Chương 04: Nữ thần giả chết
Thực ra Lục Hàng cũng muốn nói chuyện với cô nhiều hơn, nhưng lại không biết nên nói gì.
Vừa mở miệng nói, tuy giọng cô có vẻ hơi khàn và yếu ớt, khác một trời một vực với giọng điệu ngông cuồng của đại thiếu gia nhà giàu trước kia, nhưng chỉ cần bắt đầu nói chuyện, hai người thật ra vẫn có thể nương theo quán tính là anh em trước đó mà tự nhiên đối thoại.
Trong buồng lái chật hẹp, nghe tiếng xe Maybach lướt nhanh trên đường, ngửi mùi nước hoa trên người mỹ thiếu nữ bên cạnh, Lục Hàng cứ cảm thấy như ngồi trên đống lửa. Nhưng chỉ cần cô mở miệng, Lục Hàng vẫn có nhìn thấy người trước mắt chính là Bạch Hoảng trước kia.
“Phía trước rẽ trái là đến nhà tôi rồi.” Lục Hàng chỉ con đường phía trước.
“Ừ.” Cô đáp nhỏ.
Cái dáng vẻ ngoan ngoãn này khiến Lục Hàng nổi da gà, trong lòng thầm mắng một trận, trở về nhất định phải dùng Wechat tra khảo nữ thần một trận ra trò, hỏi xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Của quý của anh em mình sao lại bị cô ta lấy mất rồi.
Vừa nghĩ đến chuyện của nữ thần, Lục Hàng bỗng nhiên lại cảm thấy như đang buồn ngủ gặp chiếu manh.
Đúng lúc nữ thần muốn cậu sống chung với một cô gái, bạn thân cứ thế thuận lý thành chương biến thành một em gái, còn tốt hơn vạn lần việc cậu phải lên mạng giả làm bad boy, tốn công tốn sức tìm đối tượng sống chung.
Cho dù thật sự có em gái muốn sống chung với Lục Hàng, thì dù có làm xong nhiệm vụ của nữ thần, ai biết được em gái đó rốt cuộc là loại “gái ngoan” nào từ đâu chui ra chứ.
Nếu nói đối tượng sống chung biến thành Bạch Hoảng… ít nhất người này vẫn là anh em của mình, trước đó đã từng làm bạn cùng phòng với Bạch Hoảng một năm trời rồi.
Thực ra cũng có thể chấp nhận được.
Dù sao thì cũng không thể để anh em tốt phải ngủ ngoài đường.
…
Xuyên suốt hành trình, Lục Hàng làm bản đồ chạy bằng cơm, lạng lách đánh võng một hồi cũng về đến tiểu khu nhà mình.
Lục Hàng đi trước, cô nàng tò mò nhìn quanh khu tập thể cũ nát này.
Bạch đại thiếu gia trước kia ra vào đủ loại dinh thự sang trọng, chắc lớn từng này rồi cũng chưa từng thấy căn nhà cũ nát thế này bao giờ, ngay cả vết nứt trên tường xi măng cũng phải sờ thử hai cái, rồi bị Lục Hàng gạt tay ra: “Bẩn lắm đấy, cậu không sợ sờ phải nhện à.”
“Cậu sống ở căn nhà nhỏ thế này?” Cô chắp tay sau lưng, tò mò đi theo sau Lục Hàng, ngó nghiêng lung tung.
“Thuê được một cái là tốt lắm rồi, cũng coi như chó ngáp phải ruồi. Chủ nhà đi nước ngoài nên căn này cho thuê giá rẻ, đúng lúc tôi vớ được.” Lục Hàng lên lầu mở cửa chống trộm, nghĩ đến em gái sau lưng chính là anh em của mình, cứ cảm thấy trong lòng rối bời. Cậu tùy tiện đi đến tủ lạnh rót một cốc coca, thuận miệng hỏi: “Chỗ tôi thì thoải mái thôi, cậu định ở đây bao lâu?”
“Tôi cũng không biết nữa…” Bạch Hoảng cũng có chút lúng túng.
Lục Hàng thì lại mong cô ở lâu một chút, vì như vậy mới hoàn thành được nhiệm vụ của nữ thần. Hình như nữ thần nói là phải ở trên một tuần, nhưng cũng không biết Bạch Hoảng có ở đây được một tuần không.
Bản thân Lục Hàng thì sao cũng được, anh em tốt sa cơ lỡ vận, mình vẫn phải tiếp đãi chu đáo.
