương lai, điều này khiến cô cảm thấy mãn nguyện, có thể bàn chuyện làm ăn ở những nơi như thế này, tốt nhất là không nên làm phiền hắn.

Chỉ là ngồi một mình trơ trọi ở đây, trong lòng vẫn thấy không thoải mái, đứng ngồi không yên.

Vừa đến đây, Ngô Hàn gần như bỏ mặc cô ngay lập tức để đi bàn chuyện làm ăn, khó khăn lắm mới nài nỉ được cơ hội cùng nhau đi ăn tối, vậy mà cô ta lại bị bỏ rơi ở đây...

Trước mắt bỗng hiện lên khuôn mặt dịu dàng của một chàng trai khác.

Lâm Khả Khả khẽ cau mày.

Sự việc đã đến nước này rồi, còn nhớ đến hắn làm gì nữa... Dịu dàng cũng có mài ra mà ăn được đâu, cô ta và hắn đã sớm là người của hai thế giới rồi.

Nhìn cách bài trí của quán này xem, nhìn khăn trải bàn trắng tinh và nhân viên phục vụ thanh lịch kia. Dù vẫn phải ăn một mình, Lâm Khả Khả cũng có thể tự tìm niềm vui cho bản thân.

Sau khi quen được người bạn trai mới đầy triển vọng, Lâm Khả Khả gần như chưa bao giờ phải tự bỏ tiền túi ra, hiện tại gia đình cũng chẳng cho bao nhiêu tiền sinh hoạt phí, một tháng cũng chỉ vài ngàn tệ, căn bản không đủ để cô theo đuổi cuộc sống mình mong muốn.

Hiện giờ quen được bạn trai thu nhập hơn vạn tệ mỗi tháng ngay từ khi còn học đại học ,Lâm Khả Khả cảm thấy mình đang ngày càng tiến gần hơn đến cuộc đời mà mình hằng mơ ước.

Món khai vị là súp kem nấm, cô tao nhã rót cho mình ly rượu vang đỏ. Buồn chán, cô bắt đầu đánh giá cách trang trí trong nhà hàng, tuy không hiểu rõ nhân mạch cụ thể nghĩa là gì, nhưng cô cảm thấy đây chính là cái gọi là quan hệ. 

Chỉ cần Lâm Khả Khả muốn chọn một nhà hàng kha khá một chút, đúng lúc ông chủ nhà hàng này lại có chút giao tình với bạn trai của mình, đây không phải là quan hệ thì là cái gì.

Ánh mắt quét qua khắp nhà hàng.

Bất chợt, cô bị một người thu hút sự chú ý.

Người đó trông khá lạc lõng trong nhà hàng này.

Ăn mặc có phần lôi thôi lếch thếch, nhưng vẻ mặt lại đầy bất lực và dịu dàng. Bộ dạng đó cứ như thể đang nằm nhà ngon lành thì bị người ta lôi đi, cực chẳng đã mới phải ra đường. Đôi dép tông lào dưới gầm bàn trông thật chướng mắt, bên ngoài khoác hờ chiếc áo khoác, bên trong là áo phông trắng. Lúc đầu khi ánh mắt bị thu hút về phía đó, Lâm Khả Khả còn không nhịn được cau mày, thầm nghĩ ở đâu chui ra cái đồ nhà quê thế này.

Tuy nhiên, khuôn mặt dịu dàng dường như luôn vương nét bất lực ấy, sau khi nhận ra người đó rốt cuộc là ai, khiến cô ta sững sờ há hốc mồm.

Lâm Khả Khả trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Lục Hàng?

Sao hắn lại ở đây!

Nhận ra gã bạn trai cũ nhà quê của mình thế mà lại ở cùng một nhà hàng với mình, ngay cả ly rượu vang trên tay dường như cũng chẳng còn ngon lành gì nữa.

Sao hắn có tiền đến những nơi thế này?

Lục Hàng đối xử tốt với cô thế nào thì cô không nhớ rõ lắm, nhưng cô nhớ rất rõ Lục Hàng chẳng phải là kẻ có tiền, nơi Ngô Hàn đưa cô đến này bình thường chi phí trung bình cũng phải năm sáu trăm tệ, hắn ta chỉ là một sinh viên nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu ra số tiền này chứ?

Chắc không phải nhìn nhầm đấy chứ?

Nhưng nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, Lâm Khả Khả chắc chắn mình không nhìn nhầm.

Đích thị là Lục Hàng.

Vì bữa ăn này, hắn đã phải tích cóp bao lâu? Lâm Khả Khả cảm thấy rất nực cười.

