Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 05: Tóm lại là phải giúp cô ấy mua áo ngực

Chương 05: Tóm lại là phải giúp cô ấy mua áo ngực

Lục Hàng càng ngày càng cảm thấy chuyện Bạch Hoảng biến thành con gái là do nữ thần giở trò quỷ. Nhất thời trong lòng cảm thấy rối bời.

“Thôi kệ, chuyện gì cũng phải nghĩ theo hướng tích cực…” Lục Hàng lẩm bẩm, tắt máy tính.

Hiện tại trên đầu đã có một vị thần bảo kê, hoàn thành những nhiệm vụ kỳ quái của cô ta là có thể nhận được phần thưởng tiền tươi thóc thật.

Thực ra ước mơ lớn nhất trước đây của Lục Hàng là làm một ông chủ cho thuê nhà. Dù sao khu vực này cũng gần trường đại học, cố gắng làm thêm vài nhiệm vụ kiểu này, tích cóp vốn liếng.

Biết đâu vị nữ thần ra tay hào phóng này có thể giúp mình tích được vài vạn, đến lúc đó thuê một căn nhà nát, rồi lại cho sinh viên đại học thuê lại, nửa đời sau cứ thế mà tiến lê.

Cũng coi như giải quyết trước vấn đề kinh tế.

Nghĩ thế này chẳng phải cũng sướng sao.

Thực ra Lục Hàng cả đời này cũng chẳng muốn dính dáng gì đến phụ nữ, nhưng Bạch Hoảng lại khác.

Bạch Hoảng là anh em của cậu, chứ đâu phải phụ nữ gì.

Cho dù cô ấy có ngực tấn công mông phòng thủ chạy đến nhà Lục Hàng nương nhờ, Lục Hàng cũng hoàn toàn không coi cô là phụ nữ.

Đang chơi game máy tính, Lục Hàng quay đầu nhìn lại, thấy Bạch Hoảng đã không có ở đó. Trước đó cô nói mượn phòng tắm dùng một chút.

Nhắc mới nhớ, trên người Bạch Hoảng luôn có mùi nước hoa rất thơm kiểu hộp đêm, hơi gai mũi, chắc là tối qua đi hát karaoke với mấy em gái rồi.

Luật hoa quả không chừa một ai, kết quả là chỉ sau một đêm, cậu ta liền biến thành một cô gái, “em trai” cũng hóa thành “em gái” luôn.

Bạch Hoảng cũng tự cảm thấy trên người mình toàn mùi rượu, nên đi vào nhà vệ sinh chuẩn bị tắm rửa.

Lúc nói chuyện tuy cảm thấy hơi thiếu tự nhiên, dù sao anh em tốt của mình bỗng nhiên biến thành một cô gái có ngoại hình xuất chúng, ngực mông đều khá là khủng.

Nhưng khi bắt đầu bốc phét với nhau, quán tính coi nhau như bố con vẫn sẽ chống đỡ nội dung cuộc trò chuyện.

Nhưng mà nếu im lặng thì toang hẳn.

Lục Hàng đến tay con gái còn chưa được sờ, giờ đây căn phòng nhỏ của mình bỗng nhiên có một người phụ nữ đang tắm.

Rời mắt khỏi màn hình, liếc trộm quần áo cởi bừa bãi vứt ở cửa phòng tắm, còn có tiếng nước chảy rào rào, cứ cảm thấy trong lòng rối bời, dường như có thể liên tưởng đến hình ảnh những giọt nước bắt đầu trượt xuống từ cặp đùi thon thả của Bạch Hoàng.

Phía trên đùi… sẽ là cái gì?

Dù sao cũng sẽ không có chú chim.

Đã “ngàn non chim bay mất, vạn nẻo dấu người không” rồi… 

Không được! Lục Hàng lắc đầu, bỗng nhiên vỗ mạnh vào mặt mình.

Đây là anh em của mình.