“Theo giá nhà ở đây thì căn này cũng được đấy chứ.” Bạch Hoảng cũng chẳng khách sáo, trước khi Lục Hoàng nói cứ tự nhiên thì cô đã ngồi phịch xuống ghế sô pha, khép chân lại ngó nghiêng xung quanh.
Lục Hàng nhìn chằm chằm cô, tuy trong lòng biết đa phần là có liên quan đến nữ thần kia, nhưng nhìn thấy một người sống sờ sờ biến đổi lớn thế này, cũng không nhịn được cười khổ.
“Rốt cuộc cậu làm thế nào mà ra nông nỗi này? Đi Thái Lan à?”
“Tôi cũng không biết… Có thể là gặp phải thứ gì không sạch sẽ rồi.”
Bạch Hoảng cũng hơi buồn bực: “Ngủ một giấc dậy cứ cảm thấy giọng mình không đúng, cơ thể cũng không đúng… Haizz.”
Cảm thấy chuyện này đa phần có liên quan đến mình, cảm giác tội lỗi khó hiểu khiến Lục Hàng im thin thít.
“Tối nay muốn uống rượu quá.” Bạch Hoảng ôm hai gối, rõ ràng là đang buồn phiền, giọng nói có chút nghèn nghẹt: “Uống với anh em tí đi, thấy nẫu ruột quá.”
“Không thành vấn đề, uống thoải mái.” Lục Hàng thuận miệng đồng ý.
“Hai ta cũng là nghiệt duyên nhỉ.” Bạch Hoảng bỗng nhiên không nhịn được nhìn Lục Hàng vài lần, khẽ cười: “Trước đó cậu bảo mình bị phụ nữ làm tổn thương, định dọn ra ngoài ở để thay đổi bản thân, tôi còn đang nghĩ sau này khó rủ cậu đi ăn cơm, không ngờ hai ta lại ở chung một chỗ rồi.”
“Đúng thế thật.” Lục Hàng cũng thở dài.
“Chỉ là tôi bây giờ biến thành bộ dạng này, cảm thấy thật sự ly kỳ.” Cô tỏ vẻ hơi suy sụp.
Lục Hàng cho rằng chuyện này đúng là vô cùng ly kỳ.
Thử hỏi nếu mang Bạch Hoảng đến MythBusters thì sẽ quay được bao nhiêu tập.
Không biết vị nữ thần đại nhân kia có manh mối gì không.
“Anh em biến thành thế này đúng là hết cách… Dù sao trước đó cậu cũng định ở một mình. Hiện tại trong thẻ tôi vẫn còn chút tiền, cậu thu nhận anh em một thời gian, tôi sẽ đưa tiền thuê nhà không thiếu một xu.” Cô chắp hai tay lại, dè dặt ngước mắt lên hỏi:
“Được không? Coi như giúp người anh em này một việc, tôi bây giờ biến thành thế này, muốn đi đâu cũng không được… Thậm chí có thể chuyện học hành cũng sẽ có vấn đề, lòng dạ lại đang rối bời… Chuyện tiền nong thì chắc chắn không để cậu thiệt đâu.”
“Không thành vấn đề, còn tiền nong cái gì, cậu cứ ở đây đi, muốn ở bao lâu thì ở.” Lục Hàng tùy ý nói, đưa cốc coca đến trước mặt cô.
Nhìn cái dáng vẻ ngước mắt đáng thương của Bạch Hoảng, Lục Hàng cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Đang nhớ tới việc mình vì không biết đi đâu tìm một cô gái về sống chung, thì Bạch Hoảng lại đến đúng lúc.
Nhưng người ta nói vạn vật trên đời đều có quán tính.
Lúc mới mở cửa bước vào nhà Lục Hàng, bầu không khí giữa hai người có hơi gượng gạo một chút. Nhưng chỉ cần bắt đầu mở miệng nói chuyện, lại giống như lúc bốc phét trong ký túc xá trước kia, quán tính khi còn là anh em tốt sẽ bắt đầu phát huy tác dụng.
Chỉ là giới tính khác đi thôi, hình như cũng chẳng thay đổi gì mấy.
Vốn dĩ lúc ngồi trên xe bầu không khí còn hơi cứng nhắc, vừa về đến nhà đặt mông ngồi lên sô pha của Lục Hàng, cảm thấy cơ thể vừa nãy còn hơi căng thẳng của Bạch Hoảng đã dần thả lỏng, nhưng vẫn có chút bất an bưng cốc coca tới.
