Chương 07: Chính là ta làm
Nhiệm vụ của nữ thần là sống chung với con gái một tuần.
Mà mới chớp mắt một cái, Bạch Hoảng đã đến nhà Lục Hàng được ba ngày rồi.
Chỉ cần kiên trì thêm bốn ngày nữa, nữ thần sẽ thực hiện lời hứa trao thưởng, ngoài tiền đặt cọc ra còn sẽ thưởng thêm cho Lục Hàng hai vạn tệ nữa.
Sau đó vị nữ thần này sẽ tiếp tục giao nhiệm vụ, tiếp tục hành hạ Lục Hàng.
Vì lý do thất tình, Lục Hàng vốn đã hơi mắc chứng chán ghét phụ nữ, rằng đời này sẽ chẳng muốn dính dáng gì đến phái nữ cả. Cậu cảm thấy phụ nữ ngoài lừa tiền lừa tình ra thì chẳng làm được cái tích sự gì, chứ đừng nói đến việc tìm một cô gái về sống chung.
Nhưng khổ nỗi ba ngày nay sống chung với Bạch Hoảng lại bình an vô sự.
Chỉ có thể nói Bạch Hoảng đã dính phải cái “BUG” kia: hiện tại giới tính sinh học của cô là nữ, nhưng dù sao đấy cũng là người anh em đã ở chung ký túc xá với cậu một năm trời.
Cũng không phải vì nhiệm vụ bắt buộc phải sống chung với con gái nên cậu mới ở cùng Bạch Hoảng, mà là vì người anh em chí cốt của mình vô gia cư, Lục Hàng thân làm anh em chỉ giúp đỡ một tay mà thôi.
Bạch Hoảng sống ở nhà Lục Hàng cảm giác vẫn giống như những ngày còn ở chung ký túc xá. Bạch Hoảng trước kia ở ký túc xá thế nào, bây giờ vẫn y như thế; tính cách trước kia ra sao, bây giờ vẫn y chang vậy.
Lúc ở chung với Lục Hàng cũng chẳng khác gì so với quá khứ, thay đổi duy nhất chẳng qua là đã biến thành phụ nữ mà thôi.
Tại sao cô lại biến thành phụ nữ, đến giờ vẫn chưa tìm ra bất kỳ nguyên nhân nào.
Nhắn tin hỏi nữ thần cũng không thấy trả lời.
Nhưng Lục Hàng thực ra cảm thấy nữ thần xác suất lớn chính là kẻ đầu têu. Một tồn tại có thể biến người ta thành gái tai mèo, thì việc biến một đấng nam nhi đại trượng phu thành một cô em ngon nghẻ, nghe cũng khá là hợp lý.
Nhưng mấy ngày nay hỏi gì cũng không nhắn lại, Lục Hàng cứ ghim một cục tức trong lòng. Nư thần này có kiểu cả đời không liên lạc với mình, đợi một tuần sau sẽ xuất hiện để hỏi cảm giác sống chung thế nào.
Trong lòng Lục Hàng đang đợi đến lúc đó sẽ chất vấn cô ta một trận ra trò, hỏi xem tiểu huynh đệ của anh em rốt cuộc là tình hình thế nào.
Trả lại đệ đệ cho anh em ta!
…
Tối qua chơi game với Bạch Hoảng đến tối tăm mặt mũi, khi tỉnh dậy đã thấy Bạch Hoảng nằm trên giường cậu ngủ say sưa.
Lục Hàng mắt nhắm mắt mở, hôm nay có tiết nên đến trường ngủ gật suốt một tiết học.
Lên lớp cho có lệ xong, vốn định học xong thì về nhà ngủ luôn, nhưng nghĩ đến việc Bạch Hoảng đã biến thành phụ nữ, đang ở nhà đi đi lại lại với đôi chân trần mà hoàn toàn không có chút phòng bị nào.
Tối qua cô thức thông đêm chơi game với cậu, cô cũng chẳng phải heo, giờ này chắc cũng tỉnh rồi.
Cứ nghĩ đến việc cô ở trong nhà không chút đề phòng, mặc độc một chiếc quần lót ren, miệng thì cứ anh anh em em với mình, cứ cảm thấy trong lòng rối bời.
Lòng vừa loạn là lại muốn đi chơi game để điều chỉnh cảm giác lo âu, thế là tan học Lục Hoàng cũng không về, tìm ngay một quán net gần đó, quyết định vào ngồi một chút.
Mở máy, xếp hạng.
Chơi Malphite, farm lính.
Đang farm, ném một cái lốp xe, Lục Hàng nhìn chằm chằm màn hình bỗng nhớ tới dáng vẻ Bạch Hoảng nắm lấy cổ chân, cười đến mức ngả nghiêng ngả.