Anh em mình sắp phải ngủ ngoài đường rồi, mình còn ở đây tưởng tượng cảnh tắm rửa của người ta, mình còn là người không vậy.

“Lão Hàng, sữa tắm là cái nào vậy?” Bạch Hoảng hỏi vọng ra từ trong phòng tắm, giọng nói xuyên qua cửa và hơi nước truyền ra ngoài, nghe có chút vang vọng.

“Chai màu xanh lam!” Lục Hàng nói lớn.

“Tôi dùng khăn tắm của cậu được không?” Cô dò hỏi.

“Thoải mái.” Lục Hàng hít sâu một hơi.

Quả nhiên chỉ cần bắt đầu nói chuyện là ổn ngay.

Thiếu nữ xinh đẹp có đôi mắt phượng dài hẹp và nốt ruồi lệ này, cô em gái chân dài ngực to dáng chuẩn này, sẽ biến thành Bạch Hoảng quen thuộc của cậu, tên nhà giàu gợi đòn đến mức khiến người ta muốn đấm.

Đều là anh em cả, sao có thể có tạp niệm kỳ quái được.

Đó đều là ảo giác.

“Tôi không có quần áo để thay.” Giọng cô có chút bất an: “Mặc đồ của cậu được không người anh em?”

“Được.” Lục Hàng đứng dậy, chuẩn bị tìm cho cô một bộ quần áo.

Đều là anh em, đều là bạn bè.

Có điều tìm quần áo cũng không biết tìm cái gì, dù sao Lục Hàng cũng không có thói quen giả gái, nếu lúc này đưa cho Bạch Hoảng một cái váy thì dù nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

Bình thường phong cách ăn mặc của bản thân cũng thực sự hơi xuề xòa, nghĩ nửa ngày mới tìm cho cô một bộ áo phông và quần đùi đặt ở cửa: “Tôi để ngoài cửa cho cậu rồi đấy.”

“Ok, người anh em.” Bạch Hoảng ở trong phòng tắm rõ ràng vô cùng cảm kích: “Cảm ơn nhé.”

“Cảm ơn cái gì.” Lục Hàng thở phào nhẹ nhõm: “Anh em với nhau khách sáo làm gì.”

Cũng coi như bình tĩnh lại rồi.

Chủ yếu là cái cảm giác đó thực sự quá đáng sợ, chính là cảm giác nảy sinh dục vọng với anh em.

Cặp đùi và cái mông kia thực sự hơi nuột quá rồi…

Cái cảm giác đó vừa ập đến, Lục Hoàng cũng không biết nên thấy buồn nôn hay nên thế nào, có một loại cảm xúc phức tạp, kiểu hơi đồng tính luyến ái nhưng lại không phải, khiến cậu không biết phải đối mặt với Bạch Hoảng thế nào.

Không biết đang hoảng cái gì, thực ra từ lúc cô bước vào đến giờ, cứ luôn cảm thấy hoang mang trong lòng.

Có điều vẫn chẳng có vấn đề gì cả, cái người ở trong nhà vệ sinh kia chính là anh em của mình, người anh em tốt trước kia từng mặc chung một cái quần đùi.

Cho đến khi thiếu nữ nhỏ nhắn đã thay xong chiếc áo phông rộng thùng thình của cậu, trên đầu trùm chiếc khăn tắm cậu hay dùng, bước ra từ trong nhà vệ sinh, toàn thân còn vương những giọt nước, ánh mắt có chút rụt rè nhìn về phía Lục Hàng.

Lục Hàng lơ đãng nhìn lướt qua ngực cô, cả người bỗng bật dậy như bị ngũ lôi oanh đỉnh.

“Sao thế Lão Hàng?” Bạch Hoảng có chút bất an khi nhìn thấy phản ứng của Lục Hàng.

“Người anh em à” Lục Hàng khó khăn dời mắt đi chỗ khác, cố gắng tìm từ ngữ:

“Cậu bị lộ núm rồi… Mình đi mua cái áo ngực đi.”

