Chương 22: Cô ấy hình như ghen rồi
“Mấy vị chơi vui vẻ nhé, nếu có chuyện gì thì gọi tôi ngay nha.”
Má Trương chào hỏi một tiếng rồi đi ra ngoài, một hàng cô gái lập tức thả lỏng tay chân, ríu rít ngồi xuống bên cạnh Lục Hàng, nhất thời cậu được ôm trọn một bầu "ôn hương noãn ngọc" vào lòng.
Mấy cô nàng bắt đầu trò chuyện rôm rả, còn có mấy người muốn đút trái cây cho Lục Hàng.
Lục Hàng có chút không quen với bầu không khí này, hơi xấu hổ, miệng thì trêu đùa với bọn họ, nhưng theo bản năng lại liếc nhìn về phía Bạch Hoảng, muốn xem người anh em của mình sẽ làm thế nào, dù sao cô ấy cũng hay tới đây.
Vốn định bắt chước làm theo, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Bạch Hoảng, trái tim cậu bỗng nhiên ngưng một nhịp.
Chỉ thấy Bạch Hoảng vắt chéo chân, lặng lẽ nhìn chằm chằm Lục Hàng đang ôm trái ôm phải, ánh mắt dường như càng lúc càng u oán.
Mấy cô gái bên cạnh đã sớm cảm nhận được sự bất thường của Bạch Hoảng, ngồi bên cạnh cô mà lưng thẳng tắp như đang đi lính, không dám vượt qua giới hạn.
Lục Hàng bỗng nhiên ngẩn ra.
Không biết tại sao, một ý nghĩ hoang đường mơ hồ bỗng hiện lên trong lòng Lục Hàng, khiến cảm xúc trong lòng có chút xáo động.
Chẳng lẽ cô ấy…
Có lẽ do bầu không khí thực sự quá áp lực.
Mấy cô em nhao nhao mồm năm miệng mười, sáp lại gần Lục Hàng, hỏi han đủ kiểu “Anh trai là người ở đâu thế”, “Có người trong lòng chưa”, hỏi tới hỏi lui, không khí đang tốt, lời khách sáo cũng nói xong, một cô gái bên cạnh Lục Hàng tự tin xung phong, cười đứng dậy: “Hai vị đại ca, em gái hát một bài góp vui cho hai người nhé, có được không?”
Cả phòng theo bản năng nhìn về phía Bạch Hoảng.
Thấy bỗng nhiên có một cô gái nhảy ra dám chạm vào vận đen của mình, Bạch Hoảng nhướng mày, thản nhiên nói: “Cô biết hát bài gì?”
“Bài gì cũng biết, chị gái muốn nghe bài gì? Chia Tay Vui Vẻ nhé?” Cô ta cười hì hì hỏi.
“Cô ngoại trừ nhạc đám ma ra còn biết hát cái gì không? Ra ngoài uống rượu mà lại hát Chia Tay Vui Vẻ, không biết chọn cái nào may mắn chút à?” Bạch Hoảng lạnh lùng nói: “Không biết hát bài nào hay thì cút ra ngoài, đi gọi má Trương đổi người.”
Cô gái kia không ngờ mình lại bị mắng té tát, nhất thời tay chân luống cuống, vẻ mặt hoảng hốt.
Giọng nói của Bạch Hoảng lạnh lẽo như băng sương, khiến cả căn phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Lục Hàng nghe vậy nhất thời có chút cứng họng.
Đã sống chung với Bạch Hoảng một tuần, đã sớm quen với việc cô đi theo sau lưng mình không có việc gì làm, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, gãi lưng chẳng màng hình tượng, đi sau mông cứ một câu Hàng ca hai câu Hàng ca.
Khiến cho Lục Hàng suýt chút nữa thì quên mất tính tình của Bạch Hoảng khi đối xử với mình còn tạm coi là dễ thương, chứ đối với người khác cô luôn giữ cái nết ác liệt này.
“Xin lỗi chị Bạch.” Cô gái kia xám xịt ngồi xuống, liên tục nhận lỗi, giọng nói mềm nhũn: “Xin lỗi chị, thực ra em biết hát bài khác…”
“Không sao, em hát bài Tinh Trung Báo Quốc cho mọi người nghe đi, bài này điềm lành đấy.” Lục Hàng vỗ tay, đành phải giúp cô ta giải vây.
Cô gái kia dường như sắp khóc: “Bài này… bài này em không biết.”
Bạch Hoảng lại nhướng mày.
Mắt thấy cô lại sắp mở miệng châm chọc, Lục Hàng nhanh mắt nhanh miệng, phất tay một cái: “Vậy thì bài Ngày Tốt Lành đi, biết hát Ngày Tốt Lành chứ? Tết nhất người ta hay mở bài này lắm, nếu không được thì tôi bắt nhịp cho em, hôm nay là một ngày vui ấy~”
Cô gái kia vốn định lắc đầu, kết quả nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Bạch Hoảng, lập tức sợ đến mức gật đầu như gà mổ thóc.
“Hôm nay là một ngày vui~ vui vui vẻ vẻ đón năm mới nào~~”
Nói thật thì đến hộp đêm chẳng ai lại hát bài này.
Coi đi hộp đêm bằng năm mới à?
Cô gái cầm micro, tuy kỹ năng hát vẫn ổn, nhưng rõ ràng là đang vô cùng xấu hổ.
Có điều đã tới đây làm việc thì không ai là không biết hát, bài hát tông cao như thế mà cô ta cũng có thể lên được.
