Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 02 - Chương 42: Lúng túng

Chương 42: Lúng túng

“Hàng ca đến rồi à?” Chàng trai tên Ngô Hàn có vẻ rất phấn khích, lách qua bàn ghế đi tới, rõ ràng là rất vui khi gặp bạn bè ở đây, mặt mày hớn hở bắt tay với cậu.

Thấy vậy, vẻ mặt Lục Hàng trở nên gượng gạo thấy rõ, không kìm được liếc nhìn ra sau lưng hắn, nhưng vẫn đáp:

“Hôm nay ra ngoài ăn bữa cơm thôi...”

“Vậy vị này là?” Ngô Hàn cười sảng khoái, tỏ vẻ rất tự nhiên, nhìn sang Bạch Hoảng.

Miệng thì hỏi “vị này là ai”, nhưng nụ cười đầy ẩn ý trêu chọc kia cho thấy cậu ta dường như đã đoán ra Bạch Hoảng là ai rồi.

Bạch Hoảng cũng không đến nỗi sợ người lạ, chỉ bình thản nhìn người này đi tới. Thấy vẻ mặt trêu chọc kiểu “bạn gái Hàng ca xinh thật đấy” của Ngô Hàn, da mặt mỏng nên cô hơi lúng túng, mặt nóng lên, cũng coi như bị người ta nhận nhầm là bạn gái Hàng ca ngay tại trận rồi.

Dù sao thì... cũng ngồi cùng bàn ăn mà.

Trên bàn có nến có rượu vang trông vô cùng lãng mạn. Trong mắt người khác, Bạch Hoảng trông chẳng khác nào bạn gái của Lục Hàng.

“Bạn tôi.” Kết quả là Lục Hàng lại nói như vậy.

Nghe thấy câu này, trái tim Bạch Hoảng bỗng thắt lại, cảm giác vui mừng e thẹn ban nãy tan biến hoàn toàn, buồn bã cúi đầu xuống.

Sự thay đổi biểu cảm này bị Ngô Hàn thu hết vào đáy mắt, trong lòng hiểu ra đôi chút, cậu vội vàng đổi giọng, không ngờ người anh em của mình lại thẳng như ruột ngựa đến thế: “Đừng đùa nữa người anh em, cậu và chị dâu đều là người nổi tiếng trong trường đấy.”

Lục Hàng có chút khó hiểu: “Nổi tiếng cái gì?”

Ngô Hàn vỗ vai Lục Hàng, cười hề hề: “Đừng có trở mặt không nhận người quen thế chứ, mấy bài đăng trước đó tôi xem hết rồi, hai người ở cổng trường trông đẹp đôi kinh khủng. Tôi nhớ trước đây còn thấy hai người trên diễn đàn trường nữa mà, tôi nhớ hồi đó còn có...”

Ngô Hàn bỗng cứng họng, đang nói dở thì nhỏ giọng dần rồi im bặt.

Chợt nhớ ra lúc đó ở cổng trường đâu chỉ có mỗi cô em này.

Trong mấy tấm ảnh đó tay Lục Hàng đâu có rảnh rỗi, hai tay ôm hai em, sau mông còn có một em gái cầm trà sữa đuổi theo, cái cô em đuổi theo đút trà sữa cho cậu vẻ mặt cưng chiều hết ý, cứ như bà nội đuổi theo cháu trai đút cơm vậy. Giờ nhớ lại, số đào hoa của thằng nhãi này có phải hơi quá mức quy định rồi không?

Có một Bạch Hoảng đang nhìn chằm chằm cậu ta với ánh mắt oán trách, Ngô Hàn mặt không đổi sắc, nuốt nước bọt cái ực, cũng chẳng dám nói tiếp nữa.

Thấy vậy, Lục Hàng hơi ngượng ngùng mở lời: “Đừng hiểu lầm, đều là bạn bè cả thôi.”

Ngô Hàn trơ mắt nhìn Bạch Hoảng lại bĩu môi một cách buồn bã sau một câu bạn bè.

“Thôi đừng nói mấy chuyện ngại ngùng này nữa.” Ngô Hàn vội lảng sang chuyện khác, cười nói: “Tôi đi cùng bạn gái, hay là ngồi chung một bàn ăn cơm đi?”

“Đằng nào cũng cùng trường, tốt nghiệp rồi đều là bạn học cũ, thêm bạn thêm bè, mọi người làm quen với nhau.”

Lục Hàng mặt đầy khó xử.

Bạch Hoảng lén nhìn Lục Hàng, thấy vẻ mặt cậu có vẻ không được tốt cho lắm, đương nhiên biết Lục Hàng không muốn gặp lại bạn gái cũ. Cộng thêm chút ghen tuông ngấm ngầm trong lòng tác quái, cô cũng chẳng muốn để cậu ngồi cùng bạn gái cũ.

Nhỡ đâu hai người này tình cũ không rủ cũng tới thì sao?

“Hay là thôi đi.” Bạch Hoảng thì thầm khuyên nhủ.

“Thì làm quen chút thôi mà.” Ngô Hàn vừa nãy còn biết nhìn mặt đoán ý, lần này thì lại không, cứ cười hì hì xúi giục, chắc là nghĩ chuyện này cũng giống như mấy buổi giao lưu đại học, chỉ nghĩ Lục Hàng da mặt mỏng mà thôi.

Bạch Hoảng nheo mắt, thầm nghĩ người này sao mà không biết điều thế, xua tay nói: “Tôi nghĩ hay là để lần sau...”

