Chương 03: Cậu nói cô là anh em tốt của tôi?
“Cô rốt cuộc là ai??” Lục Hàng dè dặt hỏi.
Suốt dọc đường, đối mặt với sự truy hỏi liên tục của Lục Hàng, thiếu nữ xinh đẹp lạ mặt này chỉ sa sầm mặt mày, nắm chặt vô lăng, dáng vẻ đó giống như muốn trả thù xã hội, muốn tông chết tất cả mọi người vậy.
Chiếc xe chạy trên đường cũng khiến người ta kinh hồn bạt vía, cuối cùng lạng lách đánh võng một hồi, dừng lại ở bãi đỗ xe của một trung tâm thương mại.
Cô hít sâu một hơi, trong khung cảnh lờ mờ của bãi đỗ xe ngầm, cô nhìn chằm chằm vào Lục Hàng khiến cậu sợ thót tim. Chủ yếu là cái điệu bộ kia giống như có thể rút ra một con dao giết người cướp của bất cứ lúc nào.
“Cậu là Lục Hàng đúng không?” Cuối cùng cô cũng hỏi.
“Là tôi…” Lục Hàng đáp.
“Sinh nhật mùng 4 tháng 4, bình thường thích ăn pizza uống coca, hay chơi Liên Minh Huyền Thoại, rank Sắt Đoàn.”
“Sao cô biết?” Lục Hàng thất kinh.
“Bởi vì tôi là Bạch Hoảng đây!” Thiếu nữ hét lên: “Chẳng phải tôi đã nói với cậu trên Wechat rồi sao? Cậu tưởng tôi đưa cậu đến đây làm gì, cướp tiệm vàng chắc?”
Cô không nói thì tôi còn tưởng là cướp thật…
Lục Hàng nhìn chằm chằm thiếu nữ hồi lâu, vẻ mặt không dám tin.
Anh em của mình biến thành mỹ thiếu nữ rồi?
Sao mình có thể nằm mơ thấy chuyện này được chứ.
Tuy nói Bạch Hoảng trước kia là một thiếu gia sống trong nhung lụa, da dẻ trắng trẻo như con gái, bình thường hay có cái kiểu cười xấu xa ung dung, ở trường có không ít nữ sinh đặc biệt thích kiểu này.
Lúc cô gái này nói mình là Bạch Hoảng, Lục Hàng không nghĩ theo hướng đó, nhưng nghe cô nói vậy, nhìn kỹ lại thì đôi mắt dài hẹp và nốt ruồi lệ nơi khóe mắt quả thực giống hệt vị trí của cậu ta.
Nhưng Bạch Hoảng là đàn ông có vòi mà, người trước mặt này nhìn kiểu gì cũng không giống người có vòi.
Lục Hàng nhìn chằm chằm mặt cô gái bên cạnh, rơi vào trầm tư. Chẳng lẽ là do vị nữ Thần bẩn bựa kia làm?
Chuyện tối qua bị biến thành gái tai mèo bỗng ùa về…
Càng nghĩ càng thấy chuyện này có khả năng, chỉ có điều trước đó cũng không nghe nữ thần kia nhắc đến vụ này nha.
Chẳng lẽ cô ta quên?
Trong lòng đã bắt đầu có dự cảm không lành, nhưng Lục Hàng vẫn ôm hy vọng cuối cùng: “Có phải Lão Bạch thua trò Thật hay Thách, phái cô đến trêu tôi? Cậu ta đâu rồi?”
Thiếu nữ trợn trắng mắt, lấy ra chiếc điện thoại iPhone 17 Pro Max, cúi đầu ấn vài cái.
Điện thoại của Lục Hàng vang lên.
Cúi đầu nhìn, tên gợi nhớ là “Lão Bạch”, là Bạch Hoảng đang gọi tới.
Lục Hàng nghi ngờ nhìn thoáng qua thiếu nữ, thấy cô đang nhìn mình đầy khiêu khích, cậu bắt máy, nói nhỏ: “Alo?”
“Alo cái @#$%^&!” Thiếu nữ cầm điện thoại thẹn quá hóa giận, trong điện thoại cũng truyền đến giọng nói của thiếu nữ.
“Cái này không tính.” Lục Hàng cúp điện thoại, xòe tay: “Cô dùng điện thoại của cậu ấy thì cô là cậu ấy à? Nếu tôi trộm điện thoại của Donald Trump, thì tôi là tổng thống Mỹ chắc?”
“…”
Thiếu nữ tức đến trợn ngược hai mắt, mím chặt môi, hít sâu một hơi, vẻ mặt dường như thực sự hết cách rồi.
Cuối cùng tay cô sờ về phía thắt lưng quần: “Lần trước hai ta đi tắm cùng nhau, cậu chẳng trêu chọc tôi trên mông có nốt ruồi sao? Cậu bảo hình dạng của nó giống ngôi sao, hay là tôi cởi ra cho cậu xem?”
“Đừng có làm bậy!” Lục Hàng sợ đến biến sắc.
Thiếu nữ tức giận đập mạnh vào vô lăng: “Vậy cậu muốn thế nào mới chịu tin!?”
Lục Hàng nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này hình như đúng là không có cách nào chứng minh.
Đang định nói “nếu không được nữa thì cô cởi ra đi”, nhưng thấy thiếu nữ giọng đã nghẹn ngào, vành mắt đỏ hoe, Lục Hàng lập tức im lặng.
Sợ lời vừa nói ra khỏi miệng đã bị K.O ngay tại chỗ.