Mấy ly rượu tây vào bụng, không khí dần dần thả lòng ra, Lục Hàng chép miệng, lấy một miếng hồng từ đĩa trái cây ba tầng bỏ vào miệng, trong lòng đã hạ quyết tâm. —
Bất kể lần này tốn bao nhiêu tiền, sau này chắc chắn sẽ trả lại nguyên vẹn cho Bạch Hoảng, lần này nhìn kiểu gì cũng thấy làm người anh em tốn kém quá, cho dù cô không nhận thì cũng phải ép cô nhận.
Dù sao phía sau có một nữ thần chống lưng, cho dù có là mấy vạn tệ thì cũng chỉ là quà của vài cái nhiệm vụ.
Lục Hàng nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Bạch Hoảng đang ngồi bên cạnh, thấy cô co ro trong bộ âu phục của mình, tâm trạng dường như không tốt lắm, có chút buồn bực nhắm rượu tây với mấy lát giăm bông trong đĩa trái cây.
Không biết có phải ảo giác của Lục Hàng hay không, ánh mắt của cô rõ ràng đang cố tình né tránh Lục Hàng bên cạnh.
Cô buồn bực nhìn chằm chằm lời bài hát trên màn hình lớn, mặc kệ tiếng hát của mấy cô công chúa.
Thấy tình cảnh này, Lục Hàng trầm mặc một chút, cái ý nghĩ có chút hoang đường lúc trước lại một lần nữa hiện lên trong lòng cậu.
Tuy rằng chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra, ý nghĩ này đã lóe lên trong đầu rất nhiều lần, hơn nữa khả năng này cũng hết lần này tới lần khác bị Lục Hàng gạt bỏ.
Chẳng lẽ người anh em của mình… ghen rồi?
…
Lục Hàng không hề muốn thừa nhận khả năng này.
Nhưng càng nghĩ càng thấy hợp lý.
Lúc đầu nói muốn cùng nhau đi uống rượu, Bạch Hoảng vẫn còn cười ha ha, lúc cậu nói muốn gọi mấy nàng công chúa, tâm trạng cô thực ra cũng khá tốt.
Mãi cho đến khi phát hiện thật sự gọi công chúa, thần thái và cảm xúc của cô bắt đầu rõ ràng không đúng, lời nói cũng bắt đầu có gai.
Tất cả đều khớp.
Đừng nói là anh em tốt sẽ vì chuyện này mà ghen đấy chứ?
Hơi quá lố rồi.
Lục Hàng lén nhìn Bạch Hoảng, thấy cô vẫn im lặng uống rượu tây, nhìn chằm chằm màn hình KTV xem cô gái tiếp rượu hát Ngày Tốt Lành, cái bộ dạng u sầu ít nói này của cô khiến Lục Hàng cũng không biết nên dỗ dành thế nào.
Trong lòng thầm mắng nếu Bạch Hoảng lúc này là một thằng đực rựa, tên này thích vui hay không vui thì cứ mặc xác hắn tự sinh tự diệt.
Nhưng nhìn thấy một cô gái đang không vui, nhai miếng giăm bông uống rượu giải sầu, vẻ mặt kiểu “ai đó mau dỗ dành tôi đi”, Lục Hàng luôn sẽ dấy lên chút lòng trắc ẩn trong lòng.
Lục Hàng thực sự rất trân trọng mối quan hệ bạn bè như thế này, nếu có thể, cậu thật sự không hy vọng mối quan hệ này nảy sinh bất kỳ biến hóa nào.
Thoạt nhìn Bạch Hoảng biến thành con gái đã được nửa tháng rồi, nhưng thực ra chưa ai chấp nhận được sự thật này, bất kể là bản thân Lục Hàng hay là chính Bạch Hoảng.
Mấy cô công chúa cũng không dám lên chạm vào vảy ngược của Bạch Hoảng, sau một lát liền điều chỉnh vị trí, bây giờ bên cạnh Bạch Hoảng thì chẳng có ai, còn bên phía Lục Hàng thì lại vô cùng náo nhiệt, mấy công chúa còn thỉnh thoảng đút cho Lục Hàng ít trái cây.
Lục Hàng đẩy miếng táo đưa tới bên miệng ra, ngửa đầu uống cạn một ly rượu, nhìn Bạch Hoảng co ro trong bộ âu phục ngồi trơ trọi một mình, dứt khoát ngồi xáp lại gần:
“Không định hát chút à?”
“Không phải cậu đang chơi rất vui vẻ sao, còn quản tôi làm gì?” Bạch Hoảng mắt cũng không liếc lấy một cái, thản nhiên nói.
“Tôi đi cùng cậu tới đây mà, cậu mà không vui thì tôi cũng không vui, đúng không?” Lục Hàng cười khổ, khoác vai cô lắc lắc hai cái, thấp giọng hỏi: “Sao thế người anh em, hay là cậu thấy chỗ này không ổn? Nếu thực sự không được thì chúng ta về nhà?”
Cô nhìn thẳng về phía trước, hơi nghiêng đầu qua, né tránh khuôn mặt của Lục Hàng.
Nhưng cơ thể rõ ràng đang căng cứng, dường như đang căng thẳng điều gì đó.
Lục Hàng cứ thế nhìn chằm chằm vào cô, một lát sau, cơ thể cô run lên, mềm nhũn xuống.
Có lẽ cô cũng hiểu được bộ dạng hiện tại của mình rất kỳ quái, cô hít sâu một hơi, cũng có chút mờ mịt:
“Tôi cũng không biết bị sao nữa… Hôm nay cứ thấy hơi khó chịu trong người.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
