Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2659

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 06: Cảm giác vi diệu

Chương 06: Cảm giác vi diệu

Loại tình cảm anh em sắt đá nào có thể khiến người ta lúc mặc áo ngực lại cho anh em xem trước?

Lục Hàng cũng rất hoang mang.

Ở chung ký túc xá đại học gần một năm rồi, gia cảnh hai người một trời một vực, nhưng Lục Hàng là người có ham muốn vật chất thấp, kết giao hoàn toàn dựa vào tính tình có hợp hay không.

Cho nên tên phú nhị đại ngày ngày bị người ta nịnh nọt đến phát chán này lại đặc biệt thích lêu lổng cùng Lục Hàng. Quan hệ giữa hai người có thể nói là cực kỳ thân thiết, cũng có tiếng nói chung, hoàn toàn là kiểu anh em nối khố mặc chung một cái quần đùi.

Chính vì là anh em tốt nên cậu cũng không phân biệt được nữa.

Nhất thời không phân biệt được việc lúc đi vệ sinh cùng nhau so hàng, với việc đánh giá áo ngực anh em mặc có đẹp hay không, rốt cuộc việc nào vượt quá giới hạn hơn…

Lục Hàng miễn cưỡng kéo rèm cửa ra, thấy Bạch Hoảng đang ngước mắt nhìn mình. Chiếc áo ngực viền ren đen đặc biệt hợp với làn da trắng nõn của cô.

Tuy có thể đoán trước cảnh tượng này sẽ khiến tim người ta lỡ nhịp, nhưng khoảnh khắc thất thần ngắn ngủi này, khiến Lục Hàng bỗng nhận ra Bạch Hoảng lúc này đích thực là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp.

Suy nghĩ này vừa lóe lên trong đầu rồi lập tức bị vứt ra sau gáy.

Đây là anh em của mình mà! Mình đang nghĩ cái quái gì thế!

Biến thành cái gì thì cũng là anh em mặc chung quần của mình, không thể để đầu dưới chi phối được.

Bạch Hoảng cứ nhìn chằm chằm Lục Hàng, vẻ mặt cười như không cười.

“Gì đấy?” Lục Hàng không nhịn được, theo bản năng dời mắt đi: “Đẹp lắm, mua xong có phải nên đi rồi không?”

Bạch Hoảng nheo đôi mắt phượng dài hẹp có nốt ruồi lệ lại, bỗng nhiên hất đầu, ra hiệu cho Lục Hàng kéo rèm cửa lại.

“Sao thế?” Lục Hàng nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo.

Bạch Hoảng nói nhỏ: “Lát nữa cậu cứ nói là không đẹp, giả vờ mình rất sành sỏi… nói chất liệu cái áo này không được.”

Lục Hàng lập tức cạn lời: “Tôi biết gì về ren mà sành với sỏi, tôi có phải biến thái đâu, cậu đùa tôi à?”

“Cậu… cậu cứ giả làm biến thái đi.” Cô thở dài, kết quả nói xong chính mình cũng không nhịn được cười, sau đó mặt nghiêm lại, ra vẻ thần bí cúi đầu ghé sát vào:

“Người anh em, cậu nghĩ xem, cái bọn này gian thương thật, một cái áo ngực bán gần một trăm tệ, rõ ràng là thấy hai chúng ta chưa mua bao giờ nên định lừa chúng ta đấy, cậu muốn bị lừa à?”

“Đồ phụ nữ là thế đấy.” Lục Hàng khuyên: “Cái thứ này tròng lên ngực, tiếp xúc với da, đắt một tí cũng phải.”

Bạch Hoảng lắc đầu, nói nhỏ: “Thứ này độn giá cao quá, ai biết giá gốc bao nhiêu. Thời gian này tôi ở nhà cậu, phải mua thêm hơn chục cái nữa, nếu tôi mua nhiều như vậy thì một ngày có thể bị người ta lừa mất mấy trăm… Ông đây có tiền, nhưng không muốn làm thằng ngốc tiêu tiền oan.”

Không gian ở đây vốn đã chật hẹp, cô vừa ghé sát lại, mùi sữa tắm ở nhà bỗng xộc vào mũi Lục Hàng, khiến lồng ngực cậu nóng lên.

“Thế làm thế nào?” Lục Hàng nghĩ thấy cũng đúng.