“Lục Hàng.” Chỉ thấy mắt cô đỏ ngầu, bướng bỉnh nhìn chằm chằm vào mắt Lục Hàng, vai hơi run rẩy:
“Từ lúc tôi tỉnh dậy phát hiện mình biến thành bộ dạng này, căn bản không ai tin tôi cả, ký túc xá cũng không vào được, nói với người nhà cũng không ai tin. Tôi chỉ có thể tìm cậu, khó khăn lắm mới lái xe đến tìm được cậu, cậu cũng không tin tôi, cậu bảo tôi phải làm sao đây!”
“Cô thật sự là Bạch Hoảng?” Lục Hàng bán tín bán nghi.
“Cậu tin hay không thì tùy.”
“Sao lại biến thành thế này?”
“Tôi cũng không biết nữa.” Thiếu nữ quệt mắt, giọng điệu mếu máo: “Hôm qua tôi còn đang uống rượu với mấy em gái, rồi vào khách sạn để ngủ, kết quả lúc tỉnh dậy đã thấy mình biến thành thế này rồi… Tôi cũng chẳng biết phải làm sao nữa, ký túc xá cũng không về được, vào khách sạn thì chứng minh thư báo không phải chính chủ. Đại ca à, tôi không muốn ngủ ngoài đường đâu!”
Nói xong, vì cảm xúc kích động, vai cô lại run lên, che mặt khẽ nức nở.
Lục Hàng suy nghĩ một chút, vẫn là từ bỏ việc suy nghĩ:
“… Trên mông cô có nốt ruồi thật hả? Nếu vậy thì cho tôi xem chút đi.”
…
Cho dù thiếu nữ nghe những lời bẩn thỉu như vậy vẫn rất kích động, cũng rất muốn chứng minh bản thân đích thực là Bạch Hoảng, thậm chí còn định tụt quần cho Lục Hàng xem nốt ruồi hình ngôi sao trên mông mình, nhưng vì nhiều lý do, cuối cùng Lục Hàng vẫn không ép cô phải tụt quần tự chứng minh.
Bởi vì cậu chỉ muốn trêu cô ấy thôi.
Lúc cô nói mình chính là Bạch Hoảng, Lục Hàng đã tin rồi.
Tối qua bản thân cậu còn biến thành gái tai mèo, bây giờ cậu có thể tin bất cứ chuyện gì.
Bất cứ chuyện gì.
Anything.
Cho dù lúc này Bạch Hoảng bỗng nhiên nhìn chằm chằm Lục Hàng, nói bản thân là Ultraman đến từ tinh vân M78, cảm ơn cậu bao năm qua đã làm anh em với cô, chỉ là Trái Đất hiện đang đối mặt với nguy cơ to lớn, cậu cũng phải biến thành Ultraman, hai ta phải hợp thể mới có thể đánh bại siêu quái thú. Sau đó chiếc Maybach này bỗng nhiên biến thành tàu vũ trụ mà bay vào không gian.
Nếu chuyện ấy thực sự xảy ra, với cảm nhận hiện tại, Lục Hàng chắc cũng sẽ không dao động bao nhiêu.
Chắc là sẽ hít sâu một hơi, rồi chuẩn bị tinh thần để đi gặp Father of Ultra.
Bởi một nữ thần đã xuất hiện ngay trước mặt cậu rồi, mà trước đó, Lục Hàng là người theo chủ nghĩa vô thần.
Tam quan đã giống như trinh tiết của Ganyu bị mười con Hilichurl bao vây.
Nếu tất cả nguyên nhân đều là vì đêm mưa sao băng đó cậu ước muốn có một bạn gái yêu mình… Vậy thì chẳng phải cậu đã trở thành tội nhân thiên cổ rồi sao?
Muốn phong tâm tỏa ái làm đàn ông Sigma cũng không làm được, hơn nữa một điều ước còn làm mất luôn tiểu đệ của anh em.
Lục Hoàng lúc này muốn hóa thân thành một đấng cứu thế nào đó vào hỏi: Tại sao chim biết bay?
Bất kể Lục Hàng có muốn thừa nhận hay không, cô gái trước mặt này dù là câu cửa miệng, hay bộ âu phục cô mặc lúc rời đi, hay việc cô nói ra cậu bình thường thích ăn gì, thậm chí rank Liên Minh Huyền Thoại của cậu là gì thì cô ấy cũng biết.
Tuy nhân duyên của Lục Hàng rất tốt, nhưng bạn bè chân chính ngoại trừ bốn người trong ký túc xá thì thật sự không có nhiều như vậy.
Người trước mắt này chính là Bạch Hoảng, đại khái sự thật là như vậy
“Vậy tôi… đến nhà cậu được không?” Chiếc xe lạng lách đánh võng, lái ra khỏi hầm xe, thiếu nữ có chút không chắc chắn nói.
Lục Hàng quay đầu nhìn cô một cái, thấy vành mắt cô đỏ hoe, tay nắm vô lăng, đôi mắt phượng có nốt ruồi lệ kia có vẻ hơi mờ mịt, dáng vẻ có chút vụn vỡ khiến người ta thấy mà thương.
Lục Hàng cố gắng liên hệ cô với Bạch Hoảng trước kia lại với nhau: “Cũng hết cách rồi, chẳng phải cậu nói cậu không có chỗ ở sao.”
“Nhưng trước đó cậu đã nói là muốn ở một mình nên mới dọn ra ngoài à? Nếu tôi thực sự đến chỗ cậu, sẽ không làm phiền cậu chứ?”
“Có gì mà phiền với không phiền, dù sao trước đấy cũng sống cùng nhau rồi mà.”
“Ừm.” Bờ vai đang căng cứng của cô hơi thả lỏng: “… Ngại quá, lúc nãy tâm lý hơi loạn nên phát cáu. May mà còn có cậu, người anh em.”
“Chuyện nhỏ.” Lục Hàng đáp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