Trong trung tâm thương mại.

“Cái áo ngực này bán thế nào? Bao nhiêu tiền một cân?”

“Chị gái à, chỗ chúng em đồ này không bán theo cân…”

“Chủ yếu là tôi muốn mua nhiều một chút, vì dạo này tôi phải ở bên ngoài.” Bạch Hoảng đứng trước mặt Lục Hàng, có chút bất lực khoa tay múa chân: “Phải thay giặt thường xuyên, mua nhiều chút, không thiếu tiền, hiểu không?”

“Chị có là tổng thống Mỹ sắp đi Syria thì cái áo ngực này cũng không thể bán theo cân được.” Nhân viên bán hàng có chút bất lực.

Thiếu nữ mặc áo sơ mi của Lục Hàng đứng trong cửa hàng trông hơi giống người ngoài cuộc, chống nạnh nhìn chằm chằm đống áo ngực giảm giá không biết nên nói cái gì.

Lục Hàng đi theo sau lưng cô, thầm nghĩ cái áo phông của mình thùng thình như cái váy khi được Bạch Hoảng mặc.

“Chuyện lạ.” Cô bất lực nhìn về phía Lục Hàng: “Mấy người này có tiền còn không thèm kiếm.”

“Trước đây cậu từng mua áo ngực chưa?” Đây cũng là lần đầu tiên Lục Hàng đến cửa hàng nội y nữ, tuy là đi cùng người anh em tốt giờ đã biến thành em gái, nhưng vẫn cứ cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Trước đây cậu vẫn luôn cảm thấy mình cũng coi như hiểu biết về mấy thứ áo ngực nội y này, biết cup ngực đại khái là ý nghĩa gì, nhưng cũng không ngờ không nói ra được cup ngực bao nhiêu thì không mua được.

Đại khái cứ tưởng cái món này cũng giống như lên mạng mua sỉ tất hay quần đùi, kích cỡ tuy có nhưng cũng không đến mức quá nghiêm ngặt, mặc vào người là được, dù sao buộc áo ngực cũng là dây chun mà.

Nhưng nhân viên bán hàng nghe xong cách hiểu này thì lắc đầu nguầy nguậy, Lục Hàng cũng không ngờ lại có nhiều đường ngang ngõ tắt đến thế.

“Cậu nghĩ tôi mua bao giờ chưa?” Bạch Hoảng hỏi ngược lại.

“Cũng phải.”

“Không biết kích cỡ của chị là…” Nhân viên bán hàng lau mồ hôi trên mặt, hỏi.

Bạch Hoảng lập tức ngẩn người.

Lục Hàng biết tại sao cô ngẩn người, bởi vì cô cũng không biết kích cỡ của mình là bao nhiêu.

Ở nhà Lục Hàng, vì trong phòng tắm quả thực hơi lạnh, trước ngực bị lớp vải thô ráp cọ xát, cứ thế “nhô” lên một cái cảm giác hơi xấu hổ, bầu không khí cũng chùng xuống.

Lúc đó hai người không nói gì hồi lâu, thuận miệngnói vài câu, với tâm thế đi ra ngoài mua bao thuốc lá bèn quyết định đi mua cái áo ngực, đều xỏ dép lê trong nhà đi ra.

Khi đến cửa hàng rồi cả đôi mới phát hiện ra mình hiểu biết quá ít.

Cô mím môi, đưa tay chụp lên trước ngực mình, ướm ướm một chút.

Tiếp đó tay khum thành hình cái bát, nói nhỏ: “To từng này, có không?”

Khá khen cho một pha mua áo ngực theo phương pháp cổ truyền.

“Chị phải nói chị mặc cup ngực gì chứ.” Nhân viên bán hàng tỏ vẻ hơi tê rồi.

“Chậc.” Bạch Hoảng tỏ vẻ hơi mất kiên nhẫn, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo vẻ oán trách, không nhịn được quay đầu hỏi: “Tôi mặc cup gì?”