“Không sao đâu, tối nay anh em sẽ mở tiệc tùng tẩy trần cho cậu. Người ta không thể tự dưng vô cớ biến thành thế này được, chắc chắn sẽ còn cách nào đó thôi. Đến lúc đó tôi giúp cậu nghe ngóng tra cứu thử xem, người sống không thể để nước tiểu làm chết ngạt được, chắc chắn sẽ có cách.” Thấy cô vẫn còn hơi bất an, Lục Hàng đành ôn tồn nói:
“Cũng không cần lo sẽ làm phiền tôi, tôi ở một mình, trước đó cũng từng nghĩ nếu rảnh rỗi thì sẽ rủ mấy cậu qua đây chơi… Giờ cậu không về ký túc được đúng không? Chỗ này tuy nhỏ, nhưng cũng coi như có chỗ chui ra chui vào, cậu cứ ở tạm đây đi.”
“Ừ.” Bạch Hoảng lúc này rõ ràng đã thả lỏng hơn, nói nhỏ: “Cảm ơn.”
“Cảm ơn cái gì, đều là anh em cả.”
Lục Hàng vỗ vỗ vai cô, nói: “Cứ thoải mái coi như nhà mình, chuyện gì cũng có anh em nghĩ cách cho cậu.”
“Ừm.” Vẻ mặt Bạch Hoảng đầy cảm kích.
…
Lên mạng, tra Baidu.
Lục Hàng vẫn cố gắng từ góc độ vật lý chứ không phải góc độ thần học, để tìm hiểu xem Bạch Hoảng rốt cuộc bị làm sao.
“Nguyên nhân con trai sau một đêm bỗng biến thành em gái?” Tìm kiếm.
Lục Hàng uống coca, nhìn chằm chằm màn hình một cách.
“Anh em biến thành em gái, một buổi tối tôi đẩy cửa phòng cô ấy ra…”
Sao kết quả toàn là truyện hentai thế này…
Lục Hàng thở dài.
Bỗng nhiên sự việc phát triển thành thế này, nói lòng không loạn thì chắc chắn là nói dối.
Ý của nữ thần là bốn năm đại học phải tự mình tìm được bạn gái… Nhưng kế hoạch của cô ta khá là trừu tượng.
Vừa bắt mình sống chung với con gái, vừa biến Bạch Hoảng thành con gái, cái kiểu thích gì làm nấy này khiến Lục Hàng muốn phát điên.
Nhưng cậu lại chẳng có cách nào phản kháng, một tồn tại có thể tùy tiện biến mình thành gái tai mèo, ai biết nếu làm trái ý cô ta, cô ta sẽ còn làm ra những chuyện trừu tượng đến mức nào nữa.
Đang lúc suy nghĩ rối bời, bỗng thấy điện thoại vang lên, là tin nhắn của “Nữ Thần Toàn Tri Toàn Năng” gửi tới.
“Ngươi đã bước được bước đầu tiên rồi, hiện tại vô cùng thuận lợi. Tiếp theo ngươi chỉ cần sống chung với cô ấy một tuần là OK. Sau khi chuyện thành công, ta sẽ thưởng tiếp cho ngươi hai vạn tệ.”
“Bao nhiêu cơ?” Lục Hàng chấn động.
Hai vạn.
Đối với một sinh viên đang đi học mà nói, hai vạn với hai triệu cũng chẳng khác gì nhau, đều là tiêu không hết.
Quay đầu nhìn Bạch Hoảng đang ngồi thất thần ở phòng khách uống từng ngụm coca, Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, gõ chữ: “Tại sao cô cứ chấp niệm bắt tôi phải sống chung với con gái thế?”
“Bởi vì trong truyện tranh nói thế mà. Nếu sống chung một tuần trở lên thì sẽ yêu người đó, vậy chẳng phải nguyện vọng của ngươi đã thành hiện thực rồi sao?” Nữ thần trả lời ngay lập tức.
“Nhưng đây là anh cmn em của tôi, giống thế quái nào được!?” Lục Hàng sắp suy sụp rồi: “Tại sao Bạch Hoảng lại biến thành bộ dạng này, có phải do cô giở trò quỷ không?”
Im lặng.
Đối phương không trả lời nữa.
Sao cô ta lại giả chết rồi?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