Đi cùng anh em mua áo ngực chưa đủ, còn phải giúp cô ấy mặc cả tiền áo ngực nữa.

Đúng là toàn chuyện dở khóc dở cười.

“Cậu cứ nói cái áo ngực này chất lượng không tốt, đến lúc đó tôi mặc cả, cứ làm thế đi.” Cô dứt khoát nói.

Lục Hàng cũng đành gật đầu.

Bạch Hoảng hài lòng cầm chiếc áo phông bên cạnh lên. Lúc sắp ra khỏi cửa, cô đặt tay lên ngực, vẻ mặt dường như hơi do dự.

“Này.”

“Gì?”

“Nói gì thì nói.” Cô hỏi: “Cái này rốt cuộc có đẹp không?”

Lục Hàng quay đầu lại, đúng lúc bắt gặp Bạch Hoảng đang đặt tay lên ngực mình.

Nội y ren đen tôn lên bộ ngực đẫy đà, Bạch Hoảng ngước đôi mắt phượng dài hẹp lên, cũng không biết là do xấu hổ hay nguyên nhân gì mà trên mặt cô thoáng chút ửng hồng nhàn nhạt, vẻ mặt hơi dò xét.

Lục Hàng há miệng, theo bản năng định khen, bỗng nhiên im bặt.

Bạch Hoảng lúc này không có ý gì khác, tình huống này đã xuất hiện rất nhiều lần.

Mỗi lần Bạch Hoảng nói trong ký túc xá là muốn ra ngoài tán gái chơi bời, đều sẽ mặc một bộ quần áo bảnh bao, âu phục nhỏ phối kiểu Nhật, chải chuốt đầu tóc gọn gàng, thuận miệng hỏi Lục Hàng đang chơi game bên cạnh: Này, Lão Hàng, bộ này rốt cuộc có đẹp không?

Chắc là cô đã hình thành phản xạ có điều kiện rồi, Bạch Hoảng cứ mặc đồ vào là chạy tới hỏi Lục Hàng có đẹp không.

Dù sao Lục Hàng cũng đã có phản xạ có điều kiện, xưa nay không bao giờ keo kiệt lời khen ngợi của mình, luôn nói là “đẹp lắm”.

Nhưng không biết tại sao, lần này hai chữ “đẹp lắm” cứ nghẹn ở cổ họng không nói ra được.

Dường như nếu nói ra, nền tảng quan trọng trong mối quan hệ giữa hai người sẽ thay đổi.

“Cũng thường thôi, bình thường.” Lục Hàng nói.

“Ông đây đã bảo bọn họ chắc chắn độn giá mà, cậu còn không tin. Cậu xem tôi bảo các cô ấy giảm giá cho tôi, không được thì tặng thêm quà, có phải là cho rồi không?”

Bạch Hoảng ôm một túi lớn đựng nội y, vẻ mặt rất đắc ý: “Có biết tôi là ai không hả, biết giá trị của bố tôi là bao nhiêu không? Nhà bản thiếu gia mở công ty, mấy cái trò vặt vãnh của bọn họ…”

“Vẫn phải là cậu, nhà làm kinh doanh đúng là thông minh.” Lục Hàng ở bên cạnh cũng gật đầu theo.

Tuy lúc ở trường Bạch Hoảng trông như một tên phú nhị đại ăn chơi trác táng, có lúc cử chỉ hành động y hệt nhân vật phản diện trong truyện sảng văn, tụ tập bè cánh, có lúc cũng khá thích gây chuyện thị phi.

Khi tức lên thật còn có thể diễn ra màn kịch gọi mười mấy chiếc xe sang đến chặn người, mở miệng là “biết bố tao là ai không?”, lời nói hành động luôn tỏ ra vẻ mặt như sắp bị một nhân vật chính từ đâu chui ra vả mặt bôm bốp.

Nhưng khi thân với Bạch Hoảng rồi sẽ phát hiện, trong xương tủy cô ấy không phải là kẻ xấu.

Cô chỉ là hơi ngốc thật, hơi thích giở tính trẻ con.

Nếu là một người tính cách không quá cứng rắn, lại tình cờ không so đo cái tính ngốc nghếch và nóng nảy của cô, sẽ phát hiện người này thực ra khá đáng yêu.