“Người anh em.” Lục Hàng cười khổ: “Tôi biết thế đếch nào được.”

“Hả?” Bạch Hoảng ưỡn ngực về phía Lục Hàng: “Trước đây cậu chẳng bảo mình có bản lĩnh lắm sao, cách tám trăm dặm nhìn lướt qua mấy em gái trong khoa là biết người ta mặc cup gì, từ A đến G nói đâu ra đấy, tôi đã cho cậu xem ở cự ly gần thế này rồi, sao cậu còn không nhìn ra?”

“Tôi chém gió đấy, cậu tin thật à.” Lục Hàng lau mồ hôi.

“Phế vật.” Bạch Hoàng tỏ vẻ mặt đầy khinh bỉ.

May mà mấy nhân viên trong cửa hàng này vẫn có thể giúp đo kích cỡ cup ngực, nhân viên quay vào tìm một cô bé, dẫn Bạch Hoảng đang phồng mang trợn má vào phòng thay đồ.

Lục Hàng cũng nảy sinh cảm thán, con người nếu sống lâu rồi thì đúng là chuyện gì cũng có thể trải qua.

Hôm nay ra ngoài cùng anh em đi mua áo ngực.

Xem cái chuyện này nó hài chưa kìa.

Lục Hàng đi dép lê cũng chỉ đành đợi trong cửa hàng. Rảnh rỗi nhàm chán nhìn quanh, phát hiện mình là đàn ông đứng ở đây thực ra cũng không tính là quá chướng mắt, ở đây cũng có khá nhiều cặp đôi, cũng có không ít đồng chí nam đến cùng bạn gái mua áo ngực, cũng làm giảm bớt sự ngượng ngùng của Lục Hàng.

Kết quả người ta mở miệng ra là:

“Ông xã, anh xem này, hoa văn cái này đẹp ghê, có đẹp không anh?” Một nữ sinh đại học chỉ vào một cái áo lót, nũng nịu nói.

“Bé cưng mặc cái gì cũng đẹp hết à~”

“Hi hi ~ Ông xã thơm cái nào ~”

Lục Hàng có chút bất lực, thầm nghĩ cái chỗ này toàn là loại người gì thế này, đều là đi cùng người yêu đến cả.

Người ta lúc nói chuyện còn có thể liếc mắt đưa tình, mình thì đi đôi dép tông đứng một mình ở đó, trông như thằng bảo vệ.

Nhìn kiểu gì cũng thấy ngứa mắt.

Thực sự không hiểu tại sao Bạch Hoảng bỗng nhiên biến thành một cô gái nũng nịu như vậy. Tuy trong lúc khiếp sợ cũng chấp nhận thiết lập này rồi, nhưng vẫn bị chấn động đến mức mơ mơ màng màng, cảm giác mọi thứ xung quanh đều không chân thực.

“Này, Lão Hàng! Qua đây giúp cái, xem hoa văn này có đẹp không.” Giọng nói có chút ngượng ngùng của Bạch Hoảng cuối cùng cũng truyền ra từ phòng thay đồ: “Đến đánh giá thử xem.”

Lục Hàng đối phó: “Đẹp, cái nào cũng đẹp…”

“Cậu còn chưa nhìn đã bảo đẹp, tôi vả vỡ mồm cậu giờ.” Giọng cô có chút thẹn quá hóa giận: “Qua đây!”

Lục Hàng thật sự không muốn đứng trong cửa hàng nội y nữ nữa, luôn cảm thấy khá là ngượng, nhưng Bạch Hoảng vừa giục là theo bản năng bước qua đó, nhất thời cũng không nhịn được oán trách:

“Cậu mua áo ngực chứ có phải trùm lên đầu đâu, hoa văn đẹp hay xấu thì đều ở dưới lớp quần áo hết, đẹp hay xấu thì có tác dụng gì?”

“Đừng có lảm nhảm nữa.” Cô nói: “Qua đây.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!