Lúc cô cười lên, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt trông rất quyến rũ, bộ ngực đầy đặn cũng rung rinh theo, còn dùng ngón tay thon thả che cái miệng đang cười của mình lại, móng tay và răng của cô đều rất đẹp.
Lồng ngực nóng lên.
Trượt mất con lính xe.
“Cái đệch.” Lục Hàng thở dài, tranh thủ vơ lấy điếu thuốc trên bàn, châm lửa cho mình.
Anh em tốt ở trong nhà biến thành bộ dạng này, khiến cậu cũng không biết nên đối phó thế nào. May mắn là hiện tại cả hai bên đều chưa nhận ra điều gì, phương thức chung sống vẫn tiếp nối tình anh em “bố con” như trước kia.
Tối qua lúc ngủ, tướng ngủ của Bạch Hoảng rất xấu, ngủ dạng cả đôi chân dài ra, ngủ một cách vô cùng phóng khoáng.
Nhưng hai người đều không có cảm giác thụ thụ bất thân, hễ tỏ ra giữ ý tứ là sẽ thấy xa lạ, cho nên lúc Lục Hàng nhìn cô, vẫn là nên nhìn chỗ nào thì nhìn chỗ đó.
Bởi vì Bạch Hoảng một tuần trước vẫn còn là nam giới lớn lên từ nhỏ, càng không biết cái tâm lý giữ ý tứ của phụ nữ, cho nên Bạch Hoảng hoàn toàn không biết giữ ý, vô cùng xuề xòa.
Lúc ở cùng Lục Hàng không có nửa phần phòng bị, thậm chí còn quay lưng lại thay quần lót và áo ngực ngay trước mặt Lục Hàng đang ở cùng phòng. Lúc thay quần lót cô còn cúi đầu kiểm tra, còn làm hành động rất mất hình tượng là dùng ngón tay chạm chạm vào, lại còn thường xuyên lôi chuyện đó ra đùa.
Ví dụ như: “Người anh em, cái bộ phận này nhìn giống bào ngư thật đấy”, kiểu như vậy.
Lục Hàng lúc đó đang uống coca, nghe câu này suýt nữa thì sặc chết.
Cũng không biết tâm lý Bạch Hoảng thế nào, có phải cố ý nói như vậy để miệt thị thân phận nữ giới của mình, như vậy mới tìm lại được cảm giác lúc làm anh em ngày xưa hay không. Hoặc có lẽ cả hai bên đều trân trọng tình bạn với đối phương, cũng sợ hai người trở nên gượng gạo.
Thế là Lục Hàng nghe mấy câu đùa 18+ của cô tuy như ngồi trên đống lửa, nhưng mồm nên cười thì vẫn cười, không dám để lộ ra một chút xấu hổ nào.
Chỉ sợ vừa xấu hổ, cái dũng khí nào đó trong lòng sụp đổ, quan hệ giữa hai người sẽ nảy sinh một sự thay đổi.
Không có bất kỳ kinh nghiệm nào, Lục Hàng hoàn toàn không biết sự thay đổi đó sẽ đi theo hướng tốt hay hướng xấu.
Phút 15, bỏ phiếu, GG.
Lục Hàng thuận tay ấn đầu hàng, ván này cũng chẳng liên quan gì đến đường trên, đang farm lính ngon lành thì đường dưới đã feed 0-6, tiếp đó là bỏ phiếu đầu hàng.
Chơi xong một ván, Lục Hàng bất lực rít một hơi thuốc, quyết định làm thêm ván nữa rồi đối diện với hiện thực, về nhà rủ Bạch Hoảng đi ăn quán vỉa hè.
Đang rít được hai hơi, trong phòng bao bỗng có một người phụ nữ dáng cao bước vào, mái tóc vàng óng ả, đội mũ trùm đầu và đeo khẩu trang, nhìn kiểu gì cũng thấy khả nghi. Lục Hàng đang đánh giá cô ta, thì cô ta chẳng thèm suy nghĩ đã đặt mông ngồi xuống cạnh Lục Hàng.
Lục Hàng biết mình đang hút thuốc, ngụm khói vừa định nhả ra bèn thổi sang một bên, tránh để bay vào người cô gái kia, trong lòng lấy làm lạ là bao nhiêu chỗ trống sao cứ phải ngồi vào chỗ của mình.
Trong game đang tìm trận, cậu gạt tàn thuốc, quay đầu nhìn sang bỗng giật thót mình.
Người phụ nữ tóc vàng này cũng không mở máy, cứ nhìn chằm chằm vào cậu.
“Đây là phòng hút thuốc.” Lục Hàng còn tưởng là vấn đề hút thuốc, có chút ngại ngùng: “Dưới lầu có sảnh lớn đấy, bên đó không có mùi thuốc lá đâu.”