Dù sao trước kia, ngoài việc thích mua sắm hàng hiệu, thỉnh thoảng cô cũng hay lên mạng xem mấy nhà hàng đắt đỏ, nhưng bản thân không đi được, không có tiền, ví tiền rỗng tuếch, nên trút hết sự bực dọc lên đầu Lục Hàng, trách hắn bất tài, trách hắn không cho cô được cuộc sống mong muốn.

Lần nào hắn cũng dè dặt dỗ dành cô trước, sau đó tích cóp tiền sinh hoạt phí một thời gian, đi làm thêm ở quán trà sữa gần trường, vất vả lắm mới đưa cô đi đến nơi mà cô muốn được một lần.

Lắc đầu, vốn định giả vờ không nhìn thấy rồi thu hồi ánh mắt, nhìn lại lần nữa, thấy hắn đang cười nói vui vẻ với một cô gái. Hơn nữa, nhan sắc xinh đẹp của cô gái đó lập tức khơi dậy lòng ghen tị của Lâm Khả Khả.

Kia là... bạn gái mới?

Cô gái đó mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trang điểm nhẹ nhàng, dáng người cực chuẩn, khuôn mặt cũng vô cùng tinh xảo. Bộ ngực căng tròn lấp ló sau lớp váy khiến Lâm Khả Khả ghen ghét trong lòng, thầm rủa xả chắc chắn là bơm ngực.

Cô gái ngồi đối diện hắn thế mà lại xinh đẹp hơn cô ta rất nhiều!

Không biết Lục Hàng dùng chiêu trò gì mà lại được ngồi cùng với cô gái như vậy.

Nhất thời, Lâm Khả Khả thầm mắng con nhỏ này đúng là ngực to não phẳng.

Nếu Lâm Khả Khả mà có nhan sắc như cô gái kia, đừng nói là tìm người như Lục Hàng, chắc chắn cô ta sẽ tìm những người đàn ông thành đạt sẵn sàng tiêu tiền như nước vì mình, chứ làm sao có thể ngồi cùng với Lục Hàng chứ.

Đúng là xinh đẹp mà lại mắt mù.

Không kìm được cứ nhìn chằm chằm vào bàn của họ, trong lòng Lâm Khả Khả dâng lên nỗi uất hận.

Khoan đã... Chắc không phải bạn gái đâu nhỉ? Lâm Khả Khả nghi ngờ.

Nhìn kỹ lại Lục Hàng đang cắm cúi xem thực đơn, câu được câu chăng nói gì đó, còn cô gái kia thì im thin thít, rõ ràng là không muốn nói chuyện với Lục Hàng.

Thấy vậy, Lâm Khả Khả càng cười khẩy trong lòng, càng khẳng định suy đoán của mình, thầm nghĩ hắn đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, loại con gái này mà hắn cũng đòi tán tỉnh?

Cho dù Lục Hàng có vắt óc suy nghĩ thế nào, muốn có được cô gái như vậy, thì với điều kiện của người ta cũng không thể nào đến với hắn... Không ngờ rời xa cô rồi, hắn lại trở nên ngây thơ đến thế. Cô gái kia rõ ràng ở đẳng cấp khác hẳn Lục Hàng, làm sao có thể bị hắn cưa đổ được.

Liên tưởng đến việc trước đây hắn đưa cô đi chơi, thường phải mất mấy tháng trời mới dám đi ăn sang một bữa, không biết lần này ra ngoài, hắn lại phải tích cóp bao lâu, chắc là sắp sửa bị cô gái kia đá rồi đây.

Biết đâu lát nữa lại được xem kịch hay.

Lâm Khả Khả cảm thấy buồn cười, tao nhã nhấp một ngụm rượu vang. Nhìn cảnh tượng bàn bên đó, cô nóng lòng muốn xem kịch hay, muốn xem Lục Hàng bị cô gái đó phũ phàng đá một lần nữa như thế nào, để hắn nhận ra sự tàn khốc của thế giới này.

Lại nhìn cô gái kia cứ đỏ mặt mãi, vẻ mặt như đang kìm nén điều gì... Điều này khiến Lâm Khả Khả nhướng mày.

Chắc không phải Lục Hàng cứ nói mấy lời quấy rối tình dục đấy chứ.

Khả năng cao là cô ta sắp bùng nổ rồi.

Dưới ánh mắt chế giễu của Lâm Khả Khả, quả nhiên, cô gái kia dường như không chịu nổi nữa, dáo dác nhìn quanh như không kìm nén được, có vẻ đã hết chịu nổi những lời lẽ của Lục Hàng.

Tiếp đó, cô gái ấy thấy xung quanh không có ai chú ý, mang tai đỏ bừng nhìn Lục Hàng, rồi vén váy của mình lên.

“!?”

Lâm Khả Khả rùng mình một cái, thu hồi ánh mắt như gặp ma.

Cái quái gì thế này?

Sao cô ta lại quấy rối tình dục Lục Hàng!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!