Ví dụ như chỉ cần cô gọi một cú điện thoại là có thể mua đứt cả cái cửa hàng nội y lẫn quần áo trong đó, nhưng cô ấy vẫn chọn cách mặc cả vô cùng giản dị.

Tuy nhiên áo ngực vẫn không mặc cả được.

Nhưng cũng lải nhải khiến chủ cửa hàng không chịu nổi, đành tặng không cho cô ấy ba cái quần lót ren.

Chỉ muốn hỏi, đường đường là đại thiếu gia nhà họ Bạch, mà lại thiếu ba cái quần lót ren đó sao?

Nhưng cũng khiến Bạch Hoảng đắc ý quên hình suốt dọc đường, cứ lâng lâng như trên mây, tính cách này đúng là dễ thấy.

“Bà chủ đó đo ra cup ngực của cậu chưa.” Lục Hàng bâng quơ hỏi: “Cậu phải nhớ kỹ đấy, lần sau mua áo ngực có thể còn phải hỏi nữa.”

“Đo rồi.” Cô thở dài: “Là cup D.”

“Thế sau này con cái được ăn no rồi.”

“Cút mẹ ngươi đi.” Cô nói.

Trên đường về, đấu võ mồm là chuyện rất bình thường. Trong nhà bỗng nhiên có thêm một người khách trọ, hơn nữa trên người còn xảy ra chuyện bi đát như vậy, nhưng dù sao anh em trước kia cùng đến ở ghép, gặp khó khăn thì vẫn phải đón tiếp tẩy trần đàng hoàng.

Xuống lầu mua ít bia, gọi ship xiên thịt cừu nướng, buổi tối định ăn uống một chút.

Chuyện Bạch Hoảng biến thành con gái quả thực là chuyện khiến người ta kinh ngạc, mọi người đều rất luống cuống.

Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, cứ ăn cơm trước đã.

Lần này trên đường về cảm giác hơi trầm mặc. Lúc xuống lầu hai người vẫn còn nói cười vui vẻ, nhưng lần này Bạch Hoảng ôm túi nội y đi phía trước, quần áo có chút không chỉnh tề.

Dưới chiếc áo phông vốn rộng thùng thình, dây áo đen mảnh mai vắt trên bờ vai trần mềm mại lộ ra một nửa. Lục Hàng vốn còn định nói đùa vài câu như mọi khi, ví dụ như biến thành em gái đúng là ngực to mông to các kiểu, đã biến thành thế này có từng nghĩ để anh em hưởng tí không.

Nhưng khi thực sự đi song song bên cạnh như thế này, nghe Bạch Hoảng ngân nga hát, mùi sữa tắm trên người cô rất thơm, bỗng nhiên cảm thấy như bị trói buộc bởi vô vàn khuôn phép.

Những câu nói đùa ngày thường bỗng nhiên sợ cô cảm thấy khó chịu, cũng sợ vượt quá giới hạn, khiến Lục Hàng, người vốn quen đùa giỡn tùy ý, hôm nay lại buồn bực khó hiểu.

“Hai ta là anh em tốt không.”

Lục Hàng xách một túi bia, mắt nhìn chằm chằm vào dây áo trên vai cô, ma xui quỷ khiến thế nào lại thuận miệng hỏi.

“Chắc chắn là thế rồi.”

Tâm trạng Bạch Hoảng đang khá tốt, nhưng nghe câu này cảm thấy không đúng, có chút nghi hoặc, nheo đôi mắt phượng dài hẹp lại: “Sao thế người anh em, tự nhiên nói cái này, ai bắt nạt cậu à?”

“Không.” Lục Hàng đáp.

“Ai bắt nạt cậu thì cứ nói thẳng với tôi, đừng có giở cái trò không muốn làm phiền người khác ra.” Cô hừ lạnh một tiếng: “Đừng nhìn tôi bây giờ thế này, tôi vẫn có thể giúp cậu tìm người xử đẹp bọn chúng.”

“Hiểu rồi.”

Không biết đã xảy ra chuyện gì, tâm tư của Lục Hàng cũng không tinh tế đến thế, cậu vốn là một người rất chậm chạp.

Nhưng khoảnh khắc đó thực sự rất vi diệu.

Cậu cũng thực sự không biết tại sao mình lại hỏi một câu như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!