“Được thôi.” Lục Hàng nói.

“Vậy mời qua bên này?” Ngô Hàn hớn hở đưa tay mời.

Thấy Lục Hàng mỉm cười, dường như đang che giấu cảm xúc thật, Bạch Hoảng nhìn mà thầm thở dài, cũng đành ngoan ngoãn đứng dậy theo.

Hàng ca đúng là không biết từ chối người khác... Không muốn đi thì cứ nói toẹt ra, việc gì phải khổ sở thế chứ.

...

Bữa cơm này vừa bắt đầu, bầu không khí đã lộ rõ sự không bình thường.

Bốn người ngồi cùng bàn với bốn sắc thái biểu cảm khác nhau, có chút trầm lắng ngột ngạt.

Bạch Hoảng liếc nhìn Lâm Khả Khả vài lần, thấy cô ta cúi đầu nghịch bộ móng tay, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, không kìm được lại lén nhìn cô ta thêm vài lần nữa, trong lòng hơi căng thẳng.

Cùng Hàng ca ra ngoài ăn cơm, lại bất ngờ gặp bạn gái cũ của cậu, khiến lòng Bạch Hoảng rối bời. Cô cũng không biết cảm giác phức tạp kỳ lạ này từ đâu mà ra, chỉ là cứ nghĩ đến việc đây là người phụ nữ mà Hàng ca từng yêuđến chết đi sống lại, không biết có phải do cơn ghen tuông hay lòng hiếu thắng của con gái hay không, Bạch Hoảng không nhịn được lại âm thầm so sánh mình với cô ta.

Cô ta trang điểm đậm thật, Bạch Hoảng thầm nghĩ.

Trang điểm đậm được thế này ngược lại làm cho Bạch Hoảng hơi ghen tị. So với việc trang điểm như một cô gái thực thụ, Bạch Hoảng lại không dám trang điểm quá lố như thế. Có những lúc cô chỉ dám lén lút tô vẽ trong phòng cho vui, chứ tuyệt đối không dám vác cái mặt đó ra đường.

Về điểm này thì cô đúng là thua xa Lâm Khả Khả rồi.

Vì trong lòng vẫn luôn lo lắng, Bạch Hoảng chỉ cần tỉa lông mày một chút, ăn diện chải chuốt hơn một chút thôi, là lại lo lắng không biết Hàng ca có thấy mình kỳ quặc không, trong lòng vô cùng hoang mang, tự nhiên cũng không dám mạnh dạn làm đẹp cho bản thân, trước đây đến mặc cái váy thôi cũng nơm nớp lo sợ.

Hiện tại tuy đã quen với cuộc sống con gái, mặc váy cũng quen rồi, không đến mức mặc váy vào lại thấy mình như biến thái. Nhưng khi nhìn thấy những cô gái có thể tự nhiên trang điểm làm đẹp cho mình... trong lòng vẫn nảy sinh chút ghen tị tự nhiên.

Lần trước lúc đi ôn bài mặc tất đen cho cậu xem, cô đã phải dùng hết can đảm của ba đời tích lại. Kết quả cậu còn chẳng thích.

Nghĩ đến đây, Bạch Hoảng vẫn thấy hơi uất ức.

Ngô Hàn thì chẳng nhận ra điều gì, chỉ cười hề hề: “Người anh em, lô rượu ngoại xịn sò lần trước tôi kể với cậu ấy, cuối cùng cũng đẩy đi được rồi, cậu biết ông chủ ở đây tên là Vương Nhị chứ?”

Lục Hàng đương nhiên biết ông chủ ở đây là Vương Nhị, bất đắc dĩ gật đầu.

“Tôi bán rượu ở đây đấy.” Ngô Hàn ra vẻ bí mật, cười ha hả, trên mặt không giấu được sự đắc ý: “Tháng này kiểu gì cũng kiếm được chút tiền tiêu vặt.”

“Được đấy.” Lục Hàng gật đầu, một sinh viên năm hai có thể tự mình tìm được mối và kênh phân phối thì rõ ràng là rất giỏi rồi, đương nhiên cậu cũng phát huy truyền thống tốt đẹp là khen ngợi hết lời: “Cậu sau này chắc chắn sẽ thành một ông chủ lớn.”

“Cũng chưa biết được, nhưng nếu sau này phất lên thật, tôi sẽ mời cậu ăn cơm.” Ngô Hàn cười hì hì, không giấu được vẻ đắc ý trên mặt.

Nhà hàng này mở ở trung tâm thành phố, vốn dĩ là một khách hàng lớn, giành được đơn hàng này, Ngô Hàn đương nhiên rất vui.

Trong lúc nói chuyện, Lâm Khả Khả chỉ giữ vẻ mặt kiêu ngạo nghịch móng tay, dường như giả vờ không nghe thấy gì.

Bộ dạng đó khiến Bạch Hoảng khẽ cau mày.

Tay cầm ly rượu của Lục Hàng khựng lại, chỉ biết gật đầu lia lịa. Thấy Hàng ca rõ ràng là ngượng ngùng đến mức không biết nói gì, Bạch Hoảng trong lòng không khỏi oán trách, nhưng nhìn Ngô Hàn một lúc, thấy cậu ta chỉ cười nói vô tư không có gì khác thường, cũng có chút cạn lời.

Cái tên Ngô Hàn này hình như không biết chuyện Lâm Khả Khả là người yêu cũ của Hàng ca.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!