“Cảm giác sống chung với phụ nữ thế nào?” Cô ta bỗng nhiên hỏi.
Lục Hàng nghe xong nhíu mày, nhìn lại khuôn mặt người phụ nữ tóc vàng này càng nhìn càng thấy quen, cho đến khi cô ta kéo khẩu trang xuống, để lộ dung mạo tinh xảo kia.
Lục Hàng kinh hãi, sợ đến mức rơi cả tàn thuốc: “Cái đệch, thần!”
“Ta lâu lắm không đến thế giới này rồi, máy ở đây bây giờ mở thế nào nhỉ?” Cô ta lộ vẻ mặt đầy thương xót.
…
Đối mặt với tồn tại có thể tùy tiện biến mình thành gái tai mèo, Lục Hàng cũng không dám chậm trễ chút nào.
Người ta ra quán nét ngồi cùng anh em, Lục Hàng ra quán nét ngồi cùng thần linh.
Không ngờ mình chỉ tan học ra quán net, bà cô này thế mà lại tìm tới tận nơi. Lục Hàng trong lòng thắc mắc cô ta đến tìm mình làm gì, nhưng vẫn không dám lơ là.
Vị nữ thần này trước đó vì cái nhiệm vụ sống chung quái đản kia mà đã đưa cho cậu hai vạn tiền cọc, cũng không thể để nữ thần đại nhân tự mình xuống lầu làm thẻ mở máy được, thế thì quá mất giá .
Đi quán net lên mạng cùng thần linh thì nên làm gì?
Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Hàng nơm nớp lo sợ mở máy trong phòng bao cho cô ta, thậm chí còn mua cho cô ta một chai hồng trà lạnh.
Quy cách tiếp đón có thể nói là khá cao rồi.
Cô ta đến tìm mình làm gì? Lục Hàng nghẹn câu hỏi trong họng, muốn đợi cô ta mở miệng trước.
Dù sao cô ta cũng là nữ thần mà, không thể nào đến quán net chỉ để lên mạng thật chứ.
Lần trước gặp mặt nhìn không rõ lắm, giờ ngồi gần mới phát hiện người này chẳng có nửa điểm uy nghiêm của thần linh.
Tuy đôi mắt kia có màu vàng kim thần thánh, dường như có thể phát sáng nhè nhẹ trong môi trường tối tăm, nhưng vấn đề là Lục Hàng rất nhanh đã nhìn thấy vụn bim bim khoai tây dính trên khóe miệng tinh xảo của cô ta.
Nhìn cô ta vắt chéo chân, xỏ dép tông, Lục Hàng đang chờ tìm trận trong game cũng như ngồi trên đống lửa, mấy lần dùng khóe mắt liếc nhìn cô ta.
Chỉ nhìn thấy đôi dép tông được cô ta dùng ngón chân móc lấy, cử chỉ giơ tay nhấc chân cũng khá là tao nhã.
Suy nghĩ nửa ngày, Lục Hàng vẫn thoát game, cân nhắc ngôn từ, cảm thấy mình có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, ví dụ như tiểu đệ của anh em mình, còn cả mấy cái nhiệm vụ kỳ quái này phải kéo dài đến bao giờ.
Nhưng nhìn nữ thần bên cạnh đang vui vẻ đập phím cách bôm bốp, trong lòng ngàn vạn ý niệm xoay chuyển, câu hỏi cũng nghẹn lại ở cổ họng.
“Lần trước ta đến thế giới này, trò chơi này còn hot lắm, bây giờ trò này còn nổi không?” Nữ thần bỗng nhiên hào hứng hỏi: “Ngươi xem thử đi.”
Lục Hàng nhìn kỹ vào màn hình, thì ra là game Audition.
“Sắp dead rồi.”
“Là vậy à.”
Lòng Lục Hàng rối như tơ vò.
“Sao cô lại đến quán net này? Có phải có chuyện gì muốn tìm tôi không?” Lục Hàng không nhịn được hỏi nhỏ.
“Không, chỉ là bỗng nhiên muốn chơi game, rồi tình cờ nhìn thấy ngươi thôi.”
Hóa ra là tình cờ à?
“Được rồi.” Lục Hàng thấy cô ta chật vật vặn nắp chai hồng trà, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Đúng rồi, nữ thần đại nhân, tôi có câu hỏi muốn hỏi cô.”
“Nói.”
“Tôi có một người anh em bỗng dưng biến thành con gái, cô có manh mối gì không?” Lục Hàng dè dặt hỏi.
“Có chứ.” Cô ta uống một ngụm hồng trà: “Chính là ta làm đấy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
